Nguồn:
read.st
Minh Diệu thở hổn hển phủi chiếc áo khoác ngoài bám đầy bụi, trên mặt đường nhựa đầy dấu vết nám đen nói rõ vừa rồi cô bé kia công kích điên cuồng đến cỡ nào.
Minh Diệu đi tới gần cô bé đã thoát lực đến mức cơ hồ đã sắp té xỉu.
Cô bé muốn đứng dậy, nhưng thân thể bởi vì quá mệt nhọc nên không tự chủ được run rẩy lên.
Minh Diệu lấy một trương phù trong túi quần:
Ngón trỏ cùng ngón giữa tay phải Minh Diệu quấn quanh dòng điện quang, bất chợt đánh ra tia lửa.
Hoài Tố ở một bên nhắc nhở Minh Diệu.
Minh Diệu chậm rãi đưa ngón tay về phía trán của thiếu nữ đã mềm liệt trên mặt đất.
Sau một trận điện quang, thiếu nữ cảm giác trong não đau đớn giống như bị kim châm, ngất xỉu.
Hoài Tố nhìn thấy thiếu nữ hôn mê bất tỉnh, không khỏi có chút lo lắng biện pháp của Minh Diệu sử dụng được hay không.
Minh Diệu đỡ thiếu nữ từ mặt đất ngồi lên:
Minh Diệu truyền một tia linh lực cho thiếu nữ, trợ giúp nàng thoát khỏi trạng thái thoát lực sau khi dùng hết linh lực.
Thiếu nữ từ từ mở mắt, tựa hồ đã thoát khỏi ảo giác khốn nhiễu.
Minh Diệu nhìn thấy thiếu nữ thanh xuân xinh đẹp liền có chút đắc ý vênh váo.
Thiếu nữ nhảy lên trên mặt đất, khôi phục thật khỏe khoắn, Minh Diệu không khỏi than thở.
Minh Diệu thật ủy khuất xoay người đem áo khoác ngoài bị điện cháy đen cho thiếu nữ xem như muốn kiếm chút lòng đồng tình.
Thiếu nữ nhìn thấy phía sau lưng Minh Diệu cùng mặt đất nám đen vô cùng giật mình.
Minh Diệu rất kỳ quái, không biết sư phụ của cô gái nhỏ này là ai.
Thiếu nữ đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó:
Mấy người bạn của tôi đâu rồi, anh có thấy họ không?
Bạn? Không có đi? Tôi chỉ nhìn thấy một mình cô từ bên trong sương mù đi ra.
Minh Diệu đột nhiên bị nàng đặt câu hỏi có chút khó hiểu:
Minh Diệu vươn tay.
Thiếu nữ đưa tay bắt tay Minh Diệu, Minh Diệu liền cảm thấy “Thật trơn nha”…
Gọi tôi là a Trạch được rồi, tôi cùng vài người bạn đến làng du lịch dạo chơi, kết quả trên đường về nhà đụng phải quỷ đánh tường cùng vùng sương mù kỳ quái này.
Uhm…Tôi phát hiện đây thật ra cũng không phải quỷ đánh tường bình thường, trong vùng sương mù này có oán khí rất mạnh, có thể làm cho người bình thường sinh ra ảo giác, dù là người có linh lực nhưng cũng sẽ bất tri bất giác bị trúng chiêu, vừa rồi cô cũng bị hút quá nhiều sương mù nên mới xem tôi thành quái vật.
Minh Diệu cảm thấy ở trước mặt thanh xuân thiếu nữ nên khoe khoang một chút kiến thức uyên bác cùng lực mẫn tuệ của chính mình mới tốt.
Hoài Tố bay qua tới vạch trần Minh Diệu.
A Trạch nhìn thấy Hoài Tố bay qua vô cùng sợ hãi.
Minh Diệu đem Hoài Tố giới thiệu cho a Trạch.
Vẻ mặt a Trạch đề phòng không thể tin:
Quỷ còn phân tốt xấu sao?
Đương nhiên rồi, cô không cảm giác được trên người của tôi không có oán khí sao?
Hoài Tố rất tức giận vì a Trạch không tín nhiệm.
A Trạch thấy Hoài Tố tức giận vội vàng giải thích.
Minh Diệu không lúc nào quên chuyện đả kích Hoài Tố.
Minh Diệu quay đầu hỏi a Trạch.
A Trạch ngồi xuống ven đường, vừa rồi đánh ra lôi quang làm nàng hao phí không ít thể lực.
Minh Diệu nhắm mắt lại cảm giác một lúc cũng không hề phát hiện được điều gì dị thường.
