Nguồn:
read.st
Diệp Tiểu Manh chỉ cần đến giờ ăn sẽ tràn đầy lực lượng. Đối với nàng mà nói ngồi trong căn tin chật chội đông đúc chém giết thức ăn so sánh với ngồi yên trong phòng học nghe giảng bài cảm giác thành tựu hơn rất nhiều.
Nhìn căn tin người người tấp nập, người bình thường sẽ cảm thấy thật nhức đầu, Diệp Tiểu Manh ngược lại có chút nhiệt huyết sôi trào.
Trên gương mặt có chút tái nhợt của Trình Tú lộ ra vẻ mặt chán ghét, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Trình Tú tựa hồ đối với việc rủ rê Diệp Tiểu Manh ra ngoài trường ăn cơm thất bại nên có chút khó chịu.
Diệp Tiểu Manh không đợi Trình Tú phản đối, liền dùng một cỗ sức lực khí thế chưa từng có xông vào chỗ bán cơm.
Thân thể có chút mỏng manh của Diệp Tiểu Manh không biết từ nơi nào bộc phát ra lực lượng, gạt mở thật nhiều nam sinh khỏe mạnh hơn nàng vọt tới ngay cửa sổ bán cơm.
Người bán cơm là một trung niên khoảng bốn mươi tuổi mập mạp, chậm rãi nói chuyện.
Mỗi lần vị sư phụ này cũng thật chiếu cố Diệp Tiểu Manh, vóc người xinh đẹp làm gì cũng có ưu thế.
Chỉ cần có thể chiếm được tiện nghi vô luận là chuyện lớn hay nhỏ Diệp Tiểu Manh cũng rất vui vẻ, hưng phấn bừng bừng bưng cơm từ trong đám người chen chúc ra ngoài.
Một nam sinh đeo kính nhìn vị đầu bếp trọng nữ khinh nam rất không cam lòng.
Vị sư phụ liếc nam sinh nói.
Diệp Tiểu Manh bưng hai phần cơm quay trở ra vị trí cũ, lại không biết Trình Tú đã đi nơi nào.
Diệp Tiểu Manh quan sát chung quanh, vẻ mặt tái nhợt ngơ ngẩn của cô bạn thân hôm nay làm cho nàng rất lo lắng.
Bên ngoài căn tin ngay góc, từ rất xa Diệp Tiểu Manh nhìn thấy Trình Tú đang nói chuyện với một người đàn ông, tâm tình còn rất kích động, tàng cây che lại mặt mũi của người đàn ông kia.
Diệp Tiểu Manh có chút không chắc chắn, quyết định lặng lẽ lén đi qua nghe lén.
Thanh âm lãnh khốc của người đàn ông từ rất xa truyền đến, có chút quen thuộc.
Diệp Tiểu Manh rất đủ nghĩa khí, lập tức từ góc tường nhảy ra ngoài.
Thầy Lưu nhìn thấy Diệp Tiểu Manh đột nhiên nhảy ra ngoài, dùng tay đẩy gọng kính viền vàng, không nói gì xoay người rời đi.
Diệp Tiểu Manh thật lo lắng cô bạn bị khi dễ sẽ òa khóc lên.
Trình Tú tựa hồ cũng không muốn nhiều lời, xoay người rời đi.
Diệp Tiểu Manh nhìn bóng lưng thầy Lưu đi xa âm thầm suy tư, nhưng không nhìn thấy được cô bạn thân đang nắm chặt bàn tay.
Diệp Tiểu Manh cũng không muốn dò hỏi quá nhiều chuyện riêng tư của cô bạn, nàng biết mỗi người đều có chuyện bí mật không muốn nhiều người biết, nếu như có thể nói, Trình Tú nhất định sẽ nói cho nàng biết.
Trình Tú nhìn thức ăn trước mặt, có chút chán ghét.
Diệp Tiểu Manh cho là cô bạn không quen thức ăn trong căn tin, cũng phải, gia đình Trình Tú khá giàu có, bình thường cũng không tới căn tin ăn cơm, thường đi ra ngoài quán ăn bên ngoài.
Được rồi, một chút tôi cùng cô ra ngoài ăn vậy.
Không cần, hôm nay tôi ăn không vô, cô ăn đi, tôi ngồi với cô.
Hôm nay Trình Tú tựa hồ kiên trì không ăn cơm trưa.
Nếu khuyên không được thì coi như xong, tự mình ăn thôi. Diệp Tiểu Manh là một cô bé không có nhiều tâm tư, bắt đầu ăn ngấu nghiến không chút hình dáng thục nữ.
Trình Tú đề nghị.
Diệp Tiểu Manh gặm một cục xương, ậm ừ trả lời.
Trình Tú tựa hồ có chút không nhịn được, cau mày.
Nghĩ một lát, Trình Tú tựa hồ nghĩ ra điều gì.
Chương trình học nhàm chán làm Diệp Tiểu Manh không có chút tinh thần, cũng may kết thúc tiết học còn có Trình Tú đến tìm nàng nói chuyện phiếm. Mặc dù khi Trình Tú tìm nàng nói chuyện ngược lại chính là nàng nói nhiều hơn, Trình Tú chẳng qua chỉ ậm ừ vài tiếng, có chút bất an. Diệp Tiểu Manh cũng không để trong lòng, cảm thấy là do nguyên nhân tình thần cô bạn thân không được tốt.
