Nguồn:
read.st
Diệp Tiểu Manh nằm mơ thấy một giấc mộng thật kỳ quái, nàng nhìn thấy mình đang ngồi ngay trước gương chải tóc. Nàng vuốt ve mái tóc của mình, không biết từ lúc nào mình lại có mái tóc dài đến như vậy. Mái tóc tuôn dài tận bên hông, còn mềm mại bóng mượt đến phát sáng, Diệp Tiểu Manh cứ vuốt ve mãi không muốn rời tay. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của mình, cảm giác những lọn tóc mượt như nước chảy xuyên qua kẽ ngón tay làm Diệp Tiểu Manh cảm thấy vô cùng mê luyến.
Nàng nhìn vào trong gương, thấy mình có đôi mày liễu dài nhỏ, khuôn mặt hồng nhuận, còn có đôi mắt xếch như biết nói, không nơi nào không làm người mê muội. Chiếc cằm đầy đặn, nốt ruồi mỹ nhân đỏ như chu sa giống như đoạt lấy tâm phách người. Khoan khoan…nốt ruồi mỹ nhân?
Diệp Tiểu Manh đột nhiên kịp phản ứng, cô gái trong gương nàng căn bản không hề nhận ra. Diệp Tiểu Manh giơ tay lên xua xua một chút, cô gái trong gương mà nàng không quen biết vẫn tiếp tục dùng tay vuốt ve mái tóc, nhìn Diệp Tiểu Manh cười cười thật quỷ dị.
Diệp Tiểu Manh vô cùng kinh hãi, nàng muốn nhảy dựng lên chạy trốn, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể nhúc nhích. Một bàn tay dày rộng nhẹ nhàng đỡ bả vai nàng, đó là bàn tay của một người đàn ông, tay rất trắng, hẳn là một bàn tay cũng không làm việc lao động
quá nhiều.
Thanh âm của người đàn ông từ phía sau truyền đến, nhìn vào trong gương cũng không thấy được khuôn mặt người đàn ông.
Thanh âm vốn không thuộc về Diệp Tiểu Manh từ trong miệng nàng truyền ra.
Người đàn ông kia vuốt ve mái tóc cô gái nói:
Diệp Tiểu Manh muốn lớn tiếng kêu lên, nhưng làm sao cũng không gọi ra tiếng, tay chân, cả người nàng đều không nghe sai sử. Diệp Tiểu Manh sắp điên lên, mà cô gái tóc dài trong gương vẫn khẽ cười, trong mắt ẩn chứa ý tứ không muốn xa rời người đàn ông kia.
Diệp Tiểu Manh từ trong chăn nhảy dựng lên.
Diệp Tiểu Manh vỗ ngực tự an ủi mình, ngẩng đầu lên, nàng thấy a Trạch đang dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc nhìn nàng, trên người vây quanh khăn tắm, hẳn vừa mới tắm rửa xong.
Diệp Tiểu Manh nhìn a Trạch đang quấn khăn tắm trên người đưa mắt nhìn mình.
A Trạch lạnh lùng phun ra mấy chữ trả lời câu hỏi của Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh nhìn ra ngoài cửa, chỉ khoảng hơn sáu giờ mà thôi.
Diệp Tiểu Manh vội vàng mở ra di động, quả nhiên có tới hơn năm mươi tin nhắn đều do Minh Diệu gởi tới.
Diệp Tiểu Manh nghĩ nghĩ, quyết định ăn xong điểm tâm mới gọi điện lại cho Minh Diệu.
A Trạch cũng không để ý Diệp Tiểu Manh đang hô to gọi nhỏ, chỉ mở khăn tắm bắt đầu thay quần áo.
Diệp Tiểu Manh thật hâm mộ nhìn vóc người của a Trạch, lại nhìn bộ ngực của mình, hoàn toàn không thể so sánh nha!
Mặc xong quần áo rửa mặt tử tế, Diệp Tiểu Manh đi tìm Thái Nhã Ngôn và Lý Tâm Di cùng nhau đi ăn sáng, lại phát hiện họ còn chưa rời giường, xem ra tối hôm qua ba người nhất định chơi rất khuya.
Bên trong phòng truyền ra tiếng gọi của Lý Tâm Di, tiếp theo không còn âm thanh, hẳn là hai người lại ngủ tiếp.
Không còn cách nào, Diệp Tiểu Manh đành một mình đi ăn điểm tâm. Sáng sớm không khí có chút giá lạnh, Diệp Tiểu Manh uống hết cả chén cháo mới cảm giác thân thể có chút ấm áp.
Một người nhàm chán đi dạo trong làng du lịch, thuận tiện nàng gọi điện cho Minh Diệu báo tin bình an. Minh Diệu vô cùng bất mãn đối với việc tối hôm qua nàng không gọi điện thoại, lao thao nói tới cả một giờ, Diệp Tiểu Manh đành lấy cớ điện thoại sắp hết pin đào thoát lời chú cẩn cô của Đường Tăng.
