Nguồn:
read.st
Hai người vội vội vàng vàng chạy về cục cảnh sát, chỉ nhìn thấy phòng chứa xác biến thành một đống hỗn độn. Hai bàn giải phẫu lật ngã dưới đất, có chút vết máu, bên trên mặt tủ lạnh chứa xác có mấy vết lõm khổng lồ nhìn qua thật kinh người.
Từ Mẫn vội vàng hỏi Tiểu Trương.
Tiểu Trương thấy Từ Mẫn trở về xem như lại có được người làm chỗ dựa.
Minh Diệu đi tới nhìn kỹ những vết lõm kia.
Minh Diệu nghĩ thầm.
Từ Mẫn hỏi.
Tiểu Trương hồi đáp:
Vừa rồi bệnh viện có gọi điện thoại tới báo tin Cung pháp y vừa mới tỉnh lại.
Cậu cảm thấy chuyện này có liên quan tới vụ án chúng ta muốn điều tra không?
Từ Mẫn thấp giọng hỏi Minh Diệu.
Minh Diệu nhìn căn phòng hỗn loạn trả lời:
Đi hỏi Cung pháp y xem sao, rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
Được, lập tức đến bệnh viện.
Từ Mẫn lôi kéo Minh Diệu vừa muốn đi ra cửa, một người mập mạp ưỡn bụng nhìn qua thật giống như nhân sĩ cao tầng đi đến.
Người mập mạp kia nói liên miên cằn nhằn gần nửa giờ, nói tới nói lui chỉ là muốn biểu đạt mấy câu nói như nhau, chỉ là biến đổi cách nói dùng những lời có ý tương đương biểu đạt ra ngoài, Minh Diệu nhìn hắn thật sự rất muốn cho hắn uống một chén nước tro của Thất Thanh Phù.
Từ Mẫn cùng Tiểu Trương mặc dù không nhịn được, nhưng cấp trên phát biểu là phải đàng hoàng nghiêm chỉnh lắng nghe, Từ Mẫn rất muốn cho tên mập mạp này đẹp mắt một bữa, nhưng đáng tiếc nàng chỉ dám nghĩ thầm như vậy mà thôi.
Minh Diệu ở bên cạnh chen vào một câu.
Tên mập mạp đang nói thật cao hứng, đột nhiên bị cắt đứt lúc này mới chú ý tới sự tồn tại của Minh Diệu, vô cùng khó chịu hỏi.
Từ Mẫn ở một bên giúp Minh Diệu nói vài lời.
Tên mập mạp thật nhanh nhảy một bước dài về phía sau, Minh Diệu rất hoài nghi tên mập mạp này là một võ lâm cao thủ, thân thể mập mạp như vậy chỉ thoáng chốc có thể nhảy ra xa đến như thế, nhất định trong người phải có khinh công thật mạnh mẽ.
Tên mập mạp nói xong xoay người rời khỏi phòng chứa xác thật nhanh, tốc độ còn nhanh hơn vận động viên Lưu Tường chạy vượt 100m trong thế vận hội.
Từ Mẫn hỏi Tiểu Trương.
Tiểu Trương trả lời:
Bởi vì là thời gian dùng cơm ngay buổi trưa, căn bản tất cả mọi người đều đã đi ăn cơm, Cung pháp y nói với tôi muốn đến phòng chứa xác kiểm tra lại thi thể để suy đoán thời gian tử vong của nạn nhân, bảo tôi đi ăn cơm trước, cho nên ông ấy chỉ đi một mình. Chờ khi tôi ăn cơm xong quay về tìm ông ấy, đã thấy Cung pháp y nằm ngất xỉu trên mặt đất, trong phòng chứa xác đã biến thành bộ dạng này rồi.
Không có ai chú ý tới có dấu vết gì hoặc có người khả nghi gì đến đây sao?
Không có, trong màn hình giám sát cũng không có người nào ra vào phòng chứa xác. Bên trong phòng chứa xác luôn vắng vẻ như vậy, bình thường cũng không ai muốn đến. Hơn nữa một thi thể rành rành như vậy, nếu có người muốn chuyển ra ngoài, nhất định sẽ có người nhìn thấy…khoan khoan, đại tỷ đầu, không phải là xác chết vùng dậy đi?
Đừng nói hưu nói vượn, chúng ta là cảnh sát, là những người vô thần, chuyện gì cũng phải nói chứng cớ sự thật. Không nên học những tên thần côn gạt người!
Từ Mẫn dạy dỗ Tiểu Trương.
Minh Diệu nhỏ giọng lầm bầm, Từ Mẫn nghe được trừng mắt liếc hắn.
Minh Diệu bị trừng mắt trong lòng hơi sợ hãi.
