Nguồn:
read.st
A Trạch thấy thời gian trôi qua lâu như vậy nhưng Hoài Tố còn chưa đi ra ngoài, vô cùng lo lắng.
Nói thật, Minh Diệu cũng có chút không chắc chắn:
Lời nói này giống như giải thích với a Trạch, nhưng không bằng giống như tự an ủi mình.
Lại qua mười mấy phút đồng hồ, Minh Diệu đã ngồi không yên, hắn lo lắng cho Diệp Tiểu Manh, cũng lo lắng cho Hoài Tố.
Minh Diệu vừa niệm chú ngữ triệu hoán Hoài Tố trở lại, vừa mở túi lấy ra trương phù bọc nhẫn ngọc.
Đợi thêm chừng năm phút sau, vẫn không thấy bóng dáng Hoài Tố xuất hiện, Minh Diệu cảm giác tựa hồ liên lạc giữa Hoài Tố cùng nhẫn ngọc đã bị chặt đứt.
Minh Diệu lại đọc chú ngữ gọi về Hoài Tố mấy lần, nhưng lại không có một chút phản ứng.
Minh Diệu cảm giác mình đã nóng nảy tới mức sắp chết cháy.
A Trạch thấy Minh Diệu gấp đến xoay quanh liền mở miệng an ủi.
Minh Diệu đem toàn bộ đồ vật trong túi đổ ra ngoài, lại phát hiện không có vật nào dùng được.
A Trạch thấy thân ảnh một cô gái từ từ lộ ra trong sương mù liền quát to lên.
Minh Diệu thấy thân thể Hoài Tố đã sắp trở nên trong suốt, hiển nhiên đã sắp hao hết linh lực.
Hoài Tố nói liền một hơi, dứt lời liền tiến vào trong nhẫn ngọc ngủ say.
Minh Diệu cầm lấy nhẫn ngọc từ trên mặt đất bỏ vào túi áo phía trước ngực.
A Trạch cùng Minh Diệu thương lượng nhìn xem còn biện pháp nào nữa không.
Minh Diệu lôi kéo a Trạch đi ngược lại.
A Trạch bị cử động đột ngột của Minh Diệu khiến nàng không biết làm sao.
Hai người vội vàng trở lại trong thôn, nông thôn xưa nay đi ngủ rất sớm, trong thôn không còn bao nhiêu nhà có ánh đèn.
A Trạch hỏi Minh Diệu.
Minh Diệu gõ cửa một nhà vẫn còn sáng đèn trong thôn, từ trong miệng thôn dân đã biết được mẹ của Vương Cửu vẫn còn, vội vàng đi tới nhà của mẹ Vương Cửu.
Mẹ của Vương Cửu đã hơn bảy mươi tuổi, theo thôn dân nói Vương Cửu chính là một tên lưu manh vô công rỗi nghề, năm đó ở trong thôn chỉ biết uống rượu đánh bài, không chịu làm bất cứ việc gì, cho nên trong nhà rất nghèo. Kể từ sau khi Vương Cửu bỏ đi, mẹ của hắn chỉ ở một mình, bình thường dựa vào tiếp tế của hàng xóm láng giềng sống qua ngày.
Minh Diệu rất có bộ dáng khi nói dối lừa gạt ông bà lão.
Vẻ mặt nụ cười thật thà của Minh Diệu làm bà cụ rất có tín nhiệm.
Vậy sao, thật là không đúng lúc, Cửu ca đi về nam sao, đi đâu?
Ai…hai đầu gấu bình thường chơi chung với nó xảy ra tai nạn giao thông chết mất rồi, vì thế nó muốn chạy về phía nam trốn, thời gian dài như vậy vẫn chưa nghe được tin tức nữa.
Bà cụ nói tới con của mình thì thở dài một hơi.
A Trạch ở bên cạnh chất vấn, nàng là người lạnh lùng, cho nên khi hỏi chuyện giọng nói cũng lạnh nhạt, bà cụ nhìn lướt qua nàng, đối với giọng nói của nàng rất không hài lòng.
Minh Diệu dùng ánh mắt ý bảo a Trạch câm miệng.
Cửu ca đi trốn cái gì nha, ở bên ngoài kết phải kẻ thù sao?
Kẻ thù thì tôi không nghe nói, trước khi nó đi có nói là cô gái nào đó đến báo thù, muốn giết chết nó, tôi cũng không biết nó nói cô gái kia là ai, tôi hỏi nó nó cũng không nói.
