Tư Đồ Nam lẩm bẩm vài câu. Lão biết Vương Lâm đang sốt ruột vì vậy nói luôn:
Tư Đồ Nam nói xong, Vương Lâm liền cảm thấy một luồng hơi lạnh từ Nghịch Thiên Châu dâng lên, chui vào trong cơ thể.
Sau khi vào trong, nó liền lưu chuyển toàn thân, nơi nó đi qua tất cả lập tức bị đóng băng, khiến cho trong nháy mắt Vương Lâm đã bị biến thành một bức tượng. Mặt hắn phủ đầy một làn sương lạnh, khiến cho Dẫn Lực Thuật trở nên hỗn loạn.
Chu Bằng vẫn luôn chú ý tới Vương Lâm, nhất thời thấy đối phương dừng lại, khiến cho hắn có chút do dự. Mặc dù phát hiện thấy đối phương có vấn đề nhưng cũng không dám trở lại quan sát, mà còn tăng tốc độ lên nữa.
Ngay khi toàn cơ thể Vương Lâm bị đóng băng toàn bộ, Tư Đồ Nam quát khẽ, nói:
Nháy mắt, một vòng tròn màu đen chợt xuất hiện, lượn một vòng quanh thân thể Vương Lâm. Tiếp theo đó, nó chợt thu nhỏ lại một cái, thân hình Vương Lâm chợt biến mất không còn thấy bóng dáng.
Thần thức của Chu Bằng vẫn tập trung quan sát Vương Lâm, chợt phát hiện hắn hoàn toàn biến mất. Chưa để cho gã kịp định thần, trước mặt hắn khoảng năm thước, không gian có chút thay đổi, chợt xuất hiện một điểm sáng màu đen. Điểm sáng đó càng lúc càng to, sau đó hóa thành vô số tia sáng khuếch tán ra chung quanh.
Cùng lúc đó, thân thể Vương Lâm chợt xuất hiện. Tầng băng bao phủ quanh người hắn trong nháy mắt biến mất, một thanh âm lạnh lùng từ miệng Vương Lâm phát ra.
Chu Bằng hãi hùng khiếp vía, nét mặt tái nhợt. Hắn cắn răng một cái, há mồm phun ra một luồng sáng nhỏ. Luồng sáng đó gặp gió nhanh chóng bành trướng, trong nháy mắt biến thành một con đại mãng màu xanh. Nét mặt Chu Bằng dữ tợn, cắn lưỡi một cái phun ra một tia máu. Đồng thời trong tay hắn xuất hiện một cái chuông màu đen. Nhất thời, một tiếng chuông thanh thúy vang lên, thân thể con đại mãng chợt phóng to, cái đuôi của nó quất thẳng về phía Vương Lâm.
Thanh âm lười biếng của Tư Đồ Nam từ từ vang lên.
Tư Đồ Nam vừa nói xong, chợt một đốm sáng màu lam từ trong cơ thể Vương Lâm xuất hiện, trong nháy mắt nó ngưng tụ thành một quang cầu màu làm trước người Vương Lâm.
Ngay khi quang cầu hình thành, nhất thời bầu trời đột nhiên tối sầm lại, một luồng hơi thở hủy thiên diệt địa chợt phát ra. Sau đó, quang cầu chợt phát nổ, khuếch tán một làn sóng trong không khí về bốn phương tám hướng.
Cái đuôi cự mãng vừa mới chạm vào làn sóng một cái liền ngay lập tức một lớp băng mỏng bám theo đuôi nó lan nhanh về phía đầu. Trong chốc lát, con cự mãng đã biến thành một bức tượng băng, rơi xuống đất.
Chu Bằng phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể hắn lắc lư liên tục, tâm thần hoàn toàn bị trọng thương. Nhưng ngay cả ngụm máu tươi mà hắn vừa phun ra cũng bị biến thành băng. Đồng thời, trong nháy mắt thân thể của hắn lẫn phi kiếm dưới chân cũng bị băng hóa toàn bộ.
Tư Đồ Nam đắc ý nói.
Thân thể Vương Lâm thoáng động, đón lấy Chu Bằng đang từ trên không rơi xuống. Hắn nhanh chóng xoay người lại rời xa Hằng Nhạc Sơn.
Sau khi tìm được một chỗ vắng vẻ, Vương Lâm liền đáp xuống, thả Chu Bằng xuống đất, hỏi Tư Đồ Nam:
Tư Đồ Nam bình thản nói:
Vương Lâm chớp mắt, trầm ngâm một chút, nói:
Tư Đồ Nam cười ha hả, đắc ý. Lão cũng không nói cho Vương Lâm biết rõ về Khôi Lỗi Thuật cũng như lai lịch của nó. Nhưng trên thực tế, Khôi Lỗi Thuật thuộc về công pháp ma đạo. Lão vốn biết tính cách của Vương Lâm thiếu đi sự độc ác, nếu cứ giữ tính cách đó mà tu tiên thì có mười mạng cũng không đủ. Vì vậy mà lão cứ từ từ từng chút một tiêm nhiễm làm thay đổi tính cách của Vương Lâm. Đến bây giờ, coi như đã có một chút thành công.
Vì thế, Tư Đồ Nam mỉm cười, nói:
Vương Lâm xách Chu Bằng nhanh chóng tìm xung quanh, cuối cùng cũng tìm được một cái động rồi chui vào.
Tư Đồ Nam lo lắng nói.
Vương Lâm ngẩn người, do dự một chút, nói:
Tư Đồ Nam cười thầm, nói:
Lão thầm nghĩ:
Nghĩ tới đây, Tư Đồ Nam nói nhan:
Tư Đồ Nam nói xong, lớp băng trên người Chu Bằng nhanh chóng tan ra thành nước, hóa thành một luồng sáng màu xanh, chui vào trong Nghịch Thiên Châu.
Vương Lâm hơi chần chừ. Những nghĩ đến việc nếu không giải quyết vấn đề này, ngày sau sẽ gặp rất nhiều rắc rồi, hắn liền cắn răng, lấy tay phân ngực Chu Bằng ra làm hai. Tuy nhiên, lúc này không hề có chút máu tươi nào chảy ra.
Cố nén trong lòng, hắn căn cứ theo phương pháp mà Tư Đồ Nam chỉ dạy, đánh ra vài đạo pháp quyết rồi dùng thần thức quan sát. Nửa khắc trôi qua mà Vương Lâm cứ cảm giác như đã cả ngàn năm. Mãi cho đến khi Tư Đồ Nam đắc ý, mở miệng ra nói, hắn không nhịn được nữa, nôn mửa liên tục.
Tư Đồ Nam cười nói:
Nét mặt Vương Lâm tái nhợt, gật đầu, hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần.