Lão giả mặt hồng nhướng mày, bất mãn nói:
Lý trưởng lão mở hai mắt, âm thanh lạnh dần, nói:
Người trung niên vội vàng giảng hòa, nói:
Lão giả mặc cẩm bào ở một bên bỗng nhiên nói:
Người trung niên cười khẽ, nói:
Trừ bỏ Lý trưởng lão ra, còn lại hai trưởng lão đều dùng ánh mắt thâm ý sâu sắc nhìn người trung niên, không nói lời nào.
Người trung niên mặt mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ:
Người trung niên không biết, khối tinh thiết kia là do Tứ thúc của Vương Lâm trong một lần ngẫu nhiên từ trong thợ rèn nọ mua đến, hắn kiến thức rộng rãi, liếc mắt một liền nhìn ra chỗ bất phàm, lần này vì để cho Vương Lâm gia nhập Hằng Nhạc Phái, vì thế ôm hi vọng thử một lần lấy ra, về phần tác dụng của bảo bối này, hắn cũng không hề biết được.
Một khối tinh thiết, cải biến vận mệnh của Vương Lâm, khi tin tức này rơi vào trong tai hắn thì Vương Lâm cũng không dám tin tưởng, chính mình lại không biết vì sao được nhận làm đệ tử ký danh.
Hai ngày sau, hắn đưa cha mẹ tiễn xuống Hằng Nhạc Phái, nhìn vẻ mặt hưng phấn của cha mẹ, Vương Lâm trong lòng cũng có chút vui sướng, âm thầm quyết định phải cố gắng ở trong này tu tiên.
Bất quá ý nghĩ là như vậy, còn hiện thực lại khác xa. Sau khi tiễn cha mẹ xuống núi, Vương Lâm liền bị gọi vào một tòa nhà chuyên môn an bài công tác cho đệ tử ký danh, một thanh niên mặc hoàng y khuôn mặt gian xảo, mặt mang vẻ khinh thường, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lần, cười nhạo nói:
Vương Lâm nhìn hắn, trầm mặc không nói, thanh niên lông mày nhíu lại, cười lạnh nói:
Nói xong, hắn bực mình đem một bộ quần áo cùng với một tấm thẻ bài ném sang một bên, nhắm mắt dưỡng thần không hề để ý tới Vương Lâm nữa.
Vương Lâm cầm lấy quần áo, hỏi:
Thanh niên mắt cũng không thèm mở, không chút để ý nói:
Vương Lâm ghi tạc trong lòng, xoay người theo hướng bắc đi đến, đợi hắn đi rồi, thanh niên mở to mắt, miệt thị lẩm bẩm:
Đi ở bên trong Hằng Nhạc Phái, Vương Lâm dọc theo đường đi nhìn thấy phần lớn đệ tử đều là mặc áo xám, ai cũng có bộ dạng hấp tấp, sắc mặt lãnh đạm, có một số trong tay còn cầm công cụ lao động, vẻ mặt lộ chút mệt mỏi.
Vẫn đi về hướng bắc được một hồi, rốt cục Vương Lâm nhìn thấy một loạt phòng ốc không lớn, ở đây đệ tử áo xám nhiều hơn không ít, nhưng vẫn như cũ vẫn cứ làm việc của bọn họ, rất ít nói chuyện với nhau.
Sau khi đem thẻ bài giao cho đệ tử áo vàng phụ trách nơi đây, đối phương không thèm nói một câu, không kiên nhẫn chỉ cho hắn một căn phòng.
Vương Lâm cũng đã quen với biểu tình lãnh đạm của mọi người ở đây, đi đến phòng ở, đẩy cửa đi vào nhìn thấy, căn phòng không lớn, hai chiếc giường gỗ, một cái bàn, quét dọn rất sạch sẽ, mức độ mới cũ cùng trong nhà không sai biệt lắm.
Hắn chọn lấy một giường gỗ thoạt nhìn không người sử dụng, đem hành lý để lên, lúc này mới nằm ở trên giường trong lòng suy nghĩ rất nhiều, tuy rằng cuối cùng vào được Hằng Nhạc Phái này, nhưng cũng không phải như hắn tưởng tượng là có thể tu luyện tiên pháp, lúc trước nghe ý tứ của thanh niên áo vàng kia, công tác của mình là nấu nước.
Nghĩ đến đây, hắn than nhẹ một tiếng, sờ sờ hạt châu dùng mảnh áo cột vào trước ngực, bảo bối này là thứ hắn cực kỳ lưu ý, Vương Lâm đọc sách nhiều, biết rất nhiều chuyện xưa, trong đó bao gồm chuyện thất phu vô tội hoài bích có tội, hắn thầm hạ quyết tâm, không thể để cho bất luận kẻ nào biết bản thân có bảo bối này.
Không lâu sau, màn đêm buông xuống, một thiếu niên áo xám thân thể gầy yếu, vẻ mặt mang thần sắc mệt mỏi, đẩy cửa phòng ra đi vào, sau khi hắn nhìn thấy Vương Lâm ngẩn ra, đánh giá cẩn thận một phen, cũng không hề để ý tới trực tiếp nằm ở trên giường, ngủ say như chết.
Vương Lâm cũng không để ý, hắn biết ngày mai phải dậy sớm, sờ sờ bụng, từ trong bọc lấy ra một ít khoai lang, đồ ăn này là cha mẹ hắn mang đến, chuẩn bị trên đường tìm kiếm hắn mà ăn, sau khi tìm được Vương Lâm thấy hắn được Hằng Nhạc Phái thu nhận, vì thế liền đem khoai lang còn thừa đều lưu lại cho hắn.
Khoai lang rất ngọt, Vương Lâm ăn vài miếng, lúc này thiếu niên nằm ở đối diện thân thể khẽ động, đứng dậy mắt cố định nhìn chằm chằm khoai lang, nuốt mấy nước bọt, thấp giọng nói:
Vương Lâm lập tức đem ra mấy củ ném tới trên giường đối phương, cười nói:
Thiếu niên lập tức nắm lên, ăn ngấu nghiến nuốt vào trong bụng, sau đó vội vàng chạy đến bàn bên cạnh rót chén nước, uống một ngụm, thở dài:
Vương Lâm nói tên ra, thiếu niên nghe xong, nhất thời ngạc nhiên, thất thanh nói:
Nói đến đây, hắn cảm thấy ngượng, cười nhẹ nói:
Vương Lâm cười khổ, cũng không thanh minh, lại đưa qua mấy củ khoai lang.
Trương Hổ vội vàng tiếp nhận, sau khi ăn thêm vài củ bỗng ngượng ngùng nói: