Ba ngày sau, toàn thân Vương Lâm ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt thần thờ đi ra khỏi động. Phía sau hắn, Chu Bằng ngơ ngác đi theo.
Thanh âm Vương Lâm lạnh lẽo, ẩn chứa một chút tanh máu.
Chu Bằng cũng kính gật đầu. Thân thể hắn vọt lên, phi về hướng Hằng Nhạc Sơn.
Vương Lâm nhìn theo bóng lưng Chu Bằng, một lúc sau, chợt nói:
Tư Đồ Nam ngẩn người vội nói:
Sau khi, Vương Lâm tự mình động thủ chế tạo khôi lỗi, cảm giác được có chút gì đó không bình thường. Tuy nhiên, hắn cũng chẳng nói nhiều mà hỏi:
Tư Đồ Nam do dự một chút, nói:
Vương Lâm trầm ngâm một chút, thân thể thoáng động hóa thành một đạo cầu vồng, trong nháy mắt đã biến mất. Không mất bao nhiêu thời gian, đã xuất hiện ở thôn trang. Hắn đi thẳng về nhà của mình.
Chưa tới cửa, Vương Lâm liền nghe thấy thanh âm quen thuộc vọng ra.
Tên ranh con. Làm mộc như ngươi đúng là phí phạm. Ngươi nhìn mà xem đã làm ra cái gì thế này? Đúng là... Không bằng được một nửa tiểu tử nhà ta.
Sư phụ! Thiết Trụ ca là tiên nhân, làm sao con có thể so sánh được. Có thể bằng được một nửa là đã thỏa mãn lắm rồi.
Vương Lâm nghe đến đó ngẩn người. Thần thức đảo qua một cái liền nở nụ cười. Giọng nói quen thuộc với hắn đúng là của một người bạn vẫn chơi đùa trong thôn. Người đó vẫn thường xuyên quấn quýt với Vương Lâm, muốn cha hắn dậy cho nghề thợ mộc.
Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn bóng lưng già nua trước mắt, Vương Lâm nhỏ giọng nói:
Bờ vai già nua khẽ run lên, cái đồ làm mộc trong tay khẽ rơi xuống đất.
Quay người lại, sững sờ nhìn người thanh niên hai mươi mốt tuổi trước mắt còn vương lại một chút nét thơ ngây vẫn in sâu trong lòng.
Cha của Vương Lâm dùng hai tay dụi dụi đôi mắt. Những giọt lệ long lanh khẽ tràn xuống khuôn mặt.
Vương Lâm bước lên ôm cổ cha, lau đi những giọt nước mắt. Nhìn những vết nhăn trên trán, hắn lui lại vài bước, quỳ xuống, nói:
Cha! Thiết Trụ bất hiếu. Năm năm không về.
Là Thiết Trụ! Bà nó ơi. Con của chúng ta đã về.
Cha của Vương Lâm mừng rỡ nâng Vương Lâm đứng lên. Ngắm bên phải bên trái hắn rồi mở miệng mỉm cười.
Cha của Vương Lâm vui vẻ nói.
Lúc này, một phụ nhân có nét mặt già nua, từ trong phòng bước ra, ngơ ngác nhìn Vương Lâm mà chảy nước mắt.
Vương Lâm tiến đến quỳ gối trước mặt phụ nhân, thấp giọng nói:
Mẹ! Thiết Trụ về thăm mẹ đây.
Ngươi... Ngươi làm sao lại nhẫn tâm như vậy, năm năm không trở về nhà lấy một lần. Trong lòng ngươi rốt cuộc là có cha mẹ hay không? Năm năm nay, lúc nào ta và cha ngươi cũng nhắc đến ngươi...
Vừa nói, mẹ hắn vừa ôm lấy Vương Lâm mà khóc.
Cha của Vương Lâm trừng mắt nhìn vợ mình một cái rồi xoay người nói với gã học đồ.
Tiểu Lục mặt mày hớn hở, vội vàng đồng ý. Ánh mắt hắn hâm mộ nhìn Vương Lâm.
Hôm đó, mẹ của Vương Lâm chuẩn bị một bàn đầy thức ăn. Tất cả đều là thứ mà trước đây hắn thích. Cả nhà quây quần bên mâm cơm nói về những chuyện xảy ra trong năm năm.
Mấy năm nay, Vương Lâm đã không ăn đồ ăn của nhân gian, nhưng vẫn cảm thấy ngon miệng với những thứ mà mẹ tự tay làm.
Trong lúc nói chuyện, cha mẹ hắn hỏi thời gian qua, Hằng Nhạc Phái có chuyện gì xảy ra hay không? Vương Lâm do dự một chút rồi nói dối Hằng Nhạc Phái chuyển địa điểm, sau này mình cũng không thể thường xuyên về nhà. Cha mẹ hắn thấy vậy cũng không hỏi nhiều, chỉ dặn hắn chú ý sức khỏe.
Năm năm vừa qua, trong nhà có rất nhiều thay đổi. Nhờ có Tứ thúc giúp đỡ, cha hắn đã lấy lại được phần gia sản thuộc về mình. Từ đó mà cuộc sống cũng đỡ vất vả.
Bây giờ, cha hắn cũng không còn điêu khắc gỗ nữa mà thu mấy tên đệ tử để dạy kỹ thuật của mình.
Tiểu Lục chính là một trong những tên đệ tử thông minh nhất. Cơ bản hắn đã học được khoảng chừng sáu phần kiến thức.
Vương Lâm nghe thấy vậy, cười nói:
Cha Vương Lâm hừ một tiếng, nói:
Mẹ của Vương Lâm trìu mến nhìn con trai mình, nói tiếp:
Đúng thế. Thiết Trụ của chúng ta từ nhỏ đã thông minh hơn người.
Thiết Trụ! Tuổi ngươi cũng không còn nhỏ nữa. Mấy năm nay có không ít người tìm bà mai tới đây làm thân. Mẹ nghe nói tiên nhân cũng có thể thành gia thất. Nếu ngươi đã trở về thì đừng đi vội. Tạm thời cứ cùng mẹ đi gặp mặt. Nếu ưng ý, ta sẽ xin về làm dâu.
Vương Lâm ngẩn người, cười khổ, nói:
Mẹ! Con mới có bằng này tuổi. Mẹ đừng bận tâm tới việc đó.
Ranh con! Mấy đứa bằng tuổi ngươi trong thôn, chúng nó đã có con chạy lẫm chẫm từ lâu rồi.
Mẹ của Vương Lâm tức giận, trừng mắt nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm sờ mũi, nói:
Cha của Vương Lâm thấy bà vợ còn định nói tiếp, vội ho một tiếng, nói:
Mẹ của Vương Lâm im lặng, thầm nghĩ:
Vương Lâm cười khổ, vừa định mở miệng nói chuyện, mẹ hắn liền trừng mắt nói:
Vương Lâm thấy mẹ tức giận vội cười nói:
Cơm nước xong, cha mẹ Vương Lâm tiếp tục hỏi chuyện hắn, mãi tới tận khuya mới đi ngủ.