Tan học, Diệp Tiểu Manh vừa nghĩ phải đến phòng giáo viên nghe giáo huấn liền cảm thấy có chút khó chịu. Nhưng nàng không có biện pháp, đưa đầu một đao rụt đầu cũng một đao, đi sớm một chút để nghe giáo huấn cũng sớm kết thúc, sau đó còn đi gặp Trình Tú, nghĩ tới đây Diệp Tiểu Manh liền kiên trì đi về phòng giáo viên.
Hiện tại chỉ cần tiếng chuông tan học vừa vang lên, các học sinh trung học đệ nhị cấp giống như đàn ngựa hoang xổng chuồng tuôn ra cửa trường, tất cả đều có những sinh hoạt thật phong phú sau khi tan học, đi tiệm, đi dạo phố, ước hẹn. Bên trong giáo học lâu tầng ba thật vắng ngắt, chỉ có tiếng vọng từ bước chân của Diệp Tiểu Manh.
Rẽ qua hành lang chính là phòng giáo viên, Diệp Tiểu Manh còn đang tập trung suy nghĩ một lát làm sao an ủi cô bạn, vừa chuyển qua khúc quanh, một thân ảnh làm nàng hoảng sợ kêu to một tiếng.
Diệp Tiểu Manh bởi vì sự kiện xảy ra lúc trưa, trong lòng càng thêm đề phòng thầy Lưu.
Thầy Lưu tựa hồ đã quên mất chuyện lúc trưa.
Diệp Tiểu Manh cũng không muốn nhiều lời, chỉ muốn né tránh người đàn ông làm cho nàng luôn có cảm giác sợ hãi này.
Thầy Lưu đột nhiên gọi lại Diệp Tiểu Manh.
Cô là bạn của Trình Tú sao? Cô hiểu rõ về cô ấy không?
Ân?
Câu hỏi đột nhiên làm Diệp Tiểu Manh thoáng sững sờ.
Thầy Lưu lưu lại một câu nói không đầu không đuôi liền xoay người rời đi, lưu lại một mình Diệp Tiểu Manh đứng nơi đó sững sờ.
Từ trong phòng giáo viên đi ra ngoài, trời đã mờ tối, thầy dạy Anh văn đúng là có dấu hiệu tiền mãn kinh, giáo huấn nàng suốt hơn hai giờ mới bằng lòng trả lại di động cho nàng.
Đem di động còn chưa kịp nhìn kỹ bỏ vào trong cặp sách, Diệp Tiểu Manh liền vội vội vàng vàng chạy ra cửa trường.
Hẹn gặp mặt Trình Tú tại công viên cách trường học không xa, vừa rẽ sang đường dốc thì đã đến, khí hậu giữa sườn núi vô cùng thanh tân, nhưng bởi vì có chút vắng vẻ cho nên vào mùa hè chỉ có cư dân ở gần bên sau khi ăn xong cơm tối sẽ đến nơi này đi dạo, hoặc thỉnh thoảng có những cặp tình lữ đi tìm những địa phương thanh tịnh trò chuyện mới đến đây.
Diệp Tiểu Manh vội vàng tìm kiếm cô bạn, không hề chú ý hôm nay bên trong công viên không có một bóng người.
Sắc trời đã tối, bên trong công viên lớn chỉ có tiếng gió thổi qua tàng cây tạo thành âm thành xào xạc, gió thu lướt qua, Diệp Tiểu Manh cảm thấy có chút lạnh lẽo, còn có chút sợ hãi.
Diệp Tiểu Manh lấy ra di động trong cặp sách, muốn gọi điện cho cô bạn hỏi thăm vị trí.
Thanh âm Trình Tú đột nhiên vang lên sau lưng Diệp Tiểu Manh làm nàng hoảng sợ nhảy dựng.
Diệp Tiểu Manh vỗ vỗ lồng ngực mình:
Diệp Tiểu Manh có chút lạnh lẽo định ôm thân thể cô bạn tìm kiếm chút ấm áp,
Trình Tú bước sang bên phải một bước, tránh né tay Diệp Tiểu Manh.
Ánh đèn công viên tựa hồ như muốn hỏng mất, liên tục nhấp nháy, chiếu lên gương mặt Trình Tú chợt lóe chợt lóe, làm người ta nhìn qua có chút không thấy rõ.
Diệp Tiểu Manh thấy cô bạn tránh né mình, cho rằng nàng chờ mình lâu quá nên tức giận, vì thế bước tới thêm vài bước xin lỗi cô bạn.
Vừa đến gần mấy bước Diệp Tiểu Manh đột nhiên thấy rõ trên gương mặt cô bạn có gì đó không đúng, tựa hồ trên mặt hiện lên những dấu chấm đen tràn đầy.
Trình Tú dùng tay sờ soạng lên mặt mình.
Trình Tú ngẩng đầu, đôi mắt quỷ dị ngó chừng Diệp Tiểu Manh, giống như đang thưởng thức món đồ chơi thật hài lòng.
Trình Tú lớn tiếng cười, tiếng cười có cảm giác như móng tay rạch lên bảng đen, làm Diệp Tiểu Manh không khỏi nổi da gà.
Diệp Tiểu Manh từ nhỏ từng gặp qua rất nhiều thứ kỳ quái, so với sợ hãi ngược lại nàng càng thêm lo lắng cho an nguy của cô bạn mình.
Trình Tú cười nhìn Diệp Tiểu Manh ngoắc ngoắc ngón tay, móng tay màu đen phiếm lên lam quang, Diệp Tiểu Manh cảm giác thế giới trước mắt đột nhiên tối đen…
------oOo------