Gần như khi giọng nói này xuất hiện, cái đầu của con lừa huyễn hóa ra bên ngoài Túi Trữ Vật Vương Bảo Nhạc, vẫn còn đang nhắm mắt, giống như đang ngủ say, nhưng cái mũi lại hếch lên hít hà vài lần, tốc độ kinh người, hướng một mảnh hư vô có vẻ như trống trải sau lưng Vương Bảo Nhạc cắn mạnh tới!
Nhát cắn này không biết như thế nào mà hằm răng của con lừa lại bị gãy cả , một nửa người sụp đổ, phát ra một tiếng hét thảm, chui về Túi Trữ Vật.
Nó kêu thảm thiết, cũng làm cho Vương Bảo Nhạc lập tức mở mắt , nháy mắt biến mất, lúc xuất hiện đã ở phía xa, vẻ nghi hoặc nhìn về phía xung quanh, thật sự là thần thức lúc này cũng tản , nhưng không phát hiện ở xung quanh bất luận mánh khóe gì.
"Chuyện gì vậy ..." Bảo nhạc cau mày, vừa nhanh chóng hấp thụ sợi tơ thanh sắc, vừa dùng thần thức dung nhập trong Túi Trữ Vật, thấy được con lừa chỉ còn lại có nửa thân hình.
Tên này vẫn còn ngủ say. . . Bụng nổ mất rồi mà không tỉnh. . .
Nhưng mà Vương Bảo Nhạc thấy được khí tức thân thể của nó, một chút màu đen cùng màu xanh giao hòa, đang không ngừng chữa trị và cải tạo thân thể của nó.
Về phần Tiểu Ngũ. . . cũng đang ngủ say, thoạt nhìn không có gì dị thường.
"Con lừa vừa cắn cái gì đó? Giống như tử khí, vừa giống như sợi tơ. . ." Vương Bảo Nhạc vẻ nghi hoặc , bởi vì muốn hấp thu khí tức Thiên Đạo Vị Ương , nên tinh lực không cách nào phân tán, không có quá nhiều thời gian ở chỗ này, vì vậy không thể không thu hồi thần thức, toàn tâm hấp thu sợi tơ, cường hóa thân thể.
Mà sau khi thần thức thu hồi, Tiểu Ngũ đang ngủ say đột nhiên mở mắt , con lừa mở mắt , một người một con lừa, mắt to nhìn mắt nhỏ.
" phương pháp ta dạy ngươi, có phải dùng rất tốt hay không? À Đúng rồi, con cá bên ngoài ăn có ngon không. . ." Tiểu Ngũ sờ lên bụng, thấp giọng hỏi.
"Nhi a!" Con lừa lười biếng truyền ra một tiếng kêu, không quan tâm cái bụng bị nổ của mình mà lè lưỡi liếm liếm bờ môi.
"Thằng này, lá gan ghê gớm thật, thế mà dám ăn. . . cái quỷ gì thế này ... còn có thể ăn cả thiên đạo ..." Tiểu Ngũ trầm mặc, nhìn nhìn bụng con lừa, lại nhìn động tác nó thè lưỡi ra liếm bờ môi một chút, sau khi thì thào nói nhỏ, y lại sờ lên phần bụng một lần nữa. . .
y cũng đói.
"Chẳng lẽ Thiên Đạo có thể ăn thật sao. . ." Sau một lúc lâu, Tiểu Ngũ vẻ nghi hoặc, sau khi lặng lẽ dò xét ngoại giới, ánh mắt giống như nhưng xuyên thấu Túi Trữ Vật, thấy lúc này ở phía xa thân ảnh mơ hồ đang nhanh chóng bỏ chạy, cũng liếm liếm bờ môi.
Lúc này , Tiểu Ngũ dùng phương pháp đặc biệt nhìn ra con cá đen vừa kêu thảm thiết, vừa bay nhanh, nếu nhìn kỹ, nhưng thấy đuôi của nó bị sứt một miếng. . .
" gặp quỷ rồi, đó là thứ đồ chơi gì, mà nó cũng có thể cắn được ta, a a a a, nó không sợ chết à." Con cá đen đau nhức muốn khóc, nhanh chóng về tới hồng lô trung tâm, ở bên ngoài sương mù lại kêu rên một chầu, sau khi không thấy đáp lại, cảm giác ủy khuất của nó đã đạt đến cực hạn, sau khi lượn lờ vài vòng, chỉ có thể rời đi, một một lần nữa trở lại chỗ Vương Bảo Nhạc.
