Ngay từ đầu hút Vương Bảo Nhạc đã khống chế độ mạnh yếu, , không hấp thụ nhiều mà chỉ hút tử khí trong một phạm vi nhất định của phạm vi xung quanh, để nuôi dưỡng thần hồn, truyền lại từng cảm giác thoải mái dễ chịu.
Về phần hấp thu tử khí đưa tới sợi tơ, thì nhục thể của Vương Bảo Nhạc lúc này cả mạnh không ít, huống hồ suy nghĩ con lừa cùng Tiểu Ngũ, có vẻ cũng có thể nuốt sợi tơ, nếu quả thật có nguy cơ trước mắt, cùng lắm quẳng chúng ra.
Đoán chừng bổn sự của 2 con hàng này chắc kaf không chết được.
Mà sở dĩ không lập tức hút nhiều, nguyên nhân quan trọng là. . . Câu cá, không thể dùng lực quá mạnh, phải chậm rãi, dần dần làm hao mòn lý trí đối phương, khiến cho nó xúc động, thì mình mới có thể câu được.
" Ta muốn xem, con cá nào, dám đến đánh lén ta!" Vương Bảo Nhạc hừ một tiếng, hấp thu tử khí xung quanh, đồng thời cũng chậm rãi tăng độ mạnh, khiến cho tử khí ở phạm vi lớn hơn bị hút tới.
Mà thần hồn của hắn, cũng dưới luồng tử khí vô tận này, càng ngày càng chấn động, không chỉ có cảm giác thoải mái, đồng thời mơ hồ, cũng đã bắt đầu phản hồi cho tu vi, làm tu vi cũng từng bước tăng lên.
Đối với tu sĩ thì tu vi, thần hồn, nhục thể, vừa chia ra mà cũng hợp nhất, cho nên thần hồn cùng nhục thể đề cao, đã gián tiếp dẫn động tu vi tăng lên.
Chỉ có điều bởi vì không phải chuyên môn tăng tu vi lên, cho nên loại này tăng trưởng này có chút chậm chạp, nhưng ưu điểm liên tục, trong khi Vương Bảo Nhạc không ngừng hút mạnh hơn, khiến cho tử khí xung quanh từng bước bay đến, dần dần tử khí hình thành vòng xoáy, làm con cá đen cách chỗ hắn không xa đang vô cùng xoắn xuýt .
Lúc trước bị con lừa cắn sứt miếng đuôi làm nó hãi hùng khiếp vía, không dám tới gần, không thể tới gần. . . Trơ mắt nhìn tử khí xung quanh không ngừng bị Vương Bảo Nhạc thôn phệ, nội tâm của nó lại phát điên.
Những tử khí này, đều là một bộ phận nó, đối với nó ,Vương Bảo Nhạc, thôn phệ không phải tử khí, mà đó là ăn huyết nhục của nó.
Làm nó xoắn xuýt , trong đầu xuất hiện hai ý thức, một cái tự nói với mình rằng hãy tiến lên, một cái nói rằng phải nhẫn nại .
"Không thể đi, tên này trước đó hấp thu khí tức của ta, tối đa chỉ hấp thu trong chốc lát rồi thôi, ta nhẫn! !" Cuối cùng, trong đầu con cá đen ý thức nhẫn nại chiếm cứ thượng phong, đè xúc động xuống.
Vì vậy trong tinh không màu xám , Vương Bảo Nhạc và con cá giằng co nhau, Vương Bảo Nhạc đợi nửa ngày sau, phát hiện con cá không xuất hiện, mà sợi tơ xung quanh, lúc này cũng hội tụ tới không ít, thậm chí có vài sợi đã triển khai tốc độ cao nhất, vọt tới mình .
"Ba ba, làm sao bây giờ a, hay ngươi hãy hút mạnh một chút, không thì cá không đến !"
"Nhi a! !" Tiểu Ngũ cùng con lừa nóng nảy, nhất là con lừa, nước miếng không không chế nổi , giàn giụa khắp mồm.
"Ngu xuẩn, câu cá không thể gấp!" Vương Bảo Nhạc hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Tiểu Ngũ cùng con lừa, mà bay nhanh ra xa, tránh sợi tơ, đồng thời hắn hút mạnh hơn một chút.
Lập tức tử khí xung quanh bị hút tới nhiều hơn, mà Vương Bảo Nhạc cũng triển khai tốc độ, bay nhanh về phía xa, khiến cho rất nhiều sợi tơ truy kích sau lưng hắn, hắn nhanh chóng nói.
"Hai người các ngươi, có phát hiện con cá đuổi theo không?"
"Ba ba, con cá vẫn ở đó, con có thể cảm nhận được nó ở xung quanh chúng ta!” Tiểu Ngũ gấp gáp đáp lại, con lừa gật đầu, Vương Bảo Nhạc lập tức yên tâm, cân nhắc đầu thối cá rất cẩn thận nha.
"Không sợ cẩn thận, chỉ sợ chạy!" Vương Bảo Nhạc mỉm cười, tiếp tục bay nhanh, tiếp tục hấp thu tử khí, mà phạm vi hấp thu càng lúc lớn hơn, càng lúc càng nhanh, khiến con cá đen đi theo sau lưng, càng phát điên hơn.
Vẫn chưa kết thúc? !!!"
"Chết tiệt, thật sự không dừng! !" Con cá đen đỏ mắt, lúc này trong 2 suy nghĩ lại đánh nhau trong đầu, khiến cho thân thể của nó run rẩy, thật sự là nó không nhịn được, tiểu tặc đáng giận trước mắt , không phải vẫn đó hấp thu một chút rồi buông tha, mà vẫn tiếp tục hấp thu. . .
