Đối mặt khiêu khích Bảo Nhạc, Chưởng Thiên lão tổ sắc mặt càng thêm âm trầm, ông ta phải thừa nhận có lẽ mọi chuyện quá thuận lợi, cũng có lẽ Long Nam Tử nhiều lần bị tính rơi vào bẫy dập làm lòng hắn đã cảnh giác hơn rất nhiều , bây giờ tới thời điểm mấu chốt lại bị đối phương tính kế cho vào tròng tuy rằng chưa tới nỗi thất bại trong giang tấc. . .Nhưng bây giờ ở trong thế bị động không thể tránh được, thậm chí ông ta lúc này nhớ lại những sự việc lúc trước thì mặc dù đối với Bảo Nhạc sát cơ đã bộc phát mãnh liệt nhưng cũng không thể không kinh hãi trước sự tính toán và mưu kế của bảo nhạ
Trên thực tế ông ta biết rõ, có một số việc, chân tướng thoạt nhìn rất đơn giản, Giống như ai cũng có thể nghĩ ra được, nhưng nếu bị sương mù che đậy thì ông ta có thẻ sớm phân tích và suy đoán ra biến hóa tiếp theo, và với những biến hóa này ông ta có thể sắp xếp bố cục ứng đối, loại khả năng này không phải ai cũng có
"Như Long Nam Tử này. . . Hắn đã hoài nghi rất sâu, khi ở bên ngoài đã có tọa hóa đề cao tu vi, nên mới phân ra phân thân , khiến mọi người chúng ta cóchỗ xem nhẹ. . ." Chưởng Thiên lão tổ trầm mặc không nói, không khiến ý lúc này Bảo Nhạc khiêu khích, ông ta tự nhiên nhìn ra tại sao Con mắt Hằng Tinh lúc này bộc phát, thì có điên đâu mà thò đầu ra đấy.
dù sao ông ta cũng là Hoàng tộc, nên đối với Con mắt Hằng Tinh hiểu rất rõ, vượt qua tu sĩ tầm thường, ông ta biết. . . Lúc này Long Nam Tử đã lấy được nguyên vẹn quyền hạn của Con mắt Hằng Tinh, trên Hằng Tinh được tăng cường chiến lực. . . Có thể bỏ qua tất cả Hành Tinh tu sĩ , nếu muốn làm lay chuyển hắn, chỉ Hằng Tinh mới có thể!
Thậm chí. . . cho dù là Hằng Tinh, trên Con mắt Hằng Tinh Văn minh Thần Mục , muốn đánh chết Bảo Nhạc thì cũng phải tốn không ít thời gian gian , mà chỉ có khả năng Bảo Nhạc bức không thể không truyền tống đào tẩu được mà thôi.
Có thể nói, lúc này Long Nam Tử, chỉ cần hắn không rời Hằng Tinh thì như cũng hắn xem như ở thế bất bại rồi.
Đương nhiên. . . phải có điều kiện tiên quyết, là. . . Bảo Nhạc không ra khỏi Con mắt Hằng Tinh ! Hắn một khi ra khỏi Con mắt Hằng Tinh, thì lực lượng được tăng cường sẽ giảm mạnh, đến lúc đó mấy Hành Tinh liên thủ thì có thể đánh chết được hắn.
Nghĩ tới đây, Chưởng Thiên lão tổ không khiến ý tới Bảo Nhạc, mà nhìn về phía Chưởng tọa thiên linh tông truyền âm nói chuyện với nhau một phen , hai người gật đầu trước Vương Bảo. , cuối cùng lần lượt xoay người rời đi!
Điều này khiến con mắt Bảo Nhạc nheo lại, thân thể lui về phía sau, biến mất ở trước mắt mọi người, hòa vào trong con mắt hằng tinh.