Kỳ quái, mặc dù linh lực của tôi không mạnh nhưng tôi rõ ràng có thể cảm nhận được độ mạnh yếu linh lực trên cơ thể mỗi người, cảm giác về người bạn của tôi không sai đâu, lực cảm ứng của nàng mạnh vô cùng. Khi chúng tôi đi ngang qua con đường ra mà nàng nói, nàng đã bảo nàng cảm giác được bên người rất lạnh.
Rất lạnh? Không thể nào.
Minh Diệu như đinh chém sắt hủy bỏ cách nói của a Trạch.
Nếu như người có linh cảm mạnh cảm giác được rét run, như vậy nói rõ bên cạnh có đồ vật không sạch sẽ, càng cảm thấy lạnh thì lại đứng cách thứ dơ bẩn kia càng gần, tuyệt đối sẽ không sai. Tiểu quỷ nhà tôi chính là như thế, nàng cũng rất nhạy cảm.
A, vậy tại sao tôi lại đi ra được?
A Trạch vẫn nghi ngờ.
Minh Diệu cũng bị vấn đề của a Trạch làm mù mịt khó hiểu.
A Trạch nói xong liền muốn vọt vào trong vùng sương mù đi cứu người, Minh Diệu vội vàng kéo nàng:
Đừng, cô đi vào cũng vô ích thôi, ngược lại sẽ bị sương mù làm phát sinh ảo giác lần nữa.
Vậy làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, mau nghĩ biện pháp đi!
A Trạch vô cùng gấp gáp, nàng thật sự lo lắng cho an nguy của nhóm người chị họ.
Minh Diệu lâm vào trầm tư.
A Trạch ở một bên nói.
Minh Diệu đột nhiên nghe được tên của Diệp Tiểu Manh liền kinh hãi.
A Trạch bị phản ứng đột ngột của Minh Diệu làm hết hồn.
Minh Diệu gấp đến độ xoay quanh:
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, phải nhanh nghĩ biện pháp cứu ra Tiểu Manh!
Hay là…để cho tôi đi tìm đường đi…
Hoài Tố đề nghị:
Minh Diệu nhìn Hoài Tố:
Cô xác định? Còn chưa biết phía sau sương mù rốt cục có thứ gì, sương mù này lại dày như vậy, nếu như dùng loại phương pháp kia sẽ thương tổn sự tu hành của cô.
Không cần khẩn trương, tới đi, mặc dù đau một chút, suy yếu mấy ngày, chỉ cần anh chiếu cố tôi thật tốt thì chỉ cần một tuần lễ tôi sẽ khôi phục lại thôi.
Hoài Tố tựa hồ hạ quyết tâm thật lớn.
Minh Diệu lấy chiếc nhẫn ngọc ra, dùng một trương phù gói kỹ lại đặt xuống mặt đất:
Nếu có gì không đúng tôi lập tức gọi cô trở về, tự mình phải ngàn vạn lần cẩn thận!
Đừng nên dài dòng nữa đi, tôi thật vất vả mới hạ được quyết tâm, cẩn thận tôi đổi ý bây giờ!
Hoài Tố cắn môi, xem ra đang rất giãy dụa.
Minh Diệu nhìn Hoài Tố, có chút không đành lòng.
Minh Diệu cắn vỡ đầu ngón tay áp út tay trái, từ ngón tay nhỏ giọt máu lên trên nhẫn ngọc, trương phù màu vàng trong nháy mắt bị nhuộm thành màu đỏ, tựa hồ có chút khói xanh nho nhỏ bốc lên.
Hoài Tố cảm giác trên người mình giống như bị vô số đao nhọn cắt xé, đau đớn giống như thân thể bị xé rách làm cho nàng không khỏi kêu ra tiếng.
Qua khoảng hai phút đồng hồ, loại đau đớn làm Hoài Tố không cách nào nhịn được mới từ từ biến mất, Hoài Tố thở dốc, cảm thấy thân thể trở nên càng ngày càng hư nhược.
Trên mặt Minh Diệu tràn đầy áy náy:
Bây giờ trong hơn hai tiếng cô sẽ không bị nhẫn ngọc ước thúc, dò thăm tình huống phải dựa vào cô.
Nhớ kỹ đó, nói chuyện phải giữ lời.
Thân thể có chút trong suốt của Hoài Tố tựa hồ trở nên càng thêm mơ hồ không rõ.
Minh Diệu trịnh trọng gật đầu.
Hoài Tố nói xong đi vào bên trong vùng sương mù.
------oOo------