Cho đến buổi trưa, Diệp Tiểu Manh mới nhìn thấy bốn người Trần Tuấn Thành từ trong phòng đi ra ngoài. Sáu người thương lượng một chút, dự định ăn xong cơm trưa nghỉ ngơi một chút, hai giờ sẽ quay về thành phố.
Diệp Tiểu Manh âm thầm tự nhủ:
A Trạch chỉ ngồi yên lặng một bên nhìn vào tay mình, không biết suy nghĩ chuyện gì.
Bên trong phòng làm việc của Minh Diệu, Từ lão bản mang theo một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi đi vào phòng tìm Minh Diệu.
Từ lão bản lặng lẽ nói với Minh Diệu:
Người phụ nữ này là chén vàng của tôi đó, tôi có thể ăn cơm hay không đều phải dựa vào bà ấy. Nhất định phải giúp bà ấy làm xong chuyện dùm nha!
Yên tâm, trong lòng tôi biết nên làm gì, huống chi ông hẳn cũng tin được tôi đi.
Minh Diệu châm điếu thuốc, tựa hồ không hề để trong lòng.
Từ lão bản còn muốn dặn dò vài câu.
Minh Diệu giơ tay lên cắt đứt lời của Từ lão bản:
Tôi cùng cố chủ cần một mình hàn huyên một chút, yên tâm đi, tôi sẽ làm được thỏa đáng. Sẽ làm cho bà ấy vô cùng cảm ân ông là được.
Vậy thì tốt, vậy thì tốt.
Từ lão bản nghe được Minh Diệu bảo đảm liền mừng rỡ cười không khép miệng:
Từ lão bản nhìn người phụ nữ cười tươi rói, đi ra khỏi phòng làm việc của Minh Diệu.
Người phụ nữ mặc quần áo sang trọng ngồi đối diện bàn làm việc của Minh Diệu, vẻ mặt cũng có thể thấy được bà ta đối với nơi này cũng không hề xem trọng.
Minh Diệu thầm nghĩ.
Người phụ nữ họ Trương nói chuyện không chút khách khí, đối với bà ta mà nói, loại tiểu trinh thám tư bất nhập lưu như Minh Diệu ngay cả chút hy vọng cũng không thể mang tới cho bà, bất quá bà chỉ là thử thời vận mà thôi. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Lời nói không chút lưu tình của người phụ nữ họ Trương cũng không làm Minh Diệu có bao nhiêu phản ứng, hắn biết những người mà mỗi ngày đã quen nghe mọi người chung quanh tán dương vỗ mông ngựa sở trường nhất chính là dùng lỗ mũi nhìn người.
Trương nữ sĩ từ trong túi xách lấy ra một tấm hình, cô gái trong hình đang cười tươi vui vẻ, mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp buông xõa trên vai.
Minh Diệu nhìn vào cô gái trong hình cảm thấy rất có hảo cảm, hoặc là nói Minh Diệu đối với những cô gái xinh đẹp cũng không hề có được sức miễn dịch.
Trương nữ sĩ lấy ra một điếu thuốc, Minh Diệu lấy ra bật lửa duy nhất trong túi quần muốn giúp bà ta châm thuốc, Trương nữ sĩ nhìn thoáng qua bật lửa trong tay Minh Diệu, liền lấy trong túi xách của mình ra một bật lửa màu vàng châm lửa, điều này làm Minh Diệu có chút lúng túng.
Trương nữ sĩ dụi tắt tàn thuốc:
Chỉ cần tìm được con gái tôi, bao nhiêu tiền đều không sao cả.
Vậy con gái của bà mất tích ở đâu?
Minh Diệu hỏi.
Trong một thôn nhỏ ngoài ngoại ô, ở địa phương không xa làng du lịch suối nước nóng, tôi đã đi hỏi thôn dân, đều nói con gái tôi có tới nơi đó ở một thời gian ngắn, nhưng đột nhiên có một ngày không còn nhìn thấy nó.
Tốt lắm, tôi có tin tức sẽ điện thoại cho bà. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com
Minh Diệu đưa Trương nữ sĩ ra cửa:
Để tấm hình này lại cho tôi, hữu dụng.
Tốt, có tin tức gì lập tức gọi điện cho tôi.
Trương nữ sĩ vội vã rời khỏi phòng làm việc.
Minh Diệu đóng cửa lại lớn tiếng kêu lên:
Hoài Tố nhảy ra khỏi chiếc nhẫn ngọc:
Chuẩn bị xong trương phù cùng chu sa, Hoài Tố lập tức vẽ xong Tầm Nhân Phù.
Minh Diệu đem Tầm Nhân Phù xếp thành con hạc giấy, trong miệng mặc niệm chú ngữ.
Hắn ném hạc giấy lên không trung.
Con hạc giấy trên không trung xiêu xiêu vẹo vẹo mấy vòng, lạch cạch rơi xuống đất.
Ân, Tiểu Ngọc, cô vẽ phù dùng không được nè, có phải cô vẽ sai rồi hay không đây?
Không thể nào vẽ sai!
Hoài Tố nhặt con hạc giấy lên xem, trên trương phù có chút biến thành màu đen.
------oOo------