Chỉ có điều lúc này đây, nó không dám đến gần, một mặt là vừa rồi bị cắn một miếng, mặt khác là nó mơ hồ cảm thấy, có vẻ có một ánh mắt mang theo sự khát vọng đang nhìn từ đó.
Cho nên nó chỉ dám ở , thôn phệ những sợi tơ kia, phát tiết ủy khuất cùng phẫn nộ trên những sợi tơ này, mà những sợi tơ này nhanh chóng đã bị Vương Bảo Nhạc cùng nó thôn phệ không còn cái nào.
" Chỗ tiếp theo!”!" Vương Bảo Nhạc vui thích lắc người, lao thẳng đến phía xa, nhưng tâm thần lại tràn đầy cảnh giác, một màn trước đó, khiến hắn cảm thấy xung quanh có lẽ có gì đó đang theo dõi mình .
"Xem ra không thể xem thường những thiên kiêu vạn tông gia tộc này. . . hấp thu Tử khí ít đi một chút a, bị người thấy được sẽ không tốt." Vương Bảo Nhạc trầm ngâm , tốc độ nhanh hơn.
Cứ như vậy, trong vài canh giờ, Vương Bảo Nhạc thân ảnh xuất hiện lần lượt trong các vòng xoáy cỡ lớn, phàm là tiến vào chỗ nào , thì trực tiếp đuổi đuổi giết, cuồng bạo đến cực điểm, khiến cho chúng tu không thể không bỏ chạy, mà tên của hắn, cũng nhanh chóng từ trong miệng thiên kiêu tông môn Tả Đạo Thánh Vực, truyền ra.
"Vương Bảo Nhạc? !"
" đồ biến thái, tên điên này, đạo tinh của hắn thành hằng đạo tinh rồi, Xung Ý Tử bị hắn đánh bại rồi, sao lại khi dễ chúng ta!"
"Luôn miệng nói những vòng xoáy này là của hắn, sao hắn không nói Thần Hoàng cùng Trần Thanh Tử là trưởng bối nhà hắn đi!"
"Đáng chết, hắn lại tới nữa, mọi người chạy mau!"
Vương Bảo Nhạc ngang ngược cùng trùng kích trong Toàn bộ tinh không màu xám, làm nó đại loạn, mọi chỗ vòng xoáy cỡ lớn đều bị hắn chiếm cứ, bị hắn hấp thu, rất nhiều sợi tơ, bị hắn dung nhập trong cơ thể, chỉ có điều có vẻ như Vương Bảo Nhạc lỗ mãng, nhưng rất cẩn thận hấp thu sợi tơ.
hắn Dùng tu vi, che đậy xung quanh, làm cho những thiên kiêu thê đội thứ hai kia không thể nhận ra , nhưng đúng là vẫn còn sẽ có thành phần như đại Quy hay người bạch tuộc, nhìn ra mánh khóe.
Đối với điều này, Vương Bảo Nhạc cũng không quá để ý, chuyện này vốn sẽ rất khó một mực giữ bí mật, mà lúc này tạo hóa cơ duyên khó có được, Vương Bảo Nhạc nghĩ đến sư huynh Trần Thanh Tử cũng sẽ không băn khoăn nhiều.
Bởi vì so với với việc băn khoăn, bó tay bó chân, thì cứ ở chỗ này thoải mái hấp thu, tranh thủ khiến nhục thể bản thân đột phá Hằng Tinh, bước vào tinh vực!
Nhất là tiếng xấu Vương Bảo Nhạc truyền , gắn liền với việc hấp thu trong một vòng xoáy cỡ lớn, hắn vừa mới tới gần, thì đã ầm ầm hút lấy hút để.
Vì vậy nhục thể của hắn, nhanh chóng tăng lên, từ Hằng Tinh hậu kỳ, không ngừng tới gần Hằng Tinh Đại viên mãn,.
Nếu là người khác, có lẽ sớm đã đột phá, nhưng Điểm Tinh thuật Vương Bảo Nhạc, , trong lúc vô hình, mỗi một ngôi sao, đều như một phân thân của hắn, cho nên mặc dù nhục thể đề cao chậm chạp, nhưng mỗi lần tăng lên đều không thể lường được độ mạnh mẽ.
Về phần hấp thu tử khí, Vương Bảo Nhạc cách một thời gian ngắn lại nuốt mấy ngụm, bồi bổ thần hồn, cũng làm cho con cá đen, càng thêm phát điên.
