Âu Dương lão giả khinh miệt liếc nhìn Vương Lâm, nói:
Vương Lâm nhíu chặt mày, nội tâm hắn thoáng lạnh đi, Dẫn Lực Thuật được vận dụng tới cực hạn, một trảo trực tiếp đánh tới.
Âu Dương lão giả biến sắc, quát:
Vừa nói tới đây, ống tay áo lão vung lên, một chiếc phi kiếm nhất thời xuất hiện. Phi kiếm này vừa hiện ra lập tức lớn dần lên, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành một thanh cự kiếm phát ra khí thế thiên quân vạn mã.
Khi một kiếm này xuất hiện, ánh mắt lão lộ ra một tia sát ý, đệ tử của đối phương có thực lực kinh người, nếu giữ lại sau này khẳng định sẽ trở thành mối uy hiếp với Huyền Đạo Tông, không bằng nhân dịp này hủy diệt tu vi của hắn.
Sắc mặt Hoàng Long chân nhân hơi trầm xuống, lão đã nhìn ra tâm cơ của đối phương, Tử Nhạc Tiên Kiếm trong tay lập tức được huy động muốn ngăn cản đối phương. Chính lúc này, Vương Lâm cười dài một tiếng, Dẫn Lực Thuật được hắn vận dụng tới cực hạn, vốn là đôi bàn tay vô hình lập tức biến thành vật hữu hình.
Hai bàn tay phát ra quang mang màu trắng xuất hiện ở giữa không trung xua tan đi tất cả những đang mây đang ở xung quanh.
Phương hướng của bàn tay không hề thay đổi, một cánh tay ôm lấy đầu con Thiên Túc Ngô Công, còn cánh tay kia thì hướng lên trên đón đỡ thanh cự kiếm đang chém xuống.
Tốc độ chém xuống của cự kiếm nhất thời bị kìm hãm, sau đó dần dần đứng lại ở giữa không trung không thể ép xuống tiếp, sắc mặt của Âu Dương lão giả ửng hồng, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Hai vị trưởng lão còn lại cắn chặt răng liều mạng đồng thời ra tay, một đạo ánh sáng màu hồng từ trong miệng một người xuất hiện, ở giữa không trung nó hóa thành dải lụa nhanh chóng đánh về phía Vương Lâm.
Cùng lúc đó, vị trưởng lão còn lại tế xuất một quả ngọc giản từ bên trong tỏa ra quỷ hỏa, rồi quỷ hỏa lại tiếp tục phân ra làm bảy tam cái vây lấy Vương Lâm vào bên trong sau đó lập tức thu hẹp phạm vi bao vây lại.
Một cỗ khí thế nóng bừng ập tới, nhưng thần sắc Vương Lâm vẫn không hề thay đổi, Dẫn Lực Thuật lại được hắn tiếp tục phân ra một bàn tay. Bàn tay đó liên tục xoay quanh người Vương Lâm, từ nó sinh ra những đạo khí lưu mà mắt thường có thể thấy được, những đạo khí lưu này làm cho quỷ hỏa ở bốn phía lúc sáng lúc tối.
Những biến hóa liên tục xảy ra rất nhanh, Hoàng Long chân nhân tức giật quát lên một tiếng, một tay bắt quyết, Tử Nhạc Tiên Kiếm nhanh như điện lóe lên một cái phát ra âm thanh xé gió lao tới dải lụa của vị trưởng lão còn lại.
Mượn cơ hội này, thân thể Vương Lâm di chuyển với tốc độ cực nhanh vọt tới bên cạnh Thiên Túc Ngô Công. Dẫn Lực Thuật được hắn sử dụng để khống chế con Thiên Túc Ngô Công làm cho nó không thể giãy ra. Tay phải Vương Lâm đặt lên đầu con rết, linh lực từ tay hắn nhanh chóng truyền sang làm cho con Thiên Túc Ngô Công cảm thấy đau nhức, từ miệng nó phun ra một ít chất lỏng màu đen.
Nói thì lâu nhưng những việc đó chỉ xảy ra trong thời gian vài giây, những người còn lại chưa kịp phản ứng thì hai bên đã va chạm với nhau.
