Theo Bảo Nhạc xuất hiện, và Đại năng Hằng Tinh Lâm Hải đạo nhân ra tay ngăn trở, người giấy vung mái chèo, đến khi Bảo Nhạc được làn sóng màu trắng cuốn lên thuyền và phóng tới người thiên kiêu Tử Kim văn minh tên là Tinh Lăng, tất cả quá trình diễn ra rất nhanh!
biến hóa nhanh chóng làm người trở tay không kịp, Giống như đã từng diễn luyện qua vô số lần. sấm sét vang dội , mọi người trên thuyền kinh hô, và Lâm Hải lão tổ bên ngoài thuyền gào rú , Bảo Nhạc Giống như một đạo lôi đình, Hoàng đế khải biến ảo, thần binh xẹt qua tinh không một đạo sáng chói hình cung, tới gần. . . thiên kiêu Tử Kim!
Nếu như Linh Tiên Đại viên mãn khác, tao ngộ bất thình lình này xảy ra đừng nói là ra tay phản kích hoặc là né tránh sợ là ngay cả suy nghĩ cũng rất khó kịp phản ứng trong tích , nhất định sẽ trở tay không kịp bị Bảo Nhạc thuấn sát !
Nhưng Tinh Lăng dù sao cũng là người được đề cử Đạo Tử duy nhất thế hệ này văn minh Tử Kim, dù là trong mắt những thế lực lớn Tử Kim văn minh không ra làm sao cả, nhưng cũng là bá chủ khu 19 thánh vực Tả Đạo, tài nguyên vượt qua Thần Mục hoặc liên bang, đã từng xuất động nhiều lần chiến tranh các nền văn minh khác nên ở mặt tài nguyên kinh người và kinh nghiệm chiến đấu vẫn có chỗ phi phàm, mặc dù tình thế bây giờ nguy cơ mãnh liệt.
Y khiếp sợ trong tích tắc, không né tránh, mà bản năng Thiêu đốt. . tu vi.! !
Không chỉ thiêu đốt tu vi, còn có Sinh Mệnh Chi Hỏa trong tích gần như tiêu hao khiến bộc phát. trong quá trình hắn đứng lên, hóa thành một đoàn hỏa diễm ngập trời, theo một tiếng gầm nhẹ, ngọn lửa này tạo thành một đầu Xích Hổ cực lớn, hướng về phía Bảo Nhạc nhào tới!
hai mắt Bảo Nhạc co rút lại, đây là hắn đầu tiên và thế thiên kiêu lực lớn giao phong. lập tức cảm nhận được khó chơi, không hề nghi ngờ thế thiên kiêu lực lớn rõ ràng trong chiến đấu vượt qua quá nhiều tu sĩ khác, không chỉ chiến lực, còn có chiến đấu ý và các phương diện khác.
Chỉ là ý định ban đầu của bảo nhạc cũng không phải là y hình thần câu diệt nhưng bây giờ đối phương thiêu đốt như thế, thì cũng không thể lường được kết cục cuối cùng vì cũng sẽ không lưu lại kẻ này.
"Phản ứng mặc dù nhanh, nhưng lại không thức thời, mua dây buộc mình!"
suy nghĩ trong đầu Bảo Nhạc nháy mắt hiện lên thì thân ảnh hai người trên thuyền đã va chạm với nhau.
thanh âm Nổ vang ngập trời quanh quẩn, đồng thời truyền khắp tứ phương, nhìn từ xa , nhưng thấy rõ thần binh Bảo Nhạc, trong tiếng nổ vang đã rơi trên đầu Xích Hổ. xích hổ bị dư lực tiếp tục chém thành 2 nửa trong tích tự động nổ tung, tạo thành lực trùng kích, không phải bắn về phía bảo nhạc mà là về phía xích hổ. Tinh Lăng trong ngọn lửa, bỗng nhiên thân ảnh rút lui ý đồ kéo dài khoảng cách, lúc trước bị lâm thế bị động muốn tránh thoát
khi giao chiến với tu vi tương tự nhau, thì trên thực tế là một hồi tranh đoạt quyền chủ động xuất thủ, một khi bị đối thủ nắm giữ chủ động và tiết tấu như cũng đã mất đi tiên cơ, loại này bị động này sẽ nhanh chóng dẫn tới thất bại, thậm chí chỉ trong nháy mắt sẽ bất đắc kỳ tử
nên khi thiên kiêu Tử Kim văn minh Tinh Lăng ra tay, lập tức khiến bốn phía thiên kiêu khác nhanh chóng rút lui tránh đi. thấy được phản ứng Tinh Lăng và trước mắt nguy cơ y quyết đoán không tiếc tu vi và thiêu đốt sinh mệnh thì đã lấy được chút đồng tình trong mắt bọn họ.
