Thân thể Lữ Vân Kiệt hơi run lên, hắn quay lại mỉm cười nói:
Vương... Sư huynh, huynh có chuyện gì phân phó? Hay huynh muốn linh đan? Ở đây tiểu đệ còn không ít, trước tiên đưa cho huynh.
Tam sư huynh, đệ muốn hỏi huynh một người, là Vương Hạo dược đồng ở đan phòng của huynh.
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào Lữ Vân Kiệt, trước đây hắn đối với tu vi của mình luôn cảm thấy thiếu tự tin, bản thân đối với chuyện của Vương Hạo có lòng mà không có lực giúp. Nhưng bây giờ sau khi trải qua vài trận chiến, Vương Lâm đối với tu vi của bản thân đã hiểu khá rõ.
Lữ Vân Kiệt biến sắc, nội tâm hắn thầm kêu khổ, gương mặt âm tình bất định, đột nhiên cắn chặt răng một cái, lui lại phía sau vài bước nói:
Hoàng Long chân nhân ở một bên cảm thấy nghi hoắc, lão nhướng mày quát:
Sắc mặt Lữ Vân Kiệt hơi cau có lại, hắn cắn răng lắc đầu nói:
Sắc mặt Vương Lâm thay đổi, thân thể hắn vừa động lập tức hóa thành một dải hồng, nhằm về phía Hằng Nhạc Sơn lao đi.
Hoàng Long chân nhân và mấy vị trưởng bối bên cạnh đều cảm thấy nghi hoặc, cả đám người đều lao theo, Đạo Hư chân nhân còn ôm theo Lữ Vân Kiệt, chân đạp mây bay về phía Hằng Nhạc Sơn.
Rất nhanh sau đó, Vương Lâm đã tới trước mặt đan phòng của Lữ Vân Kiệt, thần thức hắn hơi đảo qua lập tức phát hiện được hơi thở yếu ớt của Vương Hạo. Hắn bình tĩnh lao nhanh về phía cửa phòng, một chân đá văng cánh cửa đan phòng ra, sau khi đi vào chứng kiến tình trạng bên trong, lửa giận trong nháy mắt bốc lên tới cực hạn.
Chỉ thấy ở phía trong có một chiếc đan lô rất lớn, Vương Hạo đang khoanh chân ngồi ở bên trong lò, gương mặt không còn chút máu, tính mạng đang dần mất đi.
Ánh mắt Vương Lâm không chút dao động, hắn huy động cánh tay, Dẫn Lực Thuật theo đó tùy ý động, hướng về phía đan lô chộp đến. Từng đạo ngũ thải quang mang từ trong đan lô xuất hiện, tạo thành một chiếc màn che va chạm với bàn tay vô hình do Dẫn Lực Thuật tạo ra.
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng, linh lực trong cơ thể được vận chuyển nhất thời uy lực của Dẫn Lực Thuật tăng lên so với trước rất nhiều lần, nó lập tức nghiền nát tấm màn che do ngũ thải quang mang tạo thành. Vương Lâm lao vào ôm lấy Vương Hạo, đưa hắn ra khỏi đan lô đặt lên trên mặt đất.
Tay phải Vương Lâm đặt lên trán Vương Hạo, hắn trầm tư không nói gì.
Hoàng Long chân nhân và các vị trưởng bối trong môn phái lúc này cũng đã tới đây, lão giả mặt đỏ nhìn thoáng qua đan lô rồi lại nhìn Vương Hạo một chút, sắc mặt hắn hơi thay đổi, thất thanh kêu:
Đạo Hư cẩn thận nhìn thoáng qua một chút, sau đó lão vứt Lữ Vân Kiệt lên trên mặt đất, lão trầm giọng nói:
Sắc mặt Lữ Vân Kiệt không còn chút máu, hắn quỳ rạp trên mặt đất, thấp giọng nói:
Lúc này Vương Lâm mới mở hai mắt, sinh cơ của Vương Hạo lúc mới rồi mất đi đang dần quay trở lại, cuối cùng đã kéo hắn được tử quỷ môn quan trở về. Nghe thấy Lữ Vân Kiệt nói, hắn lạnh giọng hừ vài tiếng không nói gì.
Hoàng Long chân nhân cau mày, một bên là Vương Lâm đang như mặt trời giữa trưa, còn một bên là đệ tử Lữ Vân Kiệt đã vào môn phái hai mươi năm năm, trong khoảng thời gian ngắn rất khó định đoạt. Một lúc lâu sau, lão mới quyết định, quay sang Đạo Hư chân nhân nói:
Đạo Hư nghe được những lời này, nội tâm lập tức sáng tỏ ý của chưởng môn sư huynh, vì vậy hơi trầm ngâm nói:
Hoàng Long chân nhân gật đầu, xoay người nhìn Vương Lâm hòa ái nói:
Vương Lâm liếc mắt nhìn Lữ Vân Kiệt một cái nói:
Hoàng Long chân nhân vung tay áo lên, nói:
Nói xong, lão bước ra khỏi đan phòng, thân thể hơi động đã nhẹ nhàng bay lên không.
Đạo Hư đưa mắt nhìn Vương Lâm, mỉm cười nói:
Vương Lâm nhẹ nhàng gật đầu, nhìn gương mặt Vương Hạo đang khôi phục một chút huyết sắc, hắn cũng rời khỏi đan phòng đi theo Hoàng Long chân nhân.
Dọc theo đường đi, Vương Lâm không khỏi suy nghĩ, về mục đích chưởng môn sư bá gọi đi hắn đã biết rõ như lòng bàn tay. Không mất nhiều thời gian, Hoàng Long chân nhân đã mang theo Vương Lâm tiến vào nội điện, tiếp theo đó lão đột nhiên xoay người lớn tiếng quát:
Sắc mặc Vương Lâm vẫn bình thường, hắn bình thản nói:
Hoàng Long chân nhân hừ lạnh một tiếng nói:
Vương Lâm khẽ cười nói:
Nói xong, hắn dùng Dẫn Lực Thuật khống chế tất cả các bàn trong đại điện lên rồi nâng lên không, sau đó di chuyển vài vòng trên đầu mới hạ xuống.
Hoàng Long chân nhân cẩn thận theo dõi một hồi, sau đó trầm mặc không nói gì, một lúc lâu sau mới mở miệng:
Gương mặt Vương Lâm hiện vẻ đau khổ nói:
Hoàng Long chân nhân nhìn chằm chằm vào Vương Lâm nói:
Vương Lâm cười khổ nói:
Hoàng Long chân nhân thầm than một tiếng, hắn cũng không muốn bức bách Vương Lâm, dù sao vô luận thế nào hắn vẫn là đệ tử Hằng Nhạc Phái. Hơn nữa hôm nay hắn còn vì môn phái mà lập công lớn, ngày sau rất có thể sẽ trở thành một ngôi sao sáng trong đám đệ tử. Nghĩ tới đây, sắc mặt lão hơi hòa hoãn lại, nói:
Vương Lâm khẽ cười, cổ tay hơn một, một chiếc bình ngọc xuất hiện trên tay, hắn đưa cho Hoàng Long chân nhân, cười nói: