"Tiểu tạp chủng! ! !" Nhìn qua U Linh thuyền dần dần đi xa, nội tâm Lâm Hải đạo nhân dù là tức giận không thể hình dung, dù là loại biệt khuất và phiền muộn nầy khiến hắn muốn đại sát tứ phương nhưng không thừa nhận cũng không được bây giờ mình không thể ra tay
Lão ta đã sai lầm xem thường Long Nam Tử, ban đầu không mạnh mẽ xông vào hằng tinh khiến giết chết hăn, nhưng lão cũng phải cân nhắc áp lực từ Tạ gia nên lão thật sự không không thể quyết đoán nhảy vào hằng tinh.
Trong lần phân tích cuối cùng, lão chưa bao giờ nghĩ rằng long nam tử lại can đảm đến cũng, và điều quan trọng nhất là. . . người giấy U Linh thuyền lại lựa chọn ra tay giúp đối phương!
Sự việc này vượt quá khả năng phán đoán và tưởng tượng của lão, theo nhận thức của lão thì đây là chuyện chưa từng xảy ra trước đây!
Đối với những lần đe dọa và phản công lúc trước, lão ta đang ở trong tình thế khó xử, nếu bên kia giết chết thiên kiêu giết văn minh của lão ta cũng thì thôi lão còn có lý do khiến ra tay, nhưng đối phương không ngốc, lại không đánh chết, mà bắt giữ, khiến lão không dám quyết đoán đơn giản, chỉ có thể nheo lại mắt, một bên nén chặt sát khí, một bên nhanh chóng phân tích tiếp nên làm như thế nào.
trong lúc mặt mày lão nhăn nhó tức giận thì Chưởng Thiên đứng cách đó không xa đã thấy tất cả mọi việc, mồ hôi lạnh sớm đã không ngừng chảy xuống, sắc mặt tái nhợt, trong mắt nhìn qua trên thuyền dần dần đi xa, Bảo Nhạc đứng ở nơi đó, nội tâm dĩ nhiên nhấc lên sóng gió ngập trời, ông ta không thể không thừa nhận một điểm, mình. . . Đúng là vẫn còn xem thường đảm lược của Long Nam Tử. cũng là lúc này, hắn nghĩ tới chiến tích Long Nam Tử trước đây!
Có lẽ Bảo Nhạc bước vào Linh Tiên ông ta không lộ ra vẻ bội phục hay độc ác, thế nên Chưởng Thiên không khiến ý những chuyện trước kia của hắn. lúc còn ở Thông Thần, bởi vì đánh hạ cả Mặc Long quân đoàn của Tân Đạo Môn Mặc và đệ tử quân đoàn trưởng chém giết, rồi sau đó quay trở lại đánh cho Mặc Long quân đoàn bị phế, nhờ vào việc này mà hắn đã được gán cho danh hiệu người điên.
"người điên! !"
gọi là người điên, là. . . Không quan tâm sinh tử mình, chỉ cầu sảng khoái, dù là tự tổn một ngàn, cũng tàn nhẫn muốn diệt ngươi 800!
gọi là người điên, là dám ở trước mặt Đại năng Hằng Tinh điên cuồng đoạt thức ăn trước miệng cọp, nhưng. . . hắn đã thành công rồi! !
Lúc này nhìn Bảo Nhạc trên thuyền đi xa, trong đầu hiện lên đối chiến tích phương và sự điên cuồng , nội tâm Chưởng Thiên đột dấy lên hối hận mãnh liệt, hối hận mình. . . Không nên đi trêu chọc Long Nam Tử!
Nhưng trong sự tiếc nuối của ông ở đây , và Lâm Hải đạo nhân xoắn xuýt ở đằng kia , thân ảnh U Linh thuyền càng mơ hồ, đến khi hoàn toàn biến mất trong mắt hai người, dùng tốc độ không thể tả xuyên qua tinh không xa xôi.