Trong bệnh viện, Cung pháp y nằm trên giường bệnh có chút suy yếu, bác sĩ nói thương thế của hắn cũng không nghiêm trọng, không bị thương tổn đến nội tạng, cũng không có tình huống xuất huyết bên trong, bất quá bởi vì bị gãy bốn xương sườn nên cần phải tĩnh dưỡng thật tốt.
Cung pháp y thấy Minh Diệu cùng Từ Mẫn đi vào, định ngồi dậy nhưng chạm trúng vết thương, đau đến nhe răng nhăn mặt.
Từ Mẫn vội vàng ngăn trở Cung pháp y.
A, tôi không sao, yên tâm đi. Dù sao tôi cũng là một bác sĩ, thân thể của mình thế nào tôi hiểu được, tĩnh dưỡng một thời gian ngắn sẽ tốt thôi.
Rốt cục đã xảy ra chuyện gì, lại có thể đem phòng chứa xác biến thành bộ dạng kia, có người tới đoạt thi thể sao?
Từ Mẫn hỏi.
Cung pháp y nhớ tới chuyện xảy ra hồi buổi trưa trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Minh Diệu tiếp lời hỏi.
Nói tới đây sắc mặt Cung pháp y có chút trắng bệch:
Tôi liều mạng làm cho mình tỉnh táo lại, tôi muốn chạy trốn ra cửa, nhưng phát hiện không làm sao mở được cửa phòng. Thi thể kia cách tôi càng ngày càng gần, tôi thấy không mở được cửa nên chạy sang nơi khác trốn, cách thi thể rất xa, lưng dựa vào tủ lạnh, không ngờ động tác của thi thể kia thật nhanh, một quyền đánh tới, tôi cúi đầu trốn tránh, chợt nghe được một tiếng vang lớn, tôi vừa nhìn lại thì thấy tủ lạnh bị đánh ra một lỗ thủng thật lớn, tôi nghĩ nếu bị đánh thẳng vào người không phải sẽ bị chết ngay lập tức sao. Tôi liền chạy trốn, thật không nghĩ tới động tác của thi thể càng lúc càng nhanh, nhìn thấy nó đánh tới tôi vội vàng kéo một cửa tủ lạnh để ngăn cản nó, nhưng một quyền của nó đánh xuyên tủ lạnh bằng thép tấm hất văng tôi ra, tôi lập tức ngất xỉu, chuyện sau đó tôi hoàn toàn không hay biết gì nữa.
Được rồi, đừng nói nhiều lời quá, nghỉ ngơi thật tốt đi thôi!
Minh Diệu cắt đứt lời miêu tả của Cung pháp y, lặng lẽ lôi kéo tay áo của Từ Mẫn.
Từ Mẫn biết Minh Diệu nhất định có mấy lời không tiện nói trước mặt Cung pháp y, liền dặn Cung pháp y nên nghỉ ngơi cho tốt.
Hai người đi ra khỏi phòng bệnh.
Bây giờ không có ai rồi, nói đi!
Chuyện này chị đừng nên tiếp tục điều tra nữa.
Minh Diệu nghiêm túc nhìn Từ Mẫn.
Từ Mẫn trả lời như đinh chém sắt.
Những loại chuyện này không phải người bình thường như chị có thể quản được rồi, bên trong dính dấp rất nhiều thứ, chính tôi cũng không dám nắm chắc.
Cậu nói chính cậu cũng không dám nắm chắc, cậu thật đang cho rằng mình là thiên sư sao, biết bắt cương thi sao? Cậu chỉ bất quá là một tiểu thần côn hỗn cơm ăn mà thôi. Không để cho tôi quản, một mình cậu có thể bảo vệ được mình sao? Dù gì tôi vẫn còn có súng đây!
Từ Mẫn không đồng ý ý nghĩ của Minh Diệu.
Minh Diệu thấy Từ Mẫn kiên quyết cảm thấy vô cùng nhức đầu.
Từ Mẫn làm việc luôn thích đến nơi đến chốn, rất chán ghét phải bỏ dở nửa chừng.
Thật ra trong lòng Từ Mẫn không chút yên tâm để mặc một mình Minh Diệu đi tra xét chuyện này.
Minh Diệu dù có nói thế nào cũng không cách nào khuyên được Từ Mẫn.
Minh Diệu thật sự không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp.
Từ Mẫn ít nhiều biết được chút thủ đoạn của Minh Diệu, những chuyện xâm nhập gia cư bất hợp pháp, đe dọa gì gì…đều là chiêu số mà hắn thường dùng.
Minh Diệu xoay người nhỏ giọng lầm bầm.
Từ Mẫn không nghe rõ lời nói của Minh Diệu.
Minh Diệu chuyển hướng đề tài:
Tôi dẫn chị đi gặp một tên mập mạp!
Lại là mập mạp, tại sao hôm nay luôn xen lẫn với mấy tên mập mạp vậy chứ!
Từ Mẫn buồn bực đi theo Minh Diệu ra khỏi bệnh viện.
------oOo------