Nguồn:
read.st
Người trung niên vừa tránh né hỏa cầu vừa kêu lên.
Lực lượng, lực lượng của chính ta, ha ha ha ha…lực lượng của dục vọng là vô cùng vô tận, chỉ cần là người sẽ có dục vọng, chỉ cần có dục vọng ta liền có lực lượng, ngươi không thể thắng được ta.
Hô…hô…
Minh Diệu cảm giác có chút kiệt sức, linh phù trên người đã dùng hết bảy tám phần, thân thể nhân loại luôn có cực hạn.
Minh Diệu nghiêng người né tránh quả đấm chạm mặt lao tới, mặc dù chỉ có quyền phong sát qua thân thể nhưng nơi xương sườn truyền tới nỗi đau đớn như đao cắt.
Minh Diệu dùng một tay che sườn phải, một tay lấy ra linh phù trong túi quần, suy nghĩ một chút, lại thả ra năm trương.
Mấy hỏa cầu lại bay về phía người đàn ông.
Người trung niên chỉ gõ gõ ngón tay, hỏa cầu giống như bị vật gì đó ngăn cản, còn chưa bay tới trước người đã bạo liệt nổ tung, tràn ngập một trận bụi mù.
Minh Diệu không đợi bụi mù kịp tản ra liền xông về phía trước.
Năm Ly Hỏa Phù cuối cùng bay vào trong bụi mù.
Người trung niên hoảng sợ, hiển nhiên không nghĩ tới Minh Diệu không kịp đợi hồi phục linh lực đã đánh ra mấy hỏa cầu.
Minh Diệu biết chắc mình đã đánh trúng.
Bụi mù từ từ tản đi, lộ ra thân ảnh người trung niên.
Ly Hỏa Phù đánh trúng cánh tay trái của người trung niên, cả cánh tay biến thành một mảnh đen nhánh.
Minh Diệu có chút lảo đảo, không ngừng sử dụng Ly Hỏa Phù và tránh né công kích cơ hồ đã tiêu hao hết thể lực cùng linh lực của hắn.
Người trung niên lắc lắc tay trái bị thương, Ly Hỏa Phù của Minh Diệu chẳng qua đánh lui hắn mấy bước mà thôi.
Minh Diệu thở hổn hển mấy hơi đứng thẳng người lên, thò tay vào miệng túi áo khoác ngoài.
Người trung niên đứng tại chỗ nghiêng đầu nhìn Minh Diệu, đối với lực lượng pháp thuật công kích của Minh Diệu hắn đã hiểu rõ, cũng không thèm để ý.
Minh Diệu lấy ra một chiếc hộp màu xanh.
Một mảnh hoàng sắc quang mang vây quanh người trung niên.
Người trung niên bị tia sáng đâm vào ánh mắt, nhìn thấy có vô số thanh kiếm vây quanh mình, khắp trên xuống dưới, không ngừng xoay tròn.
Người trung niên vươn ra nắm tay đánh vào kiếm trận, một trận hoàng quang hiện lên, kiếm trận vẫn không nhúc nhích.
Người trung niên cũng không lo lắng mình đang bị vây khốn.
Minh Diệu đem toàn bộ linh lực đặt lên việc khống chế kiếm trận, trên đầu tuôn đầy mồ hôi hột nói rõ hắn cũng không kiên trì được bao lâu.
Thanh âm Ada từ sau lưng người trung niên truyền đến:
Ngươi cho rằng hắn không ngừng dùng Ly Hỏa Phù đánh ngươi chỉ là làm chuyện vô dụng thôi ư, hết thảy là vì để ngươi đi vào trong truyền tống trận này.
Ân?
Người trung niên lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào mình đã đứng trên một trận pháp hình tròn dùng muối vẽ ra.
Ada đem linh lực truyền vào truyền tống trận, truyền tống trận bắt đầu vận chuyển, rất nhiều phù triện Minh Diệu cũng không nhận ra đang phát sáng lên.
Người trung niên quỳ trên mặt đất lớn tiếng tru lên, thanh âm thê thảm mà bi thương truyền khắp căn hầm thật chói tai, một mảnh hắc khí hình người từ trên người trung niên tróc ra ngoài, từ từ biến mất trên không trung.
Minh Diệu thu hồi Cổ Ấn kiếm trận, không còn đứng vững, đặt mông ngồi dưới đất.
Sao chị lại chậm vậy chứ, tôi đã sắp không kiên trì nổi nữa.
Không có biện pháp, tôi phải làm khô nước trên mặt đất mới có thể vẽ được truyền tống trận đi!
Ada thật vô tội xòe hai tay:
Cậu nên rèn luyện nhiều hơn đi, còn có một đại boss ở phía sau nữa kia.
Xác định người này không còn bò dậy được nữa chứ?
Minh Diệu tranh thủ thời gian khôi phục lại chút lực lượng, phía sau khẳng định còn có một trận ác chiến phải đánh tiếp.
Ada thu thập lại đồ vật:
Chúng ta đi thôi, tình yêu trong lòng cậu đang ở phía trước kia.
Thân thể người này làm sao bây giờ, chết thật rồi sao?
Minh Diệu nhặt một cây gậy dưới đất chọc chọc vào thân thể người trung niên.
Ada dùng khăn lụa lau tay:
Vấn đề sau đó giao cho cảnh sát tới xử lý đi.
Các ngươi đến rồi, con Sử Ma vô dụng kia đâu?
Nơi cuối lối đi, trong một gian phòng lớn trống trải, Trình Tú đang đứng ngay trung ương. Trên thạch đài sau lưng cô ta, Diệp Tiểu Manh lẳng lặng nằm im nhìn Minh Diệu, không thể động đậy cũng không thể nói chuyện.
Trình Tú từ từ đi về phía Minh Diệu, trên gương mặt thối rữa còn mang theo nụ cười, giòi bọ màu trắng đục đang chui tới lui trong da thịt, Minh Diệu thật khó đem con quái vật buồn nôn này hình dung thành cô bé thanh tú từng ở chung một nhà.
Tựa hồ nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của Minh Diệu, Trình Tú cảm thấy rất vui vẻ:
Trình Tú nhìn thân thể mình nói tiếp:
Phảng phất như nhìn thấy được đồ vật đáng khát vọng nhất trên thế giới, Trình Tú lóe ra ánh mắt hưng phấn nhìn Diệp Tiểu Manh.
Dùng thân thể này ta có thể vĩnh cửu sống sót.
Ngươi đang nằm mơ!
Ada từ phía sau lấy ra ma trượng, trên mộc côn dài ba xích khắc đầy hoa văn, bảo thạch trên đầu trượng phát ra tia chớp màu lam.
Trình Tú căn bản khinh thường Ada công kích, chỉ chầm chậm xoay người qua, tia chớp hung hãn nổ ra cách Trình Tú chừng một thước, từng đạo điện xà du động trước người Trình Tú, không cách nào nhích tới gần.
Trình Tú không để ý tới hai người, xoay người đi về hướng Diệp Tiểu Manh.
Cuộc chiến vừa rồi làm Minh Diệu kiệt sức.
Làm sao mới giết chết con quái vật này?
Muốn giết chết con quái vật này thật đơn giản, chỉ cần dùng lợi khí cắm vào đầu của hắn hay trái tim là được rồi, dù sao hắn đang dùng thân thể nhân loại.
Ada lấy ra Lục Mang Tinh Bạc Liên trong túi xách:
Ada đem Lục Mang Tinh Bạc Liên đặt ngay trước ngực, đem toàn bộ pháp lực trong người truyền vào bên trong, một đạo bạch quang chói mắt xông thẳng tới Trình Tú.
Giống như dùng đại chùy đánh vào trên miếng sắt, một cỗ phản lực đánh bay Ada ra ngoài thật xa, hung hăng đụng vào trên vách tường, kết giới kia vẫn bình yên vô sự.
Minh Diệu vội vàng lao qua thăm dò thương thế của Ada.
Ada nằm trên mặt đất chịu đựng đau đớn:
Không có biện pháp, kết giới quá cường đại!
Vậy sao, nhưng cho dù là thần cũng không thể xúc phạm tới một sợi tóc của Tiểu Manh!
Minh Diệu đã bất cứ giá nào, hắn quay đầu nhìn Ada:
Đáp ứng tôi một chuyện, giúp tôi cứu ra Tiểu Manh!
Không được, cậu lại muốn dùng dụng cụ cấm kỵ kia sao? Lấy trạng thái thân thể cậu bây giờ không thể nào, hôm nay cậu đã dùng qua một lần rồi!
Ada muốn bò dậy ngăn cản Minh Diệu, nhưng đau đớn lại làm cho nàng không cách nào nhúc nhích.
Minh Diệu lại lấy ra chiếc hộp xanh.
Quang mang màu đỏ chiếu sáng cả căn phòng, Yêu Lân mang theo toàn bộ linh lực còn sót lại của Minh Diệu bay về phía kết giới.
Kết giới phát ra thanh âm giống như kim khí bị cắt rách, công kích của Yêu Lân bị kết giới chắn lại bên ngoài.
Trình Tú nhìn thấy kết giới bình yên vô sự liền yên tâm:
Minh Diệu cảm giác lực lượng trên người từ từ biến mất, phạm vi tầm nhìn bắt đầu mơ hồ:
Yêu Lân vẫn đang cố gắng xông phá kết giới, nhưng hồng quang ngày càng ảm đạm, tựa như ánh nến tùy thời đều có thể bị dập tắt.
Thanh âm giống như thủy tinh tan vỡ, Trình Tú hoảng sợ quay đầu lại, Yêu Lân đột nhiên mất đi lực cản, trong nháy mắt cắm vào lồng ngực Trình Tú.
Ngọn lửa bốc cháy lên hừng hực, nuốt sống ma pháp sư dã tâm bừng bừng, bên trong gian phòng vang lên tiếng kêu thê thảm.
Thanh âm dần dần biến mất, linh hồn ma pháp sư truyền kỳ cùng thân thể Trình Tú đều không còn tồn tại, lưu lại một đống tro bụi.
Minh Diệu mất đi tri giác.
Diệp Tiểu Manh cảm giác mình có thể cử động, nàng nhảy xuống thạch đài ôm lấy thân thể vừa té xuống của Minh Diệu.
Trên mặt Diệp Tiểu Manh tràn đầy nước mắt.
Ada vươn tay.
Diệp Tiểu Manh nghe được lời của Ada vội chạy tới đỡ nàng đi tới bên người Minh Diệu, động tác có chút thô bạo khiến cho Ada không nhịn được đau đớn kêu lên.
Ada đem một chút linh lực còn sót lại của mình truyền một nửa vào cơ thể Minh Diệu:
Diệp Tiểu Manh nghe được Minh Diệu không có chuyện gì rốt cục an tâm ngừng khóc. Nàng nhẹ nhàng đặt đầu Minh Diệu nằm lên đùi mình, vuốt ve gương mặt như đang ngủ của hắn.
Ada cố hết sức thu lại ma trượng, ôm túi xách LV vào trong ngực mình.
Diệp Tiểu Manh nhảy dựng lớn tiếng kêu lên.
Ada vươn tay:
Đến đây đi, cõng tôi ra ngoài trước.
Không!
Diệp Tiểu Manh cau mũi:
Ngay chỗ rẽ lối đi, một người đàn ông đẩy nhẹ gọng kính viền vàng:
Sau khi nói xong liền xoay người lại biến mất trong bóng tối…
------oOo------