Đứng ở trên thuyền nhìn ra bên ngoài, nhìn qua tinh không Giống như hóa thành dòng sông , một màn này khiến Bảo Nhạc rất rõ ràng tốc độ của thuyền đã đạt tới mức kinh khủng, khoảnh khắc này hắn cũng hoàn toàn nhẹ nhõm.
Rốt cục người chèo thuyền cũng gật đầu, hiện tại thuyền cũng đã đi rồi, cũng không xua đuổi mình rời thuyền, đã nói lên kế hoạch của mình đã thành công hoàn mỹ. sau khi lấy được thẻ, mình chẳng khác nào là đã có vé tàu, đủ tư cách tiến về Tinh Vẫn Chi Địa.
Nghĩ đến đây, Bảo nhạc hoàn toàn thả lỏng, trong lòng thu lại ánh mắt nhìn tinh không bên ngoài, mà thay vào đó là nhìn gần năm mươi Thiên kiêu xung quanh.
Những người này nam có nữ có, ngồi cách xa nhau, hiển nhiên là có thân phận riêng, không muốn và những người khác tới gần, mà trong đó ngoại trừ mấy người lúc trước và Bảo Nhạc cãi nhau thì nhìn về phía mình bên ngoài mang theo vẻ âm trầm còn những người khác thì thần sắc khác nhau. Có kinh ngạc, có rất hiếu kỳ, có thì còn lại là đối với hắn không có hứng thú gì.
"xin chào, lại gặp mặt rồi." Bảo nhạc cảm thấy mình vẫn cần phải có quan hệ tốt với mọi người, vì cũng chớp mắt liền chào hỏi mọi người.
Đổi lại, hầu hết bọn họ phớt lờ, thỉnh thoảng có vài tiếng hừ lạnh, hiển nhiên là tuy thực lực của hắn đã được công nhận nhưng cách lên thuyền, Giống như phạm điều kiêng kị khiến mọi người không hài lòng
"Bạch nhãn lang , nói như thế nào lúc trước ta cũng giúp bọn họ chèo thuyền mà."
Bảo Nhạc hừ một tiếng, thầm nghĩ các ngươi không khiến ý tới ta, ta cũng không khiến ý tới các ngươi nữa.
Nghĩ tới đây, Bảo Nhạc cũng lười được tiếp tục chữa trị quan hệ, hắn đã nhìn ra, những người này kiêu ngạo vô cùng. Nhưng mà hắn cũng thừa nhận, những thiên kiêu trên thuyền này cũng hoàn toàn có tư cách kiêu ngạo.
Không ai trong số họ thua kém Thiên kiêu tử kim, thậm chí còn có một số người mạnh hơn y, tuy là linh tiên đại viên mãn, nhưng lai lịch và tài năng khác nhau, điều này khiến cho bọn họ ở trình độ này chênh lệch rất lớn
Nhất là có một người, khiến Bảo Nhạc khiến ý vài lần, người này là một nữ tử, trên mặt mang mặt nạ, hắn không thấy rõ cụ thể dung nhan như thế nào, chỉ có thể nhìn đến chỗ điêu mặt nạ này là một trang tuyệt mỹ lãnh diễm.
Bảo nhạc chỉ mắt vài cái, nàng dường như đã nhận ra, cũng nhìn về phía Bảo Nhạc, trong mắt không lộ ra chút cảm xúc nào, như xem người chết . còn bảo nhạc thì lại hướng về phía phía đối phương cười cười.
Cô gái này trong ánh mắt tia sáng lóe lên, không khiến ý tới Bảo Nhạc.
Bảo Nhạc nhướng mày, thầm nghĩ dùng thân phận và dung nhan đệ nhất mỹ nam liên bang của mình hướng về phía phía đối phương cười nhưng người này rõ ràng không thèm nhìn, vì cũng hừ một tiếng.