Đạo Hư chân nhân nhìn thấy Thiên Túc Ngô Công thổ ra chất độc, lo lắng Vương Lâm không phân biệt được độc chất vì vậy vung tay áo lên ném ra một chiếc bình ngọc, cao giọng nói:
Nói xong, lão huy động phi kiếm của mình cùng với quỷ hỏa đang vây lấy Vương Lâm dây dưa cùng một chỗ.
Ba vị trưởng lão Huyền Đạo Tông tức giận gầm lên một tiếng, bị đám người Hằng Nhạc Phái cuốn lấy cho nên không thể ngăn cản Vương Lâm.
Vương Lâm nhìn thấy Thiên Túc Ngô Công đã nôn ra dịch độc của nó, thân hình hắn nhanh chóng lui lại phía sau, tiếp lấy bình ngọc rồi sử dụng linh lực bao quanh lấy dịch độc của Thiên Túc Ngô Công thu nó vào bên trong bình.
Âu Dương lão giả nội trận lôi đình hét lớn:
Hoàng Long chân nhân thầm than một tiếng, lão thu hồi Tử Nhạc Tiên Kiếm, những người còn lại cũng đồng loạt thu hồi bảo kiếm của mình, hai phái phân ra hai bên đứng giữa không trung.
Vương Lâm dùng ánh mắt xin lỗi nhìn đám người Huyền Đạo Tông, dịch độc của Thiên Túc Ngô Công này là dược vật để trị liệt tật của cha của hắn, cho nên hắn không thể không sử dụng hạ sạch này để lấy nó. Hắn ôm quyền nói:
Dứt lời hắn ném ra một chiếc bình ngọc nhìn qua thì rất bình thường, bên trong đó chính là nước sông ở phía hậu sơn.
Sắc mặt Âu Dương lão giả âm trầm lại, sau khi tiếp nhận chiếc bình ngọc đang định nói tiếp đột nhiên thần sắc hơi thay đổi. Lão đánh giá lại chiếc bình ngọc trong tay, cau mày nói:
Mở chiếc bình ngọc ra, linh khí ẩn chứa bên trong nhất thời phát tán ra xung quanh, Hoàng Long chân nhân nhìn chiếc bình ngọc, vuốt chòm râu cười nói:
Âu Dương lão giả hừ một tiếng, cầm chiếc bình ngọc trên tay suy nghĩ một chút, nói:
Nói xong, lão liếc mắt nhìn Vương Lâm, trầm ngâm một chút rồi truyền âm nói:
Nói xong, lão vỗ lên đầu Thiên Túc Ngô Công, Thiên Túc Công Ngô trừng mắt nhìn Vương Lâm một cái, sau đó thân thể nó lay động lập tức bay nhanh về phía bắc.
Trong lúc Vương Lâm chú ý tới con Thiên Túc Ngô Công, hắn mơ hồ cảm thấy có một đôi mắt đẹp nào đó đang nhìn mình. Hắn ngẩn người ra một lúc, trong đầu hắn nhanh chóng nhớ lại lời Âu Dương lão giả vừa nói, về phần chủ nhân của đôi mắt đó, Vương Lâm cũng chỉ nhìn lướt qua chứ không để ở trong lòng.
Sau khi Huyền Đạo Tông rời đi, Thương Tùng phong liền trở nên yên tĩnh, ánh mắt Hoàng Long chân nhân đảo qua một lượt, cười nói:
Đám đệ tử nội môn nhất thời đều vui mừng, ai cũng muốn nhìn kỹ Vương Lâm một chút, giờ phút này dang xưng phế vật giành cho hắn không còn ai nhắc tới nữa.
Nội tâm Vương Trác rất phức tạp, hắn hít sâu một hơi, thấp giọng nói:
Đạo Hư thở dài một hơi, Vương Trác là đệ tử đắc ý nhất của lão, cho nên lão hiểu rất rõ mâu thuẫn của hắn với Vương Lâm, trầm ngâm một chút gật đầu nói:
Vương Trác cười khổ một tiếng, cúi đầu không nói gì.
Hoàng Long chân nhân lúc này lại tiếp tục mở miệng nói:
Vương Lâm gật đầu, ánh mắt hắn hơi đảo qua một chút rồi dừng lại trên người tam sư huynh Lữ Vân Kiệt, đột nhiên nói: