Bảo Nhạc Tiến hành một lần truyền tống cự ly xa khi nắm giữ Con mắt Hằng Tinh thì cũng không khó khăn gì, chỉ cần không phải khoảng cách đạt tới cực hạn, thì với tu vi của hắn, vẫn có thể làm được thuận lợi mà vừa đi vừa về.
Khiến Dàn xếp Triệu Nhã Mộng và con lừa nhỏ và tiểu Ngũ thì lựa chọn tốt nhất hẳn là phường thị Tạ gia, bởi vì ở nơi đó, gần như an toàn hoàn mỹ bỏi, chỉ là khoảng cách từ Phường thị tạ gia tới Văn minh Thần Mục hơi xa, nên truyền tống 1 chiều thì có thể nhưng khiến trở về thì Bảo Nhạc không còn lực lượng.
nên hắn chỉ có thể ra ngoài, tìm được một quả thiên thạch cũng không phải là văn minh nào, bố trí trận pháp tạm thời, lại phối hợp có thể tiểu Ngũ và Triệu Nhã Mộng, trong tinh không mịt mờ biến một quả thiên thạch thành không có bất kỳ khả năng gì bị người ta phát hiện ra.
Dù bị phát hiện, thì chỉ cần không phải bị Tử Kim văn minh tìm tới thì tất cả cũng không ngại, lấy tâm trí Triệu Nhã Mộng, phối hợp tiểu Ngũ thì an toàn không thành vấn đề.
nên sau khi Bảo Nhạc yên tâm thì lập tức chạy về, về tới Hằng Tinh , hắn có thể nói là không có bất kể gì nỗi lo , trước mặt hắn bây giờ khát vọng lớn nhất chỉ có một!
"Tinh vẫn chi địa!"
Bảo Nhạc khoanh chân ngồi trên Hằng Tinh Văn minh Thần Mục , nhìn chủ ngôi sao Mục, nơi đó bản đang ngủ say cũng là át chủ bài sau và của bảo nhạc!
"Nhưng không phải dùng tới vẫn tốt hơn. . ." Bảo Nhạc nheo lại mắt, bản thể tuy cường hãn khả năng vượt qua bản nguyên pháp thân, nhưng cũng có hạn chế đó là một khi thụ thương hoặc là chết thì sẽ là thương tổn thật sự, không Giống như bản nguyên pháp thân thân bây giờ, khả năng nào đó có thể nói là tiến thoái có dư, hơn nữa còn có sự thăm dò của thiên đạo người ương nên khiến hắn do dự.
Trong chuyện này việc khiến bản thể thức tỉnh, bảo nhạc phải cất nhắc thật lỹ lưỡng, lúc này ánh mắt thu hồi từ chủ ngôi sao mục nhìn về phía nơi chú đóng của Thiên Linh Tông bên ngoài Hằng Tinh. một lát sau, ánh mắt hắn cuối cùng tụ vào 1 điểm, vùng đất nằm ở giữa Chưởng Thiên và tân đạo môn liên minh
Hắn muốn tìm một cơ hội khiến đánh giết Chưởng Thiên lão tổ, đây là biện pháp đơn giản nhất cũng nhất , chẳng qua độ khó không nhỏ, một mặt là Chưởng Thiên lão tổ tu vi Hành Tinh trung kỳ, mình có thể chiến một trận, nhưng muốn chiến thắng gần như không khả năng, càng không cần phải nói trong thời gian ngắn ông ta giết chết.
Và một khi thời gian gian bị trì hoãn quá lâu, bị Thiên Linh Chưởng Tọa và tân đạo lão tổ vây lại và dùng biện pháp nào đó khiến hạn chế mình truyền tống, như cũng thành ra mình không phải là đi đánh giết người khác, mà đưa mỡ dâng lên miệng mèo rồi.
"azz Có chút đau đầu!" Bảo Nhạc vuốt vuốt mi tâm, dứt khoát tạm thời gian suy nghĩ đè xuống, nhắm mắt ngồi bắt đầu tu luyện, khiến mình tu vi Linh Tiên đại viên mãn vững chắc hơn một chút.
Cứ như cũng, thời gian thoáng một cái trôi qua bảy ngày, trong bảy ngày này Bảo Nhạc một nửa tâm thần đặt trên Con mắt Hằng Tinh khiến quan sát Chưởng Thiên đồng thời, một nửa tâm thần khác thì đắm chìm trong việc tu hành .
Mặc dù điều này sẽ làm cho hiệu quả của việc tu luyện không được tối ưu, nhưng chỗ tốt vẫn có, bởi vì trong bảy ngày này, Bảo Nhạc mượn Con mắt Hằng Tinh quan sát , hắn thấy được ba lần. . . Chưởng Thiên lão tổ đơn độc ra ngoài!
ba lần ra ngoài, dù có con mắt Hằng Tinh tăng cường nhưng Bảo Nhạc vẫn không thấy được những dấu hiệu của hành tinh khác đến gần, tất cả Hành Tinh khoảng cách rất xa. . . Lần đầu thấy khiến Vương nội tâm Bảo Nhạc có chỗ dao động, nhưng hắn vẫn nhịn xuống, khi thấy thấy được Chưởng Thiên lão tổ lần thứ hai, lần thứ ba đơn độc ra ngoài , Bảo Nhạc đã xác định chắc chắn. . .
Đối phương cố ý!
Cố ý tạo cơ hội chờ mình xuất hiện, khiến mình đánh tới. . . Thậm chí lần thứ ba lúc, Chưởng Thiên lão tổ lại thử đột phá Hành Tinh hậu kỳ.
Phải biết loại tu vi này đột phá thì sợ nhất bị người ta quấy rầy nếu không sẽ khiến người tu luyện bị hao tổn cực kì nghiêm trọng. Nhưng Chưởng Thiên lão tổ cũng không phải hạng người tầm thường, ũng dùng phương thức này khiến khiến chính mình trở thành mồi câu!
Mắt thấy như thế, Bảo Nhạc cau mày, thân thể đã đứng lên, thậm chí bốn phía xuất hiện gợn sóng truyền tống, nhưng cuối cùng. . . Hắn vẫn hít sâu, từ bỏ xúc động muốn lao ra.
Một mặt là hắn không nắm chắc, mặt khác là Bảo Nhạc đột nhiên cảm giác được, mình có lẽ còn cách khác khiến lấy được danh ngạch. . .
"Ta hoàn toàn không cần thiết ở thời điểm này đi thử chém giết Chưởng Thiên lão tổ, như thế làm chẳng những tỷ lệ nguy hiểm cao mà thành công cũng không lớn!"
"Cách có được danh ngạch, trong chuyện này có lẽ cũng không chỉ giới hạn ở việc đánh giết Chưởng Thiên lão tổ, ta hoàn toàn có thể ở Tử Kim văn minh thu được danh ngạch , leo lên u linh thuyền xuất thủ ở nơi đó cướp đoạt danh ngạch Tử Kim văn minh. . . Dù sao thu được danh ngạch từ thiên kiêu thì tu vi cũng không thể nào là Hành Tinh chỉ là Linh Tiên đại viên mãn mà thôi!" Nghĩ tới đây, Bảo Nhạc nheo lại mắt, khoanh chân ngồi , bắt đầu phân tích khả thi của chuyện này.
"Độ khó có ba cái!"
"Một là ta từ Hằng Tinh rời đi, ở phụ cận chờ u linh thuyền tới, việc này có thể dùng truyền tống Con mắt Hằng Tinh khiến giải quyết, nếu như Tử Kim văn minh có đại năng hằng tinh thủ hộ, nhưng ta cũng không phải không có cơ hội. . ."
" thứ hai, ta phải nhất định có thể lên thuyền!"
" thứ ba. . . sau khi lên thuyền , làm sao có thể bảo đảm người giấy chèo thuyền sẽ không ngăn cản ta ra tay cươp đoạt danh ngạch!"
hai chuyện này hắn không thể xác định chính xác, thế là cúi đầu xoay tay phải lại, lấy ra chiếc nhẫn trữ vật sau khi do dự một chút hướng về phía bên trong giới chỉ truyền ra một đạo thần niệm.
"Cảm tạ tiền bối lúc trước tương trợ, làm vãn bối thu được tạo hóa tu vi tấn thăng, lúc trước bối nhiều lần thức tỉnh, hấp dẫn thuyền tinh vẫn xuất hiện, chỉ sợ cũng không phải là không có nguyên nhân khác. . ."
