Nguồn:
read.st
Từ Mẫn hỏi Minh Diệu.
Minh Diệu len lén đem sợi lông màu vàng giấu vào trong túi:
Hai người đi ra khỏi gian phòng, rời khỏi tòa nhà cũ nát, lại chưa từng phát hiện trong một gian phòng ngay góc hành lang có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hai người.
Bóng đen bấm điện thoại:
Đồ đáng chết, là ai đem nó thả ra!
Linh linh linh…
Điện thoại di động của Từ Mẫn vang lên:
Sau khi Từ Mẫn nghe xong hưng phấn tắt điện thoại:
Đã có thể xác định mấy vụ án này có liên hệ rồi, nhớ được trong túi xách màu đỏ ghi tên cô bé tên Tạ Nhiên không? Đã xác nhận cô bé Tạ Nhiên kia là một trong những người đã chết trong án kiện này, học lớp hai tiểu học.
Vụ án trước phát sinh ở nơi nào?
Đi thôi!
Từ Mẫn nhìn tin ngắn phát tới trên điện thoại di động:
Hai người dựa theo địa chỉ mà đồng nghiệp Từ Mẫn gởi qua, đi tới hiện trường phát hiện vụ án trước đó. Bởi vì thời gian đã qua gần một tháng, hơn nữa cảnh sát cũng không tìm được bất cứ dấu vết gì tại hiện trường, cho nên nơi này cũng không còn kéo cảnh giới tuyến.
Minh Diệu cùng Từ Mẫn đi lên lầu sáu, một người thanh niên mặc sơ mi trắng nhìn qua giống như người làm công đang nói chuyện với ba thanh niên khác.
Người thanh niên hẳn làm việc trong văn phòng môi giới địa ốc, đang nỗ lực khuyến khích mấy người thanh niên đến từ bên ngoài lập tức đưa tiền đặt cọc thuê nhà.
Một thanh niên nhìn qua giống như người dẫn đầu nói.
Người thanh niên văn phòng môi giới địa ốc nhìn ra được mấy thanh niên kia hẳn đã động tâm, cũng không kiên quyết từ chối.
Người thanh niên dẫn đầu có chút động tâm.
Không được, căn hộ này không thể thuê mướn, nơi này vừa mới chết người đó!
A, vừa chết người sao, chúng tôi không thuê nữa đâu!
Mấy thanh niên đi thuê nhà vừa nghe lời này liền vội vàng rời đi, bỏ mặc người kia đứng ngây ngốc tại chỗ còn chưa kịp phản ứng.
Người thanh niên đánh giá hai người:
Minh Diệu nhìn thấy gân xanh trên cổ người thanh niên cũng xuất hiện.
Từ Mẫn đưa ra giấy chứng nhận.
Người đại lý nhìn thấy giấy chứng nhận của Từ Mẫn chợt sửng sốt, thật lâu còn không kịp phản ứng. Minh Diệu thật sự hoài nghi hắn ngây ngốc như vậy không hiểu sao có thể làm được công việc môi giới này.
Người đại lý đem số điện thoại của chủ nhà đưa cho Từ Mẫn, Từ Mẫn liền gọi điện thoại cho chủ nhà.
Người thanh niên thật cẩn thận hỏi thăm một câu.
Nghe được câu trả lời của Từ Mẫn, người thanh niên vội vàng rời khỏi nhà, ngay cả cửa phòng cũng không đóng lại.
Minh Diệu nhìn theo bóng lưng hắn rời đi nhẹ nhàng lắc đầu:
Từ Mẫn cùng Minh Diệu đi quanh căn hộ một vòng, căn phòng hoàn toàn trống rỗng không có vật gì, ngay cả vách tường cũng vừa mới quét vôi qua.
Từ Mẫn không khỏi thở dài.
Minh Diệu cẩn thận quan sát chung quanh.
Từ Mẫn thấy Minh Diệu nhắm hai mắt lại, bèn nói:
Không phải cậu đang muốn quan sát đó sao, nhắm mắt lại quan sát, đàng hoàng một chút có được hay không đây?
Hư! Đừng làm ầm ĩ.
Minh Diệu nhắm mắt lại, dụng tâm cảm giác cả căn nhà. Một tia cảm giác không hài hòa mặc dù rất yếu ớt, nhưng vẫn bị Minh Diệu cảm thấy. Minh Diệu đi theo cảm giác tới trước một mặt tường:
Từ Mẫn lầm bầm một câu:
Mặc dù không chút tình nguyện, nhưng nàng vẫn nghe lời Minh Diệu cùng nhau tìm tòi thật cẩn thận trên vách tường.
Từ Mẫn phát hiện có cọng tóc dính nước sơn quét trên vách tường:
Là vật này sao?
Ân…không sai…mùi vị giống nhau…
Trong lòng Minh Diệu thầm nghĩ.
Minh Diệu quay đầu nở nụ cười si ngốc với Từ Mẫn:
Từ Mẫn lại hung hăng gõ mạnh lên đầu Minh Diệu lần nữa:
Một người đàn ông mập mạp xuất hiện ngay cửa nhà:
Xin hỏi, các vị là cảnh sát vừa gọi điện cho tôi sao?
Ân, là chúng tôi, đây là giấy chứng nhận của tôi, chúng tôi muốn gặp ông tìm hiểu chút ít tình huống.
Từ Mẫn đi về phía người mập mạp, Minh Diệu thấy Từ Mẫn xoay người không chú ý, len lén đem cọng tóc từ trên tường kéo xuống.
Từ Mẫn mở miệng gọn gàng dứt khoát đi thẳng vào chính đề.
Người mập mạp lau mồ hôi, bộ dạng như đấm ngực giậm chân:
Chết ở đâu không tốt, chết ở trong nhà của tôi, thật là xui!
Có thể nói rõ tình huống của mấy người kia không?
Tôi cũng không biết rõ ràng.
Người mập mạp suy nghĩ một chút:
Những chuyện khác tôi hoàn toàn không biết, tôi cũng chỉ nửa năm thu tiền thuê nhà một lần, những chuyện khác đều do công ty môi giới địa ốc xử lý.
Từ Mẫn trợn mắt nhìn người đàn ông mập mạp:
Ông không sợ gặp phải người xấu à?
Ai nha, là người nào tôi cũng không để ý, căn nhà này là mẹ tôi lưu lại cho tôi, tôi muốn bán chị tôi lại không chịu, tôi đành phải cho thuê kiếm chút tiền, dù sao bọn họ cũng không thể trộm đi căn nhà này, chỉ cần đúng hạn giao tiền thuê nhà quản chi bọn họ là người nào chứ!
Ông không biết chủ nhà đem nhà cho khách thuê nếu nguy hại tới sức khỏe con người, tồn tại tai họa ngầm trọng đại liên quan tới an toàn, uy hiếp an toàn công cộng, cùng hành động kinh doanh phá hư hoàn cảnh tài nguyên, chủ nhà cũng phải bị trách nhiệm liên đới hay sao?
Câu hỏi của Từ Mẫn làm người mập mạp liền lau mồ hôi vừa xông ra:
Minh Diệu thừa dịp Từ Mẫn cùng người mập mạp kia đang nói chuyện, cẩn thận nhìn sợi tóc trong tay mình. Hắn vuốt sạch nước sơn bên ngoài, sợi lông màu vàng lại xuất hiện ngay trước mắt Minh Diệu:
Là sợi hóa học, không phải tóc của con người…cũng giống như phát hiện vừa rồi!
Ông quét vôi căn nhà lúc nào vậy?
Minh Diệu đi tới hỏi người mập mạp.
Vẻ mặt người mập mạp mờ mịt trả lời.
Từ Mẫn vội vàng hỏi.
Người mập mạp khẩn trương nói:
Chuyện này thật sự không liên quan tới tôi đâu.
Từ Mẫn tỷ, có hình của Vương Đại Trụ không?
Minh Diệu hỏi Từ Mẫn.
Từ Mẫn lấy tấm hình của Vương Đại Trụ đưa ra.
Người kia thấy hình của Vương Đại Trụ hoảng sợ hết hồn:
Không phải người này là tội phạm truy nã giết người gì đi, ngày hôm qua tôi còn thuê hắn làm việc cho tôi, hắn sẽ không tới giết tôi đó chứ, cảnh sát các vị phải bảo vệ cho tôi đó!
Không có chuyện gì, không có gì đâu, chúng tôi chỉ tới tìm hiểu chút tình huống theo trình tự mà thôi.
Từ Mẫn có chút không chịu được người mập mạp kia, nhưng vẫn nhẫn nại tính tình trấn an:
Chúng tôi đi trước, cảm ơn ông đã hợp tác.
Linh linh linh…
Điện thoại di động của Từ Mẫn lại vang lên:
Từ Mẫn quay đầu nhìn Minh Diệu nói:
Lập tức trở về cục cảnh sát.
Xảy ra chuyện gì sao?
Minh Diệu thấy sắc mặt Từ Mẫn không đúng.
------oOo------