Nguồn:
read.st
Diệp Tiểu Manh cảm giác có chút giá lạnh, nhất định do ngủ thiếp thấy ác mộng nên đem chăn đá rơi xuống mất rồi!
Nàng mơ hồ nhớ được mình nhìn thấy ác mộng, trong mộng Trình Tú biến thành một quái vật có nanh, nắm lấy mắt cá chân của nàng, nàng liều mạng muốn tránh thoát nhưng khí lực của quái vật lớn đến kinh người.
Diệp Tiểu Manh muốn ngồi dậy tìm một chút nước uống, lại phát hiện tay chân không thể nhúc nhích.
Thân thể cùng đại não tựa hồ mất đi liên lạc, toàn thân ngay cả đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích, chỉ có thể chuyển động đôi mắt.
Diệp Tiểu Manh đánh giá bốn phía, trong căn phòng tối như mực có thể dùng ánh mắt phân biệt được đồ vật không nhiều lắm, nhưng Diệp Tiểu Manh rất khẳng định nơi này tuyệt đối không phải phòng mình.
Trên trần nhà đỉnh đầu, một đồ án hình tròn quỷ dị lóe ra ánh sáng màu đỏ, ánh sáng ảm đạm làm cho người ta có cảm giác tâm tình như đang bị đè nén, Diệp Tiểu Manh cảm giác sau lưng có chút đau nhức, nằm trên mặt đá thật không thoải mái như nằm trên nệm giường trong nhà.
Thanh âm Trình Tú truyền qua, Diệp Tiểu Manh theo thanh âm miễn cưỡng có thể thấy được ở phía xa có hai thân ảnh mơ hồ đang đứng.
Trình Tú dùng diêm đốt sáng cây nến màu trắng, dùng tay cầm lấy chậm rãi đi về hướng Diệp Tiểu Manh. Trong không khí tản ra mùi hôi thối, càng lúc càng gần. Diệp Tiểu Manh dần dần thấy rõ trên gương mặt người bạn thân đang tróc ra từng miếng thịt, lộ ra mạch máu đỏ tươi cùng xương cốt trắng hếu.
Diệp Tiểu Manh có chút sợ hãi, ác quỷ nàng cũng từng thấy qua, nhưng loại quái vật giống như cương thi này nàng lần đầu tiên mới thấy, huống chi đây còn là thân thể của người bạn thân thiết nhất.
Trình Tú nhìn Diệp Tiểu Manh lộ ra vẻ mỉm cười mà cô ta cho rằng rất hòa nhã, nhưng hiện lên trên gương mặt thối rữa lại làm cho người ta dựng đứng tóc gáy.
Trình Tú có chút hưng phấn.
Da thịt trên cánh tay Trình Tú bắt đầu từ từ tróc ra, mấy chỗ vết thương mang theo thịt nhão chỉ còn dựa vào lớp da treo lủng lẳng trên người.
Diệp Tiểu Manh càng thêm lo lắng cho bạn hơn cả chính an nguy của mình.
Trình Tú tựa hồ nghe được một chuyện rất buồn cười, lớn tiếng cười lên, căn bản không thèm để ý bởi vì cười to mà làn da bung ra rách rưới.
Khi tôi vừa mới tới thành phố này liền chú ý tới cô, cô và tôi có dòng máu giống như nhau, cho nên tôi nghĩ biện pháp chuyển tới trường học của cô, cùng cô trở thành bạn bè. Làm sao, cô quên chúng ta từng cùng nhau trải qua cuộc sống vui vẻ sao? Quên chúng ta từng nhiều lần nửa đêm ở trên một giường nói chuyện phiếm suốt đêm sao? Cô biết Trình Tú cũng chính là tôi a, ha ha ha ha…
Kẻ lừa gạt…Thì ra hết thảy đều là gạt người sao…
Diệp Tiểu Manh thật bi thương. Bởi vì nàng có thể nhìn thấy quỷ hồn, Diệp Tiểu Manh rất ít cơ hội kết giao bạn bè, bởi vì khi nàng nói sự thật với bạn bè về thế giới của nàng, tất cả mọi người đều cho rằng nàng là người điên nên rời xa nàng. Thật vất vả mới tìm được một người bạn có thể thành thật bí mật với nhau, nhưng bây giờ lại nói cho nàng biết hết thảy bất quá chỉ là một âm mưu, hết thảy những quá khứ vui vẻ đều là giả dối, toàn bộ đều là giả dối, hết thảy chỉ là âm mưu bởi vì muốn bắt cóc nàng mà bố trí, Diệp Tiểu Manh nhẫn nhịn không để nước mắt chảy xuống.
Diệp Tiểu Manh cầu nguyện trong lòng.
Minh Diệu mau tới đi!
Minh Diệu? Là thám tử tư không có bao nhiêu năng lực đó sao? Ha ha, cô cho rằng lực lượng của người phàm có thể ngăn cản được tôi sao?
Trình Tú cũng không xem Minh Diệu vào trong mắt.
Theo cô ta xem ra, Minh Diệu bất quá chỉ là một thám tử tư có chút linh lực mỗi ngày ăn no chờ chết, nhờ vào việc thám tử theo dõi vợ người khác, tìm kiếm thân nhân dùm người khác mà thôi.
Diệp Tiểu Manh cảm thấy thật may mắn vì mình vẫn chưa đem chuyện Minh Diệu có lực lượng nói với Trình Tú.
Diệp Tiểu Manh bắt đầu có chút lo lắng cho thân thể của Minh Diệu.