Thái độ của Minh Diệu làm bà cụ tương đối hài lòng, liền nói tiếp.
Minh Diệu lôi kéo a Trạch rời khỏi nhà Vương Cửu.
Bà cụ lẩm bẩm đóng cửa lại.
Minh Diệu vừa đi vừa lầm bầm làu bàu.
A Trạch nghe lời Minh Diệu nói bèn hỏi.
Minh Diệu đem chuyện Trương nữ sĩ ủy thác kể lại sơ lược cho a Trạch nghe qua.
A Trạch một châm kiến huyết đả kích Minh Diệu.
Minh Diệu vừa tự hỏi vừa đi về phía trước.
Vừa đi tới cửa thôn đột nhiên từ bên cạnh vươn ra một cái chân làm Minh Diệu vấp trúng lập tức té ngã.
Minh Diệu chật vật từ trên mặt đất bò dậy lập tức thấy được một màn có thể làm cho hắn gặp phải ác mộng nguyên tháng. Một người đàn ông trung niên để trần nửa thân trên đang quỳ ngay cửa thôn, làm ra động tác như một người đang trầm tư. Cả người hắn vô cùng rắn chắc, da thịt cứng rắn tới mức không bình thường giống như đang lóe sáng dưới ánh trăng.
Người đàn ông kỳ quái nói ra một đoạn văn kỳ quái khó hiểu, Minh Diệu cùng a Trạch đều cảm thấy toàn thân rét lạnh…
Minh Diệu xoa mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
A Trạch sững sờ ngay tại chỗ, đầu óc mê muội.
Minh Diệu vội vàng phủ nhận:
Tôi làm sao biết người kỳ quái như thế chứ!
A, cô bé này, gương mặt xinh đẹp của cô làm cho tôi thật sự động tâm, vóc dáng mê người của cô làm tôi không thể đè nén!
Người đàn ông trung niên tự xưng là Thiên nắm chặt tay a Trạch, trong mắt lóe ra tia sáng:
Đi cùng thúc thúc nào, trong túi thúc thúc có kẹo, trong nhà thúc thúc còn có thật nhiều cá vàng đáng yêu.
A…tôi không…buông…
A Trạch thét lên chói ta tránh thoát bàn tay của người đàn ông kỳ quái, trốn ra sau lưng Minh Diệu.
Minh Diệu cảm giác mình có chút muốn hộc máu.
Người đàn ông kỳ quái lại bày ra động tác giống như người chơi môn thể thao ném đĩa, hàm răng trắng lóe tia sáng.
Minh Diệu đem ngụm máu đã vọt tới cổ họng mạnh mẽ nuốt xuống.
Quái nhân nhìn a Trạch đứng phía sau Minh Diệu mê đắm cười.
A Trạch núp sau lưng Minh Diệu nhỏ giọng hỏi.
Người đàn ông lại lần nữa đọc ra đoạn văn vô cùng cẩu huyết:
Hét lên đi, Thiên…
Thiên…
Minh Diệu cảm thấy nếu như còn không chịu phối hợp một chút, người đàn ông kỳ quái này nhất định sẽ liên tục tái diễn lặp lại đoạn tuyên ngôn đủ làm người ta phải hộc máu, nhỏ giọng kêu một tiếng.
A, cô bé khả ái kia, đến đây đi, cùng nhau gọi tên của ta, cô sẽ phát hiện mị lực của thúc thúc không cách nào ngăn cản, đến đây đi, cùng nhau lớn tiếng hô lên Thiên…
Thiên…
A Trạch nắm chặt áo khoác ngoài của Minh Diệu, thật bất đắc dĩ cùng Minh Diệu hô to một tiếng.
Người đàn ông kỳ quái gọi là Thiên không biết từ chỗ nào móc ra một cây đuốc còn chưa đốt, phía trên tản ra mùi vị kỳ quái, Minh Diệu nhìn cây đuốc cảm giác mùi vị này rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.
Một đạo linh quang hiện lên trong đầu Minh Diệu.
Minh Diệu vội vàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông kỳ quái đặt câu hỏi, lại phát hiện trong tầm mắt làm gì còn bóng người nào.
Minh Diệu hỏi a Trạch phía sau.
A Trạch tựa hồ bị người đàn ông kỳ quái vừa rồi làm hoảng sợ không nhỏ.
Minh Diệu nhìn cây đuốc trong tay lâm vào trầm tư.
------oOo------