Đến bây giờ, đã hấp thu không ít, mà xem bộ dáng của hắn, dường như còn chưa kết thúc, nó điên rồi, cố tình đi tìm Trần Thanh Tử, nhưng Trần Thanh Tử không để ý, cho nên con cá đen lúc này lộ ra hung ác.
"Lại ăn, ta sẽ nuốt ngươi! !" nội tâm Nó gào thét , đồng thời bay nhanh tới Vương Bảo Nhạc, đang có mấy vạn sợi tơ đuổi theo ở sau lưng vẫn không ngừng hấp thu tử khí.
Chỉ là. . . Trán của hắn đã đổ đầy mồ hôi, nội tâm rung động , mà ngay cả con lừa cùng Tiểu Ngũ, cũng lạnh mình, thật sự là những sợi tơ truy kích kia rất nhiều..., mà con cá lại không xuất hiện, làm 2 tên này có chút hoài nghi với phán đoán của mình rồi.
Vương Bảo Nhạc thầm mắng, nhưng giờ mà buông tha hắn không cam lòng, huống hồ. . . Mặc dù sợi tơ sau lưng càng ngày càng nhiều, nhưng theo tử khí hấp thu, thần hồn của mình càng ngày lớn mạnh hơn.
Có thể nói giờ phút này trong lòng hắn vừa đau vừa vui.
"Còn chưa tới? Còn chưa tới !!"
Vương Bảo Nhạc lo lắng, trong ánh mắt lộ ra vẻ vẻ điên cuồng, hắn suy nghĩ con cá đen đoán chừng hiện cũng đến cực hạn, nguyên nhân không dám ra hiện ra có lẽ đang đợi một cơ hội.
Nhưng nếu đợi như thế này thì sẽ không thể trụ được bao lâu, cho nên ... Ta nên tạo cơ hội cho đối phương
Nghĩ tới đây, nội tâm Vương Bảo Nhạc nảy sinh ác độc, hét lớn một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết, Minh Hỏa trong cơ thể thiêu đốt , trực tiếp tạo thành hấp lực vô cùng mạnh mẽ, hút tử khí xung quanh!
Lúc này đây, hắn phóng ra toàn bộ Minh Hỏa trong cơ thể, phóng ra tu vi, toàn lực ứng phó thôn phệ, kể từ đó, tạo thành tiếng nổ vang, khiến cho mảng lớn tử khí xung quanh, bắt đầu cuồng bạo, ầm ầm khua động.
Từ xa nhìn lại, lúc này đây tử khí bị Vương Bảo Nhạc thôn phệ đã có thể so với với toàn bộ số lượng trước đó, và con cá đen thì càng vi biệt khuất luống cuống, phát ra thanh âm gào thét, không khống chế không nổi bản thân , xúc động đã lấn áp lý trí.
Mà trong tích tắc, có vẻ cảm thấy hấp dẫn còn chưa đủ, theo tử khí bị hấp thu, theo số lượng sợi tơ xung quanh trong chốc lát đến bảy tám vạn đạo, Vương Bảo Nhạc như chơi với lửa rồi, con lừa cùng Tiểu Ngũ sợ hãi không thôi , đột nhiên thân thể chấn động mãnh liệt, phát ra một tiếng hét thảm, phun ra một ngụm máu tươi lớn.
Giống như là. . . bị nghẹn vậy.
Mà tốc độ ăn bữa tiệc này của hắn cũng bị ảnh hưởng, trong thời gian ngắn những sợi tơ kia truy kích , khiến cho Vương Bảo Nhạc sắc mặt đại biến, muốn bỏ chạy thật nhanh. . .
Nhưng vào lúc này, con cá đen biến mất, lúc xuất hiện bất ngờ Sau lưng Vương Bảo Nhạc, đang định ngoác cái miệng ra!
Nhưng gần như ngay khi nó xuất hiện, thì, Tiểu Ngũ cùng con lừa, đều gào lên hưng phấn trong đầu Vương Bảo Nhạc.
"Ba ba sau lưng ngươi!"
"Nhi a! Nhi nhi a! !"
trong chốc lát. . . trong ánh mắt con cá đen, nó thấy được thân ảnh một con lừa, còn thấy một thiếu niên vẻ mặt đê tiện, cùng với. . . tiểu tặc đang bị nghẹn .
ba gia hỏa, lúc này sáng mắt lên, mang theo vẻ hưng phấn, đều mở to miệng, trực tiếp cắn về phía nó!
Thậm chí con lừa hưởng qua ngon ngọt, lúc này mở miệng lớn hơn, có vẻ dùng toàn lực, hình dạng đã thay đổi, giống như một cái hố đen, mà Tiểu Ngũ càng khoa trương hơn, không thấy người đâu chỉ còn lại cái miệng, nước miếng chảy ào ào, táp tới.
Mà khoa trương nhất. . . là tiểu tặc, tên này biến thân , lập tức xuất hiện hơn vạn thân ảnh, mỗi một tên đầu mở rộng mồm mà hút nó , thậm chí nó còn thấy một cương thi, một thanh binh khí, một cực hận hình ảnh oán hận cùng với Bạch Lộc.
Một màn này, lập tức khiến con cá đen ngây , mơ mơ màng màng, giống như bị hù dọa rồi, thân thể đều run lên
Thật sự là. . . những cái thứ này Trước mắt, còn hung tàn hơn cả nó!