Hằng Tinh trên đối với những người khác mà nói phong bạo và sóng nhiệt vùng phát sáng có thể hủy diệt hết thảy nhưng đối với Bảo Nhạc nắm giữ quyền hạn mà nói thì không có bất kỳ ảnh hưởng gì bởi vì những nơi hắn đi qua, thậm chí sóng nhiệt cũng không sinh ra tổn thương với khí tức của hắng, tự động tản ra.
nắm giữ quyền hạn Bảo Nhạc cũng cảm nhận được một cỗ lực lượng truyền tống, tựa hồ chỉ cần mình nguyện ý là có thể mượn Con mắt Hằng Tinh lập tức xuất hiện bất kỳ địa phương nào trong Văn minh Thần Mục , đồng thời cũng có thể nháy mắt trở về. điều này khiến Bảo Nhạc hưng phấn nhưng không hành động thiếu suy nghĩ, ý định hắn bây giờ củng cố vững chắc quyền hạn một chút, khiến mình hiểu rõ hơn về Con mắt Hằng Tinh và phán đoán bước tiếp theo nên đi như thế nào.
Nghĩ tới đây, Bảo Nhạc lập tức bay nhanh trong Hằng Tinh. Hắn cảm thụ được cộng minh của toàn bộ Hằng Tinh đối với mình, loại cảm giác này không xa lạ gì, bởi vì hắn là Pháp Binh sư, biết kinh nghiệm tương tự này chính là ở tu vi thiết lập mối liên hệ với pháp binh.
" Con mắt Hằng Tinh, quả nhiên là một thân pháp khí cực lớn!" Bảo Nhạc có điều suy nghĩ, nhớ tới sao Hỏa trên liên bang có minh khí của mình.
"Trải qua trong khoảng thời gian gian bồi dưỡng này, minh khí của ta đoán chừng cũng sắp đạt tới khả năng có thể mang đi rồi!"
trong lòng Bảo Nhạc phấn chấn, trên Hằng Tinh phi hành một thời gian ngắn , hắn tìm một khu vực, khoanh chân ngồi xuống, nghiên cứu sâu sắc với quyền hạn của mình.
Nửa tháng sau , khi Bảo Nhạc mở mắt ra, hắn đã hiểu rõ hoàn toàn đối với Con mắt Hằng Tinh rồi.
" trong Văn minh Thần Mục này , có thể tùy ý truyền tống, không hạn chế số lần. . . Đồng thời cũng có thể sử dụng hao phí Con mắt Hằng Tinh khiến triển khai Siêu cấp truyền tống cự ly xa. . . Nhưng cần tu vi nhất định mới được!" hô hấp Bảo Nhạc trở lên dồn dập , căn cứ phân tích của hắn nếu mình đến Hành Tinh cảnh,thì có thể không tiếc một giá lớn khiến triển khai truyền tống, cả Văn minh Thần Mục truyền tống đến Thái Dương hệ, cũng không phải là không được!
Mặc dù hiện tu vi bản thân không đủ không làm được điểm này, nhưng nếu chỉ 1 mình truyền tống thì trở lại địa cầu chỉ cần một ý niệm trong đầu là được, có điều. . . Do bị hạn chế mặt tu vi, dựa theo khoảng cách địa cầu tới đây thì hắn chỉ có thể truyền tống 1 chiều đi. . . con muốn trở lại thì không thể được.
Dù cũng, Bảo Nhạc trong lòng vẫn rất kích động, suýt chút nữa không nhìn được mà đi thẳng về phía hệ mặt trời, thật lâu sau hắn mới đè cảm xúc này xuống. "Chờ một chút. . . Chuyện nơi đây còn chưa kết thúc." Bảo Nhạc thật sự không cam lòng cứ đi như cũng, mình vất vả bao nhiều nếu chỉ đổi một lần cơ hội truyền tống cũng thì không đáng rồi.
Dù sao về được không, Con mắt Hằng Tinh không có cách nào mang đi nếu khiến ở chỗ này sớm muộn gì sẽ bị người khác cướp đoạt, tuy mình có ấn ký, nhưng với những đại năng mà nói, muốn cướp đi Con mắt Hằng Tinh, cũng không khó khăn gì.
"Khác. . . Tinh Vẫn Chi Địa, ta cũng muốn tham gia một chút ." trong mắt Bảo Nhạc Hành tinh cảnh.
Bây giờ hắn đã hiểu, Chưởng Thiên lão tổ có thể và Thiên Linh Tông hợp tác, tất nhiên là do danh ngạch tới Tinh Vẫn Chi Địa, cái này đã ở trên người Chưởng Thiên rồi.
như cũng. . . “Ông ta đã có được danh ngạch, mình có nên giết chưởng thiên khiến danh ngạch ấn ký này chuyển sang bản thân. . .”
Nghĩ tới đây, sự khát vọng trong nội tâm của bảo nhạc lại càng mãnh liệt hơn, đối với Tinh Vẫn Chi Địa hắn mặc dù không hiểu lắm chỉ biết rõ nơi đó là nơi của các thế lực và đại gia tộc thiên kiêu khắp Vị Ương đạo vực, bảo địa tấn chức Hành Tinh, nhưng dù sao cũng đã leo lên U Linh thuyền rồi!
Nhất là trong người giấy trong Nhẫn trữ vật làm Bảo Nhạc rất tò mò đối với Tinh Vẫn Chi Địa. hắn hiểu được, mặc dù mình đã từng leo lên U Linh thuyền, nhưng không phải do mình có đặc thù gì, mà vì người giấy, nên nếu không có danh ngạch thì dù lại đi lên thuyền thì cũng không có cách nào đi tới nơi, sẽ giống bị người giấy chèo thuyền tống cổ ra khỏi thuyền.
sau khi suy nghĩ, Vương Bảo Bối lộ ra vẻ quyết đoán, hắn cảm thấy bất kể như thế nào, mình cũng phải nghĩ biện pháp khiến bản thân thử một chút, nhưng trước mắt vẫn có một số việc cần phải xử lý ổn thỏa cái đã. là. . . Triệu Nhã Mộng và con lừa và Tiểu Ngũ, mình chỉ là bản nguyên pháp thân, nếu chết thật đối với bản thể mặc dù có ảnh hưởng, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng những người kia thì không ổn.
Nhất là một khi kế hoạch mình thành công, sẽ đi Tinh Vẫn Chi Địa, thì cũng không thể mang của bọn họ và đi mạo hiểm, dù sao thì có thể nói là đi đánh bạc cửu tử nhất sinh, rồi cướp thức ăn trong miệng cọp các thứ các thứ, nên khả năng phân thân tèo rất lớn
Bảo nhạc dự định khiến bọn họ ở lại Con mắt Hằng Tinh thì cũng không thích hợp bởi vì tu vi Bảo Nhạc mặc dù đã lấy được nguyên vẹn quyền hạn, nhưng là đối với mình có thể không làm tổn thương mà một khi rời đi thì sẽ mất đi sự dẫn dắt của hắn, bọn người Triệu Nhã Mộng ở chỗ này sẽ bị sóng nhiệt Con mắt Hằng Tinh bao phủ.
"Việc này không khó xử lý. . . Trước đưa bọn họ dàn xếp ẩn nấp trên ngôi sao văn minh phụ cận, mặc dù truyền tống về địa cầu ta chỉ nhưng đi chứ không về nhưng khoảng cách như chẳng phải xa, vẫn có thể miễn cưỡng tiến hành qua một loại truyền tống." Nghĩ tới đây, Bảo Nhạc lập tức thần niệm truyền tới Triệu Nhã Mộng và trao đổi với hắn 1 phen. thân thể nháy mắt mơ hồ, ngay sau đó toàn bộ sóng nhiệt Hằng Tinh ầm ầm bộc phát, lực lượng truyền tống nháy mắt hội tụ, khuếch tán ra thân ảnh hắn cũng biến mất.
Theo thân ảnh Bảo Nhạc biến mất, Con mắt Hằng Tinh truyền tống nhấc lên chấn động quét ngang tứ phương làm tu sĩ Văn minh Thần Mục cảm nhận được mặt trời rõ ràng càng chói chang hơn, đồng thời Chưởng Thiên lão tổ và Chưởng tọa thiên linh tông ngẩng đầu, sắc mặt âm trầm.
"Hắn đi rồi sao?" Chưởng Thiên thì thào vừa song thì ngay sau đó khi hằng tinh vừa ảm đạm lại lại rực sáng 1 lần nữa, lực lượng truyền tống lại một lần nữa bộc phát. Lúc trước thân ảnh Bảo Nhạc biến mất thì hắn xuất hiện trên Con mắt