Mấy ngày kế tiếp, khi hắn đói bụng liền lấy phi cầm bị hút vào nơi đây làm thức ăn, còn lại phần lớn thời gian đều cẩn thận quan sát hạt châu, mỗi lần đều là dùng hạt sương xuất hiện trên bề mặt hạt châu lau cánh tay, dần dần cánh tay đã hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu, đối với những hạt sương này, hắn cực kỳ lưu ý, dùng một đầu lâu phi cầm gom góp được không ít.
Một ngày này, hắn đem hạt sương tích lũy nhiều ngày qua đổ vào trong một mảnh quần áo, thận trọng đem hạt châu bọc ở trong đó, đeo ở trên cổ, sau khi xác định sẽ không bị rơi, thừa dịp thời gian hấp lực gián đoạn liền đi đến cửa động, hung hăng cắn răng, đem phần lớn quần áo trên người đều xé rách, cột lại với nhau, một đầu cố định ở hòn đá bên cạnh, một đầu cột vào trên lưng, thật cẩn thận hướng phía dưới bò xuống.
Ước chừng hạ xuống năm sáu trượng, đột nhiên hắn bị trượt tay, thân thể hắn nhanh chóng rơi xuống, cũng may quần áo hơi chắc chắn, thân mình hắn tuy lay động nhưng rất nhanh chộp được vào một cây khô mọc lan ra, ngay lúc đó mảnh quần áo cũng bị đứt.
Trên trán Vương Lâm toát ra mồ hôi lạnh, nhìn xuống phía dưới, ước chừng còn có hai mươi trượng, hắn một tay nắm lấy nhánh cây, tay kia thì nhanh chóng nắm mảnh quần áo còn lại, gian nan buộc chặt ở trên nhánh cây, xong xuôi mới thở ra một hơi.
Nhúc nhích thân thể thật cẩn thận, hồi lâu sau rốt cục hắn lại tới gần tường vách núi, tiếp tục hướng phía dưới bò xuống. Mãi cho đến khoảng cách chân núi mấy trượng thì mảnh quần áo của hắn đã dùng đến cực hạn, Vương Lâm không nghĩ ngợi nhiều nhanh chóng hướng phía dưới nhảy xuống.
Mảnh quần áo không chịu nổi sức nặng lại bị đứt, bất quá cũng thoáng giảm bớt một chút tốc độ rơi xuống của Vương Lâm, gió mạnh đập vào mặt, lại là nhánh cây khô liên tiếp gãy đứt, sau đó hắn rơi dần xuống đất. Hắn khó khăn khống chế thân thể, đầu ngón chân chạm đất đầu tiên, thân thể nương theo lực đẩy mạnh mẽ vọt tới trước như quả bóng trên mặt đất một vòng.
Tảng đá trên mặt đất giống như một thanh đao nhọn đâm vào bên trong thân thể hắn, chi chít vết thương với từng dòng máu chảy ra. Nhất là đùi phải của hắn bị một hòn đá sắc nhọn đâm trúng, từ miệng vết thương có thể thấy được cả xương trắng.
Vương Lâm hô hấp dồn dập, ánh mắt buông lỏng, hắn gian nan đem hạt châu bọc ở trong mảnh vải từ trên cổ ngậm ở miệng, đầu lưỡi hút lấy hạt sương ẩm ướt ở trên bề mặt hạt châu, một lát sau đó, hắn giãy giụa ngồi dậy, hai tay run run cởi bỏ mảnh vải, dùng sức vắt một vài giọt chất lỏng rơi xuống vết thương trên đùi phải.
Miệng vết thương truyền đến từng trận cảm giác mát lạnh, làm xong tất cả chuyện này, hắn suy yếu té trên mặt đất, âm thầm cầu nguyện mong rằng trước khi mình khôi phục đừng có dã thú nào lại đây.
Đúng lúc này, bỗng nhiên từ nơi xa truyền đến một tiếng gọi ầm ĩ.
Vương Lâm ngẩn ra, cẩn thận nghe ngóng, rõ ràng là âm thanh của cha hắn, không kịp suy nghĩ, hắn lập tức dùng sức lực toàn thân hô lên:
Một đạo cầu vồng nhanh chóng từ phía xa lao đến đây, ở vách núi phía trên Vương Lâm quanh quẩn một vòng tốc độ nhanh như chớp hạ xuống, sau khi kiếm quang tiêu tán, đệ tử Hằng Nhạc Phái họ Trương kẹp bên hông mang theo cha của Vương Lâm, cau mày nhìn về phía Vương Lâm.