Nhưng thu hoạch lớn nhất, không phải nhục thân cùng thần hồn Vương Bảo Nhạc, mà là . . vỏ kiếm bổn mạng Hắn, màu vỏ kiếm lúc này đã không còn là xích sắc, mà đã xuất hiện tử hắc sáng bóng.
Vương Bảo Nhạc cảm thụ khí tức Trong đó tản mát ra cũng thấy kinh ngạc vô cùng
Còn Con lừa và Tiểu Ngũ, Vương Bảo Nhạc đã nhận ra hai người này đã tỉnh lại, khi hắn tới mỗ một chỗ vòng xoáy để hấp thu, thì 2 tên này trong Túi Trữ Vật, không ngừng to tiếng cãi cọ làm Vương Bảo Nhạc không muốn nghe cũng không được.
"Đồ con lừa, ngươi không thể cắn ít hơn được à, ngươi cắn nhiều thì, đồ chơi còn dám đến à!"
"Nhi a!"
"kêu cái rắm , phải thu liễm,phải thu liễm một chút, nếu không thì nó không dám tới!"
Nghe hai tên này nói chuyện, đồng thời cảm nhận được bọn họ đã ở lặng lẽ thôn phệ sợi tơ, Vương Bảo Nhạc cũng không để ý, dù sao mình để bọn họ đói bụng lâu rồi, thậm chí đã quên sự có mặt của hai bọn họ
Coi như bù vậy, hấp thu thì hấp thu , dù sao sợi tơ nhiều như thế mình hút cũng không hết, nhưng mà hắn hiếu kỳ vấn đề bàn luận của 2 tên kia. . . Vì vậy nhịn không được hỏi.
"Các ngươi đang làm gì thế, nói tới ai thế?"
Vương Bảo Nhạc nói, con lừa cùng Tiểu Ngũ lập tức cứng người lại, sau một lúc lâu con lừa mới cẩn thận truyền một câu.
"Nhi a."
"cá ăn ngon á?" Vương Bảo Nhạc trợn mắt, thần thức quét về phía Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ khẽ run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ nịnh nọt.
"Ba ba, chúng ta đang câu cá. . ."
Vương Bảo Nhạc nheo lại mắt, như có điều suy nghĩ, nghĩ tới trước đó con lừa bị nổ tung bụng, thầm nghĩ hẳn là có một con cá, trước đó bên cạnh mình, muốn gây bất lợi đối với mình , mà một đường vẫn còn đi theo. . .
"Cần ta phối hợp thế nào?" Vương Bảo Nhạc bỗng nhiên truyền âm.
"Ba ba ngươi hấp thụ nhiều tử khí một chút , ta đoán chừng con cá sứt đuôi kia, nhất định sẽ chịu không nổi." Tiểu Ngũ vui mừng, nhanh chóng nói.
"Nhi a!" mắt Con lừa cũng sáng lên, gật đầu lia lịa.
" sau khi Câu được, hai ngươi bọn ta mỗi người một thành, tám thành còn lại, xem như hiếu kính ta đi!" Vương Bảo Nhạc lập tức chém đinh chặt sắt.
". . ." Tiểu Ngũ cùng con lừa trầm mặc, sau một lúc lâu mới ủy khuất gật đầu.
Vương Bảo Nhạc, nghĩ thầm mình muốn xem còn cá gì mật như thế, một đường đi theo mình , còn gây bất lợi đối với mình , đồng thời hắn cũng ý thức được việc hấp thu sợi tơ, vì sao thoạt nhìn xung quanh rất nhiều, nhưng mình lại không hấp thu được nhiều thì, vốn cho là tiêu tán rồi, xem ra. . . đều bị con cá ăn vụng rồi.
"Ăn vận mệnh của ta? !" Vương Bảo Nhạc trừng mắt, rất là bất mãn, nhưng nghĩ tới câu cá, cũng không nên quá lộ liễu, liền giả vờ như không để ý đến Tinh không màu xám, không ngừng lang thang, không ngừng hấp thu, không ngừng cường hãn thêm. dần dần vòng xoáy cỡ lớn trong tinh không màu xám , lần lượt biến mất, làm Vương Bảo Nhạc phải tìm rất lâu, lúc hấp thu song thì hắn bày làm ra một bộ ăn no rồi nghẹn, muốn uống nước , rồi mở miệng khẽ hút, lập tức tử khí xung quanh, nhanh chóng vọt tới hắn !