"Nói chung, những người đeo mặt nạ đẹp có lẽ là mấy con cá sấu cả”
Sau khi lẩm bẩm vài câu trong lòng, Bảo nhạc tìm thấy một khoảng trống không có ai, và chỉ đơn giản là ngồi đó, suy nghĩ về ưu và nhược điểm của chuyến đi này tới Tinh Vẫn Chi Địa , phải làm thế nào mới có thể lợi dụng mối quan hệ của mình với người giấy trong nhẫn trữ vật khiến đạt được cơ duyên tạo hóa.
"Tấn chức Hành Tinh!" Bảo Nhạc nheo mắt lại, lộ ra vẻ chờ mong mãnh liệt.
Cứ như cũng, thời gian gian chậm rãi trôi qua, và chuyển động về phía trước của U linh thuyền vẫn không dừng lại, cứ như Bảo nhạc là người cuối cùng lên thuyền, mà hắn cũng ngồi ở đây mấy ngày rồi, từ từ có chút ngồi không yên.
Ở đây thực sự quá yên tĩnh, không ai nói chuyện, thậm chí không nhúc nhích, tất cả mọi người im lặng ngồi ở đó, chờ đợi chuyến đi kết thúc..
Mấy ngày đầu không sao, nhưng đã hơn mười ngày trôi qua, Bảo nhạc cảm thấy cứ tiếp tục như cũng quá nhàm chán nên đứng dậy đi về phía đầu thuyền trước sự phát hiện và chú ý của người khác
"Tiền bối, ngài khổ cực, ta đến giúp ngài chèo thuyền , ngài còn nhớ không? Ta yêu nhất là chèo thuyền đó!"
Vương Bảo vừa mở miệng, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người hơn, những đã từng đã từng gặp hắn chèo thuyền thì nguyên một đám sắc mặt khó coi, về phần những người không thấy qua thì lộ ra kinh ngạc.
Vì cũng, dưới sự theo dõi của họ, Bảo nhạc đứng đó đợi một lúc, thấy người giấy phớt lờ mình, đành thở dài. tuy bị mọi người như cũng nhìn có chút xấu hổ, nhưng hắn da mặt dầy, so chiến lực hắn còn muốn khoa trương hơn, vì cũng ho khan một tiếng, ôm quyền hướng về phía người giấy cúi đầu thật sâu.
"Đa tạ tiền bối thông cảm, biết rõ vãn bối muốn đi tìm cầu cơ duyên, nên không muốn làm ta mỏi mệt, cảm tạ tiền bối!"
Nói xong, Bảo Nhạc xoay người trở về chỗ cũ lúc trước đã ngồi, giữa những cái nhìn kỳ lạ của những người khác.
Không khiến ý đến ánh mắt của những người xung quanh một lát sau Bảo Nhạc an tĩnh lại nhịn không được mà nhìn ngó mọi nơi.
“là đi Tinh Vẫn Chi Địa phải không nhỉ?”
hắn Đã âm thầm quan sát tất cả mọi người qua, nội tâm mấy ngày nay đã làm so sánh, ngoại trừ nữ tử đeo mặt nạ, những người khác mặc dù hắn ta đã vượt xa bạn bè đồng trang lứa nhưng hắn cảm thấy không khó khiến hắn vượt qua.
Đồng thời không chỉ thiên kiêu trên thuyền bị hắn quan sát toàn bộ, mà ngay cả bài trí và kết cấu trên thuyền, cũng bị hắn chú ý nhiều lần, mà khiến hắn lưu ý nhất. . . chính là tế đàn đặt ở đuôi thuyền!
Tế đàn này trông Giống như được làm bằng gỗ, không có gì đáng ngạc nhiên, trên đó là một hương án tựa hồ đốt mãi cháy không hết, còn có là một bàn trái cây màu đỏ, số lượng là bảy .
Hắn lúc này đang nhàn rỗi cảm thấy không thể tiếp tục chèo thuyền nên không khỏi bị những trái cây kia hấp dẫn đi qua.
"Những trái cây này có thể ăn được không nhỉ. . . có vẻ như hương người cũng không tệ lắm." Bảo Nhạc nhìn qua những trái cây , chớp mắt, theo bản năng sờ bụng