Nguồn:
read.st
Bên dưới tòa lầu Di Hòa, Minh Diệu đứng bên đường nhìn lên, không thể phủ nhận có thể ở loại địa phương này thuê được phòng làm việc, nhất định cũng là người rất có tiền, nếu tính một năm tiền thuê chẳng khác nào một năm thu nhập của Minh Diệu.
Minh Diệu thở dài đi vào đại sảnh, một bảo an cản hắn lại.
Nhân viên bảo an dùng ánh mắt đề phòng đánh giá Minh Diệu, người ra vào nơi này đều mang giày tây, mái tóc chải láng mướt như giày da, rất ít khi nhìn thấy người nào mặc loại áo khoác hàng vỉa hè như Minh Diệu, đầu tóc còn rối loạn hơn cả tổ chim.
Minh Diệu cũng không bất mãn với thái độ của nhân viên bảo an, xã hội bây giờ dựa vào quần áo nhận thức cũng đã thành trào lưu.
Nhân viên bảo an nhìn Minh Diệu, cũng phải, khách nhân đi lên 1309 có không ít người đều là lôi thôi lếch thếch như thế. Nói không chừng là một khoa học gia hay một nhà thám hiểm nào đó, nhóm người này cũng thật là biến thái, nhân viên bảo an âm thầm nghĩ.
Viết một tên giả trên quyển đăng ký ở lầu một, Minh Diệu đi vào thang máy.
Minh Diệu nhìn số nhảy trong thang máy suy nghĩ
Đi chung thang máy là một nhân sĩ tinh anh đang len lén đánh giá Minh Diệu, không hẹn mà giữ khoảng cách với hắn, tựa hồ đang lo lắng trên người Minh Diệu có vật gì dơ bẩn dính lên người mình.
Đi ra thang máy, từ rất xa Minh Diệu đã nhìn thấy một tấm biển sáng ngời: Trung tâm nghiên cứu văn hóa Maya.
Hít sâu vài hơi, Minh Diệu tựa hồ đang hạ quyết tâm thật lớn, chậm rãi đẩy cánh cửa thủy tinh.
Gọi là trung tâm nghiên cứu, thật ra chỉ là một gian phòng làm việc cũng không lớn lắm. Một nữ thư ký tràn ngập khí tức thanh xuân ngồi sau quầy, nữ thư ký nhìn thấy Minh Diệu đẩy cửa nhưng do dự không muốn tiến vào, thoáng cười thầm, đứng dậy chào hỏi:
Minh tiên sinh, anh tới rồi, tìm chị Ada đi, chị ấy ở bên trong.
Uhm, tự tôi vào được rồi.
Đã bị phát hiện, Minh Diệu không thể làm gì khác hơn là đi vào trong.
Nữ thư ký che miệng cười trêu chọc.
Gương mặt Minh Diệu chợt đỏ lên, hít sâu một hơi gõ cửa phòng làm việc.
Trong phòng làm việc truyền ra thanh âm rất dễ nghe của một cô gái.
Minh Diệu xoa xoa bàn tay, đẩy cửa đi vào.
Một cô gái có mái tóc quăn rám nắng xinh đẹp đang chuyên tâm dùng kính hiển vi xem xét một viên đá cũ kỹ, đôi chân thon dài trắng nõn bên dưới lớp quần màu đen làm người ta mơ màng. Cô gái khom người, bờ mông tròn trịa lộ ra càng thêm mê người, Minh Diệu chợt cảm thấy trong miệng mình có chút khô nóng.
Minh Diệu nhẹ nhàng nói một câu, bản thân hắn cũng cảm thấy ngữ điệu của mình có chút kỳ quái.
Nghe được thanh âm của Minh Diệu, cô gái cao hứng đặt viên đá xuống xoay người lao đến.
Minh Diệu còn chưa kịp nói xong, cô gái đã nhảy dựng lên ôm lấy đầu của hắn, ghì xuống bộ ngực cao vút mềm mại của mình.
Minh Diệu cảm giác trước mắt trắng xóa, tựa hồ có thiên sứ đang vẫy tay với hắn.
Minh Diệu xuất hiện ảo giác tử vong thật nhiều lần, đầu óc có chút không hiểu rõ.
Cô gái vừa dùng giọng nói làm nũng nói chuyện, vừa ghì đầu Minh Diệu vào ngực mình.
Minh Diệu đã dùng hết khí lực toàn thân thật vất vả tránh được vòng ôm của cô gái, thở hổn hển hô hấp không khí thanh tân.
Minh Diệu hô hấp lại đầy đủ dưỡng khí, cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết, sinh mạng thật sự tràn đầy tốt đẹp.
Minh Diệu mở mắt, lập tức liền nhìn thấy một đôi mắt tràn đầy nước mắt.
Cô gái gục lên bàn gào khóc.
Minh Diệu cảm giác đầu mình có chút lớn.
Làm sao chị biết tôi sắp tới?
A, đương nhiên rồi, chị cùng tiểu Minh tâm linh tương thông nha.
Cô gái đứng lên ôm cổ Minh Diệu, cười hì hì, trên mặt vẫn còn nước mắt.
Minh Diệu thật phí sức đẩy cô gái ngồi xuống ghế, xoay người ngồi đối diện bàn, vì an toàn còn kéo chiếc ghế dịch ra sau một chút.
Minh Diệu thấy cô gái vểnh đôi môi nhỏ nhắn, vội vàng chuyển đề tài.
Cô gái hỗn huyết tên Ada hiện lên vẻ mặt đắc ý khó thể che giấu.
Minh Diệu châm điếu thuốc, cảm thụ hương vị tuyệt vời của điếu thuốc đầu tiên sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết.
Ada đứng lên, tay chống lên bàn cúi người nhìn Minh Diệu, chiếc nút áo thứ ba không biết đã mở ra khi nào, một mảnh tuyết trắng hiện ra ngay trước mắt hắn, bộ ngực đầy đặn không chút an phận tựa hồ tùy lúc đều có thể nhảy ra, Minh Diệu liền cảm giác lỗ mũi có chút phát nóng.
Minh Diệu sờ sờ lỗ mũi, hoàn hảo, máu mũi còn chưa chảy ra.
Trung tâm nghiên cứu văn hóa Maya, tấm bảng sao không dùng loại tảng đá thiên nhiên mà lại dùng thủy tinh tạo thành?
Bởi vì tôi thích thôi, tảng đá sao đẹp bằng thủy tinh chứ.
Ada dùng tay vuốt đầu, một đôi mắt xanh thẳm kiều mỵ mập mờ đánh giá Minh Diệu.
Minh Diệu bị nhìn tới mức cả người cảm thấy không được tự nhiên.
Ada tiếp tục dụ hoặc Minh Diệu, theo nàng xem ra, trêu chọc loại đàn ông có sắc tâm như không có sắc đảm như hắn là niềm vui thú lớn nhất trong đời nàng.
Minh Diệu đem chuyện của nữ thi kể lại cho Ada nghe qua.
Nghe được hắc ma pháp, vẻ mặt Ada liền trở nên nghiêm túc.
Điều này sao có thể, cho dù ở Châu Âu hắc ma pháp cũng là pháp thuật bị cấm kỵ, ủy ban tối cao đối với ma pháp sư tu luyện hắc ma pháp khống chế vô cùng nghiêm mật, không thể nào chạy tới Trung Quốc. Cho dù đi tới Trung Quốc ma pháp sư dùng thân thể mình lại đại giá để tu luyện hắc ma pháp cũng sẽ không nhàm chán tới mức đi hại chết một cô gái bình thường như vậy.
Cảm giác của Hoài Tố sẽ không sai, chị cũng biết mà.
Minh Diệu rất tin tưởng năng lực của Hoài Tố, là một đại công chúa thời cuối Tây Hán, ở bên trong nhẫn ngọc suốt hai ngàn năm, kiến thúc của nàng phải vượt xa người thường rất nhiều.
Ada hiển nhiên cũng cảm thấy chuyện này thật khó giải quyết.
Minh Diệu đem tình huống của nữ thi cùng hiện trường miêu tả cho Ada.
Ada chỉ cần liếc mắt nhìn văn chương là có thể xác định được tám chín phần mười đã dùng loại hắc ma pháp gì.
Minh Diệu thật khẳng định trên trần nhà rỗng tuếch.
Ada đem tất cả đều mối viết lên trên một trang giấy, cắn bút cau mày suy tư.
Minh Diệu cảm giác đầu óc có chút loạn.
Ada cau mày:
Cậu về nhà lúc mấy giờ?
Hẳn phải trước 12 h, vốn khoảng 10h là có thể về tới nhà rồi, nhưng trên đường lại bị một con lệ quỷ quấn lấy.
Minh Diệu nhớ tới đêm đó lòng còn sợ hãi.
Ada đứng lên, mặc áo khoác vào:
Tôi và cậu cùng đi xem thi thể.
Chị cảm thấy hẳn là gì?
Minh Diệu cảm giác lần này thật tới đúng chỗ, mặc dù thiếu chút nữa bị ngộp chết, nhưng rốt cục lại có đầu mối mới.
Ada kéo cửa phòng làm việc.
Nữ thư ký nghe nói có thể sớm tan việc, liền cao hứng thu dọn rời đi.
Minh Diệu hiển nhiên không muốn cho Ada cơ hội hành hạ hắn.
Ada giảo hoạt cười cười:
Minh Diệu thở dài một hơi.
Ở trên đường có thể đừng thân mật quá hay không đây?
Không thể.
Ada kéo cánh tay trái Minh Diệu ôm thật chặt, trên cánh tay truyền tới một đoàn mềm mại mà co dãn làm Minh Diệu có chút choáng váng đầu óc.
Nếu vứt không xong, thì xin trời phù hộ đừng để cho người quen nhìn thấy đi. Minh Diệu đang van xin các vị Phật tổ Bồ Tát mà hắn quen biết, sau đó cùng Ada đi ra khỏi phòng làm việc.
------oOo------