Cha của Vương Lâm nhìn thấy con mình, lập tức thương tâm rơi lệ, chạy đến bên cạnh Vương Lâm ôm lấy hắn, khóc ròng nói:
Vương Lâm ngẩn ra, suy nghĩ một chút, sau đó mới hiểu rằng cha hiểu lầm mình muốn tự sát. Hắn nhìn thấy vết thương trên người cùng với bộ dạng chật vật của mình, không khỏi cười khổ.
Đệ tử họ Trương ánh mắt đảo qua Vương Lâm, ngẩng đầu nhìn một chút phía trên, phát hiện mảnh vải quần áo, thân mình khẽ động nhảy lên vài lên xuống liền trèo đến vị trí mỏm đá huyệt động, lúc này lực hút đột nhiên xuất hiện, hắn sắc mặt cả kinh, nhưng lập tức liền khôi phục như thường, cũng không để ý lực hút kia, ở bên trong nhìn qua một tí nhẹ nhàng hạ xuống, trầm giọng nói:
Nói xong, hắn vung tay áo, bắt lấy cha con Vương Lâm, nhanh chóng rời khỏi nơi đây, không lâu sau đó đã hạ xuống đỉnh núi Hằng Nhạc Phái, theo thềm đá nhẹ nhàng đi lên đỉnh.
Trở lại nơi cũ, Vương Lâm tâm tình phức tạp, trên đỉnh núi có mấy người đứng thẳng, cũng đều mang vẻ mặt chán ghét, đệ tử họ Trương vội vàng tiến lên ở nói nhỏ bên tai một người trong đó vài câu, người nọ chau mày, âm thanh lạnh lùng nói:
Ở trong phòng khách, mẹ của Vương Lâm nhìn thấy con mình, lập tức lệ rơi đầy mặt, ôm lấy hắn nức nở oán trách, trải qua cha mẹ kể lại, Vương Lâm lúc này mới biết đầu đuôi sự việc.
Sau khi hắn bỏ nhà trốn đi, cha mẹ lập tức trở lại Vương gia tìm Tứ thúc của hắn, ba người lo lắng an nguy của hắn, tìm đến cha của Vương Trác, vì Tứ thúc của hắn cường ngạnh, cha của Vương Trác không tình nguyện liên hệ gia tộc tất cả thân thích, liên hợp kêu oan Hằng Nhạc Phái, khẩn cầu trợ giúp tìm kiếm.
Hằng Nhạc Phái cũng là lần đầu tiên gặp phải loại chuyện này, vốn không muốn để ý tới, nhưng Vương Lâm dù sao cũng bởi vì không được thu nhận mà bỏ nhà đi, nếu như thực sự có chuyện không hay xảy ra, bọn họ tuy rằng không thèm để ý sinh tử của một phàm nhân, nhưng việc này nếu truyền bá ra ngoài, tất cả thôn dân chung quanh miệng truyền miệng, sợ rằng sau này không có bao nhiêu cha mẹ sẽ để đứa nhỏ đến trắc thí, cân nhắc nhiều lần, bọn họ phái ra mấy người ở phụ cận tìm kiếm, cha của Vương Lâm lo lắng, liền đi theo.
Thế nên mới có một màn trước đó.
Không qua bao lâu, có người đưa tới chén thuốc, mẹ của Vương Lâm vội vàng cảm ơn, cẩn thận đưa đến trong miệng Vương Lâm, thuốc này không thẹn là môn phái tiên nhân làm ra, hiệu quả vô cùng tốt, sau khi uống xong Vương Lâm cảm giác thân thể thoáng liền khôi phục không ít, vết thương đau đớn cũng dịu đi rất nhiều.
Lời nói quan tâm của cha mẹ không ngừng truyền vào trong tai Vương Lâm, hắn vốn định giải thích, nhưng nghĩ lại cha mẹ không hẳn sẽ tin tưởng.
Giờ này khắc này, ở trong đại điện Hằng Nhạc Phái vài nội môn trưởng lão ngồi ở một bên, nghe nam tử họ Trương kể lại quá trình tìm được Vương Lâm, sau một hồi một lão giả mặt hồng vỗ bàn, bất mãn nói:
Bên cạnh một người trung niên sắc mặt lạnh như băng, thầm than một tiếng, trầm giọng nói:
Một lão giả mặc cẩm bào cầm lấy chén trà uống một ngụm, không nhanh không chậm nói:
Cuối cùng một lão giả mặt đầy nếp nhăn, thở dài một tiếng, chậm rãi nói:
Nói xong, hắn liếc xéo nhìn người trung niên, nhắm lại hai mắt không thèm nói nữa.