Bảo Nhạc thận trọng truyền ra thần niệm , phát hiện trong nhẫn trữ vật không có ai đáp lại, thế là trầm ngâm , dứt khoát kế hoạch của mình nói rõ chi tiết.
"Tình huống bây giờ là như cũng, vãn bối không thể thu được danh ngạch, chỉ có lên thuyền thì mới có thể thử thu."
"Còn xin tiền bối giúp ta lên thuyền, lại khiến ta thuận lợi hoàn thành cướp đoạt!"
Suy nghĩ của Bảo Nhạc không phải là không có Chắc chắn, bởi vì từ đầu đến cuối hắn cảm thấy lúc trước người giấy trong nhẫn trữ vật thức tỉnh thì u linh thuyền liền xuất hiện,chuyện này không phải là trùng hợp mà có khả năng cực lớn là người giấy trong nhẫn trữ vật cố tình làm cũng.
Lại liên tưởng mình đọc lên đạo kinh thì đối phương trấn động nhỏ, dù không biết cụ thể là tại sao nhưng trực giác Bảo Nhạc nói cho hắn biết người giấy rất có thể sẽ đồng sự việc có liên quan tới việc lại lên thuyền và cướp danh ngạch!
Thế là lại truyền ra thần niệm. Bảo Nhạc cũng không gấp mà yên lặng chờ đợi, ước chừng thời gian một nén nhang sau, bên tai của hắn bỗng nhiên truyền đến tiếng cười quỷ dị người giấy trong nhẫn trữ vật.
Tiếng cười chỉ truyền ra một chút, không có bất kỳ ngôn từ gì, nhưng Bảo Nhạc lại tựa hồ cảm nhận được đối phương đồng ý, loại cảm giác này rất kỳ dị, nói không nên lời. nhẫn trữ vật khiến ở một bên, đứng dậy cúi đầu thật sâu.
"Đa tạ tiền bối!"
Nói xong, hắn mới lại nhẫn trữ vật thu hồi khoanh chân ngồi ở 1 bên, hắn biết mình điều mình có thể làm là chờ đợi.
"Chờ U Linh Thuyền và tu sĩ Tử Kim văn minh đến!" Bảo Nhạc minh bạch, dù sự việc Thiên Linh Tông truyền tống thất bại trên Con mắt Hằng Tinh thì nhưng Tử Kim văn minh sẽ không quá keo kiệt, tám chín phần mười cuối cùng sẽ chọn những phương thức khác đê giáng lâm lấy danh ngạch.
"Mua khả năng truyền tống của những cường giả hay đại gia tộc đó” ...
Bảo Nhạc Nhạc không nghĩ nhiều về vấn đề này, nhưng sau khi quyết định, hắn ta từ từ bình tĩnh lại, tiếp tục tu luyện trong lúc chờ đợi, đồng thời bảo trì tu vi mình ở vào đỉnh phong và săp xếp lại các loại pháp bảo và thần thông của bản thân.
Hắn có nhiều pháp bảo nhưng toàn là không hỏng thì cũng bán thành phẩm mà cấp độ và chất lượng đã theo không kịp tiến triển tu vi hắn, không thể sử dụng. Bây giờ ngoài Hoàng đế khải và thần binh thì chỉ còn Hình Tiên Tráo.
Ngoài ra, còn có một số pháp binh cấp 9, ban đầu Bảo Nhạc Bình rất quý, nhưng tác dụng cũng không bằng hắn tùy ý một chỉ bây giờ
“Tu vi tiến bộ quá nhanh, còn không có thời gian gian khiến yên ổn chế tạo lại.” Bảo Nhạc thở dài, con rối của hắn cũng gần hết do trận chiến với Hữu trưởng lão, chỉ còn lại âm hồn
Bảo Nhạc xoa lông mày, nhưng hắn không nản lòng, bởi vì chỉ cần Đế Khải quan trọng nhất của hắn còn tại, như cũng chỉ lần này một vật thì có thể bù đắp được vạn pháp bảo
"Thật đáng tiếc khi những pháp bảo mà ta rất coi trọng lúc đầu ..."
Bảo Nhạc tiếc nuối nâng tay phải lên, ở trong tay của hắn xuất hiện một cái loa to.