Bảo Nhạc kinh nghiệm chiến đấu cũng phong phú, mà hắn rất sớm đã biết rõ thời điểm tác dụng quyền chủ động. lúc này mắt nhìn đối phương muốn rút lui, sao lại có thể đồng ý, nhất là một trận chiến này hắn không muốn kéo dài quá lâu, mặc dù bây giờ trên thuyền, mà người giấy chèo thuyền từng ra tay giúp trợ mình, sao có thể không đoạt được danh ngạch!
Lâm Hải lão tổ Bên ngoài, càng tức giận tràn ngập, khiến bốn phía tinh không vặn vẹo. nên mình nhất định phải mau chóng đạt được ấn ký, bằng không mà nói. . . Một khi bị đuổi ra khỏi thuyền thì đợi chờ mình hẳn là phải chết không thể nghi ngờ!
Trên thực tế cũng thật là như thế, sau khi xuất hiện Bảo Nhạc , lên thuyền ra gia tay đối với thiên kiêu mình thì biến hóa quá mức đột nhiên hung tàn khiến nội tâm Lâm Hải lão tổ lửa giận, đủ khiến đốt cả toàn bộ Văn minh Thần Mục , khiến lão mặt bị hao tổn nhưng tu vi cả người cũng điên cuồng bộc phát, nhất là đang nhìn đến thiên kiêu nhà mình không tiếc thiêu đốt tu vi , lão đối với Bảo Nhạc sát cơ và phẫn nộ đã đạt đến cực hạn.
"Tiểu tạp chủng, ngươi muốn chết! !" Lão gầm lên nổi giận, thậm chí hắn sau lưng xuất hiện hư ảnh Hằng Tinh khổng lồ kinh người. 1 hỏa cầu cực lớn, tản mát ra dung nhiệt độ cao khó có thể hình và uy áp, thẳng đến U Linh thuyền phóng tới, muốn muốn mạnh mẽ lên thuyền.
Nhưng U Linh thuyền sao lại có thể khiến một Hằng Tinh có thể đụng chạm, thuyền đến từ Tinh Vẫn Chi Địa, nếu thật yếu ớt như thế, sợ là bí mật Tinh Vẫn Chi Địa, sớm đã bị Tộc Vị Ương nắm giữ triệt khiến, không còn là vùng đất trong truyền thuyết, mà trở thành vật trong túi Tộc Vị Ương rồi. nên nhất định Lâm Hải lão tổ ra tay tất cả, là phí công. trên thực tế cũng đúng là như thế, Lâm Hải lão tổ dù là hội tụ lực lượng Hằng Tinh bản thân, nhưng ở trước mặt U Linh thuyền lão như trong suốt như không hề tại, mặc lão ra tay như thế nào thì tất cả thần thông cũng chỉ xuyên qua không thể thương tổn chút nào!
Nhìn thấy điều này, mặc dù bảo nhạc lựa chọn bỏ qua, nhưng nội tâm của hắn ta vẫn rất khẩn trươn, Tử Kim văn minh Tinh Lăng thiên kiêu, lúc này mặt mũi tràn đầy sát cơ, Giống như nội tâm lửa giận điên cuồng bốc lên, mượn Xích Hổ sụp đổ rút lui trong nháy mắt. hàn mang trong mắt Bảo Nhạc lóe lên, nâng tay phải lên , đại loa cải tạo lại từ trong Túi Trữ Vật lấy ra bị hắn nắm trong tay!
Sau khi cải tạo, đã đã vượt qua cấp 9, mặc dù còn chưa tới cảnh giới thần binh, nhưng có thể đạt tới khả năng thích ứng sự vận chuyển của linh lực Linh Tiên cảnh. nhất là lúc này Bảo Nhạc sốt ruột, nên không tiếc sẽ bị hư hao, nháy mắt xuất ra đặt ở trước mặt toàn lực gào lên!
Gầm! !
tiếng gào thét này Giống như sấm sét lại bị đại loa hấp thu sau đó toàn lực tăng cường vận chuyển, dùng tần suất cao gấp mấy lần thậm trí còn cao hơn mà bủng nổ. tạo thành gợn sóng âm bạo cuồng liệt kinh người mà mắt thường có thể thấy được.
Ngay cả trong đợt bùng phát này, đại loa truyền ra thanh âm ken két như sụp đổ chút chống đỡ không nổi. gợn sóng tốc độ quá nhanh, ngay sau đó hướng lấy Tinh Lăng ý đồ rút lui bỗng nhiên bao trùm. thanh âm khó có thể hình dung, đủ khiến người nơi đây nghe được, đinh tai nhức óc ngắn hạn, ảnh hưởng tói tâm thần, sinh ra mê muội. thiên kiêu bốn phía lập tức nguyên một đám quay cuồng trong đầu, thần sắc ngốc trệ sau đó lộ ra khiếp sợ.
Bọn họ còn như thế, lại càng không cần phải nói Tinh Lăng bị thương mà thiêu đốt tu vi rồi, cả người hắn bị gợn sóng bao trùm trong nháy mắt, Giống như bị va chạm mãnh liệt thân thể run rẩy, chìm trong tiếng kêu thê lương kêu thảm thiết. lỗ tai thoáng đã mất đi thính lực, trước mắt hoa lên, một cỗ mê muội không thể áp chế khiến hắn đã mất đi sức chiến đấu.
Vốn có ý chống cự, nhưng Bảo Nhạc sao lại có thể hắn cơ hội này, nháy mắt đối phương mất đi sức chiến đấu thân ảnh Bảo Nhạc như tia sét nhanh chóng tới gần.
Lâm Hải lão tổ nhìn cảnh này, hai mắt nứt ra, gầm nhẹ
“Tiểu tử, ngươi còn dám đả thương người khác, lão tử thề sẽ tiêu diệt tất cả sinh vật văn minh thần mục ngươi !!”
"Uy hiếp ta?" Bảo Nhạc hừ lạnh một tiếng, tốc độ không nửa điểm dừng lại, nháy mắt tới gần, nâng tay phải lên một trảo, lập tức Tinh Lăng chộp vào trong tay.
Về phần Tinh Lăng, Bảo Nhạc tự nhiên không sẽ giết, mà nâng tay phải lên hóa thành phong ấn, một chưởng vỗ vào trán y, y thuận thế ném vào trong Túi Trữ Vật. sau đó nhìn về phía bên ngoài thuyền lúc này, con mắt đỏ thẫm, sát cơ Giống như tràn ngập đã đến cực hạn Lâm Hải lão tổ!
“Khi ta trở về, nếu nơi đây bình yên vô sự thì ta mới thả thiên kiêu tộc ngươi!”
Nói xong, hắn không khiến ý tới sắc mặt khó coi đến không thể hình dung Lâm Hải lão tổ, mà giơ tấm thẻ lên. Trong khi mọi người bốn phía trợn mắt sao lại hốc mồm thì hướng về phía chèo thuyền người giấy lớn tiếng nói.
"Đa tạ tiền bối, hiện ta có danh ngạch rồi!"
Người giấy nhìn nhìn Bảo Nhạc, nhẹ gật đầu , bắt đầu huy động mái chèo giấy trong tay, thuyền chấn động lại lên đường, hướng về phía tinh không phía xa từ từ đi tới!
Trên thuyền nguyên một đám chúng thiên kiêu trong mắt phức tạp, nhìn qua đứng ở nơi đó, Giống như hào quang Bảo Nhạc đưa toàn bộ bọn họ đè xuống, nhao nhao trầm mặc.
Một trận chiến này, Bảo Nhạc chẳng những đã lấy được danh ngạch, càng đã lấy được. . . sự tán thành của bọn họ.