Không cần sợ, ánh trăng lập tức lên cao rồi, hồn phách trên thế gian bắt đầu tụ tập, mang đến cho ta lực lượng, sau này cô sẽ tiếp tục vui vẻ mà sống, sẽ không đói bụng, không rét lạnh, không già yếu, sẽ không có phiền não, chẳng qua thế giới của cô sẽ biến thành một cái bình nhỏ, yên lặng nhìn vào thế giới này, cái thế giới vốn thuộc về cô.
Cô định làm gì tôi?
Diệp Tiểu Manh bình tĩnh lại. Đầu tiên phải hiểu rõ mục đích của tên quái vật này mới có thể nghĩ ra biện pháp bỏ chạy, nàng thầm nghĩ trong lòng.
Trình Tú hít một hơi thật sâu.
Đột nhiên trên mặt đất truyền ra chấn động, đồ án trên trần nhà càng ngày càng trở nên ảm đạm.
Trong lòng Diệp Tiểu Manh mặc niệm tên Minh Diệu.
Mau tới cứu tôi đi.
Ngươi đi nhìn một chút.
Trình Tú quay đầu lại nhìn bóng đen nói:
Bóng đen chậm rãi biến mất trong bóng tối.
Đối với việc thật dễ dàng đi vào căn hầm, Minh Diệu cảm thấy thật kỳ quái.
Chẳng lẽ không hề có chút phòng hộ nào sao chứ, pháp thuật này sẽ không thể không bị quấy rầy à?
Tôi cũng không biết, nói thế này, khi đang tiến hành loại nghi thức lớn kia ma pháp sư sẽ thiết lập kết giới cường lực phòng ngừa những người khác xâm lấn.
Ada đem Lục Mang Tinh Ngân Liên vốn định dùng bài trừ kết giới bỏ vào trong túi.
Minh Diệu lấy ra một trương Chiếu Minh Phù, trương phù phát ra ánh sáng chiếu khắp căn hầm, hai người cẩn thận theo phương hướng cây gậy thủy tinh chỉ tới đi về phía trước.
Vào thời gian đầu giải phóng, có rất nhiều thành phố cùng núi non xây dựng không ít hầm trú ẩn, nhưng đến hiện tại phần lớn đã bị bỏ hoang, trên vách mọc đầy rong rêu, trên mặt đất còn ẩm ướt. Thỉnh thoảng có tiếng kêu rin rít của loài chuột, bởi vì hồi âm vang vọng nghe thật rõ ràng.
Cây gậy thủy tinh trong tay Ada càng ngày càng đỏ lên, là tín hiệu sắp đến gần mục tiêu.
Minh Diệu cảm giác được có điều gì không đúng ngay lập tức đẩy mạnh Ada, tự mình nhảy ngược ra sau một bước dài.
Một khối nước bùn khổng lồ từ trên đỉnh đầu rơi xuống, đập nổi lên một đống bọt nước, chính là chỗ đứng vừa rồi của hai người.
Minh Diệu lạnh lùng nhìn vào bóng tối nói.
Một người trung niên mặc âu phục màu vàng từ trong bóng tối chậm rãi đi ra, Minh Diệu cũng nhìn thấy rõ mặt của hắn.
Minh Diệu nhận ra người đàn ông này chính là chồng của người phụ nữ đã tự sát.
Ada đau lòng vuốt vuốt túi xách hiệu LV dính nước.
Người đàn ông trung niên tựa hồ cũng không nghe được bọn họ nói chuyện, cúi đầu, hai ngón tay khấu chặt một chỗ, xương cốt trên người không ngừng vặn vẹo bên dưới lớp quần áo cũng có thể thấy được rõ ràng.
Minh Diệu thấp giọng hỏi Ada.
Ada bắt đầu tìm kiếm dụng cụ trong túi xách.
Minh Diệu lấy ra một trường phù trong túi quần.
Một đoàn hỏa cầu chiếu sáng cả lối đi, bắn thẳng tới chỗ người đàn ông trung niên.
Người đàn ông tựa hồ vừa thức tỉnh, cong người lên, hai tay đẩy ra trước, giọt nước trên mặt đất giống như vừa sống lại bay lên giội vào hỏa cầu.
Giống như than cháy đỏ bị ném vào trong ao nước, ngọn lửa bị dập tắt, trong thông đạo tràn ngập hơi nước nóng hực bức người, Minh Diệu cùng Ada có chút khó mở mắt.
Người đàn ông mở miệng.
Minh Diệu cùng Ada lui ra sau hai bước, đề phòng nhìn người đàn ông trước mắt.
Ada cầm túi xách vòng ra phía sau, thò tay tìm đồ vật bên trong.
Người đàn ông nghiêng đầu nhìn Ada.
Minh Diệu không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, mỗi một giây trôi qua Tiểu Manh sẽ càng tăng thêm nguy hiểm.
Người đàn ông trung niên thè lưỡi liếm đôi môi:
Các ngươi qua không được, đường này không thông.
Vậy cũng không nhất định, giết chết ngươi là đi qua được rồi!
Minh Diệu lấy ra thêm trương phù.
Năm hỏa cầu hướng người trung niên bay đi, số lượng tuy nhiều nhưng kích thước nhỏ hơn vừa rồi.
Người trung niên cười lớn, chỉ vươn tay liền đem hỏa cầu đánh trở về.
Minh Diệu vội vàng nằm xuống, hỏa cầu bay ngược qua đỉnh đầu hắn.
Minh Diệu bò lên khỏi mặt đất, vỗ vỗ áo khoác ngoài trên người:
------oOo------