Nguồn:
read.st
Ngồi bên trong xe bảy chỗ, Diệp Tiểu Manh có chút cảm thán lòng người dễ thay đổi, chỉ qua một tháng thời gian ngắn ngủi, mọi người đã đem chuyện Trình Tú mất tích ném ra sau đầu, cuộc sống vẫn tiếp tục trôi đi, phảng phất như người kia chưa từng tồn tại. Đã gần tới tốt nghiệp, mấy bạn học trong lớp đề nghị trước khi tốt nghiệp họp mặt ra ngoài đi chơi một chuyến, xem như lưu lại chút kỷ niệm. Cho nên mới dự định cuối tuần cùng nhau đi tới làng du lịch tham quan. Thật ra Diệp Tiểu Manh chỉ thuộc về dự bị, nếu không phải trưởng lớp Thái Nhã Ngôn kiên trì đòi kéo nàng đi theo, chắc chắn sẽ không có người muốn mời nàng tham gia, bởi vì những người có thể được xem là bạn của nàng thật sự ít đến mức đáng thương. Diệp Tiểu Manh vừa mới đi tới, trưởng lớp liền đưa một cô gái tuổi tác tương đương kín đáo nhét cho nàng, lúc này nàng mới hiểu được thì ra mình đang sắm vai một bảo mẫu.
Trưởng lớp chỉ vào cô gái còn cao hơn Diệp Tiểu Manh một đầu giới thiệu.
Trưởng lớp lặng lẽ dặn dò Diệp Tiểu Manh.
Trưởng lớp thật thân mật vỗ vai Diệp Tiểu Manh, liền xoay người chạy đi vui đùa với những bạn học khác.
Diệp Tiểu Manh đánh giá cô gái nhìn qua có chút lạnh lùng, vóc người cao gầy hợp với chiếc quần jean rất bắt mắt, chẳng qua trên vẻ mặt mang theo thái độ như cự tuyệt người ngoài ngàn dặm khiến cho người ta có cảm giác rất khó đến gần.
Trong lòng Diệp Tiểu Manh thở dài một hơi:
Diệp Tiểu Manh mỉm cười vươn tay.
Cô gái được gọi là a Trạch chỉ lạnh lùng nhìn nàng, tránh né bàn tay Diệp Tiểu Manh, tự mình chui vào hàng ghế cuối cùng trên xe.
Những nam nữ sinh ngồi phía trước không ngừng cười cười nói nói, Diệp Tiểu Manh cùng a Trạch tựa hồ đều bị quên lãng, lẳng lặng ngồi ở ghế sau.
Diệp Tiểu Manh muốn tìm chút đề tài hàn huyên, hai người lẳng lặng ngồi lại không nói lời nào cảm thấy có chút lúng túng.
A Trạch lạnh lùng trả lời một câu, vẫn nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Diệp Tiểu Manh bị á khẩu suýt nữa nghẹt thở - thôi thì ngồi im cho rồi, nói chuyện cùng người như thế chỉ sợ sẽ bị đoản mệnh – Trong lòng Diệp Tiểu Manh thầm nghĩ.
Nam sinh lái xe tên là Trần Tuấn Thành, cha mẹ mở công ty, bản thân xem như cũng là ông chủ nhỏ, chiếc xe này do hắn mượn được từ đơn vị của cha mình. Nam sinh ngồi kế bên tài xế tên là Chu Tuấn, bình thường hắn thích chơi đàn ghi ta, hát hai bài hát mà Diệp Tiểu Manh luôn nghĩ hắn chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng không nghĩ ra thật sự có không ít nữ sinh lại thích lao đầu vào lửa, chiến lợi phẩm của hắn gần đây chính là trưởng lớp Thái Nhã Ngôn cùng Lý Tâm Di ngồi ở dãy ghế thứ hai. Không quản bọn hắn yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu hay là củi khô bốc lửa, gian phu dâm phụ, Diệp Tiểu Manh chỉ biết thật ra nàng cùng cô gái tên a Trạch chỉ là đi thêm cho có chỗ mà thôi.
Trần Tuấn Thành ân cần làm cả người Diệp Tiểu Manh cảm thấy tê dại, làm ơn đi, đang chạy tốc độ 40 km/h đi, còn chậm hơn nữa sao, không bằng để tôi đi xe đạp cho rồi.
Thái độ ân cần của Trần Tuấn Thành làm Thái Nhã Ngôn thật hưởng thụ.
Lý Tâm Di tương đối cẩn thận.
Chu Tuấn cũng bắt đầu phụ họa.
Diệp Tiểu Manh có chút hối hận, vì sao a, còn không bằng ở nhà xem ti vi ngắm nhìn thần tượng, dù là diễn viên đóng phim cũng không đến nỗi làm cho người cảm thấy buồn nôn như vậy.
Diệp Tiểu Manh cảm thấy bị buồn nôn chết còn không bằng bị nghẹn chết, lấy ra một bịch khoai tây chiên đưa cho a Trạch.
A Trạch vẫn lạnh lùng nhìn ngoài cửa sổ, hơn nữa còn dịch ra bên ngoài, cách Diệp Tiểu Manh xa một chút.
Diệp Tiểu Manh có chút muốn khóc:
Mãi đến buổi trưa, đoàn người mới chậm rãi đi tới Độc gia thôn ngoài vùng ngoại thành. Đây là nhờ Diệp Tiểu Manh không ngừng thúc giục Trần Tuấn Thành chạy nhanh hơn một chút, đường xe chỉ cần đi hai tiếng hơn là tới mà sáu người phải dùng tới hơn bốn tiếng mới tới.
Diệp Tiểu Manh xuống xe duỗi lưng một cái, có chút đói bụng. Theo Diệp Tiểu Manh xem ra, ăn bữa cơm no so với bất cứ chuyện gì cũng trọng yếu hơn nhiều.
A Trạch đứng ở phía xa lạnh lùng nhìn Diệp Tiểu Manh, trong ánh mắt tràn đầy đề phòng, mà thần kinh cực độ thô to như Diệp Tiểu Manh lại chỉ lo bận rộn tìm kiếm địa phương có thể ăn cơm trong làng du lịch, căn bản không hay biết.
Cơm nước nghỉ ngơi xong xuôi, sáu người thay đồ bơi đi tới suối nước nóng trong làng du lịch, dù sao làng du lịch đang dùng suối nước nóng này để chiêu dụ du khách. Nói là suối nước nóng, nhưng khi tiến vào bên trong nhìn qua cảnh tượng lập tức làm tâm linh Diệp Tiểu Manh vỡ tan tành, đây rõ ràng chính là hồ bơi nha, bất quá bên trong hồ bơi bỏ thêm chút nước nóng thì được gọi là suối nước nóng rồi? Diệp Tiểu Manh càng ngày càng muốn đi về nhà.
Hai cặp nam nữ trẻ tuổi khác cũng không hề để ý tới chuyện này, bốn người cười cười nói nói cãi nhau ầm ĩ chơi đùa trong hồ bơi. Theo bọn hắn xem ra, chỉ cần có thể ở chung một chỗ với nhau, dù ở trên đỉnh núi Hymalaya cũng không thành vấn đề.
Diệp Tiểu Manh cực kỳ nhàm chán ngồi bên cạnh hồ bơi dùng chân đá nước, trời sinh vốn là vịt lên cạn, nàng đối với bơi lội chẳng những không có hứng thú, thậm chí còn có chút sợ nước.
Diệp Tiểu Manh bắt đầu nhàm chán ngồi ngẩn người suy tư.
Thanh âm tiếng nước vỗ làm Diệp Tiểu Manh đang ngồi ngẩn người chợt thức tỉnh. Ngẩng đầu nhìn qua, một mình a Trạch đang bơi trong hồ, hồ bơi dài 50m không biết nàng đã bơi mấy lần, nhưng không hề có chút dấu hiệu mỏi mệt. Bơi tự do, bơi ngửa, bơi bướm, bơi ếch, đủ loại thế bơi biến hóa khác nhau, giống như một nàng mỹ nhân ngư đang bay lượn trong nước.
A Trạch mặc vào đồ bơi vóc người thật cao gầy liền hấp dẫn ánh mắt hai nam sinh.
Thái Nhã Ngôn cùng Lý Tâm Di bị giành mất danh tiếng rất tức giận, bỏ lại hai nam sinh đang ngẩn người đi về phòng thay quần áo.
Phát hiện bạn gái rời khỏi hai nam sinh không dám tiếp tục thưởng thức tư thế bơi lội của a Trạch, vội vàng đuổi theo.
Diệp Tiểu Manh nhìn dáng bơi duyên dáng của a Trạch liền có chút ý muốn xuống nước. Nàng đưa chân nhẹ nhàng thò vào trong nước, thật ấm áp, hẳn là rất thoải mái đi, Diệp Tiểu Manh chầm chậm vịn bờ hồ buông mình xuống nước.
Diệp Tiểu Manh thả bàn tay vịn bờ hồ.
Thân hình nàng giống như quả cân chìm xuống đáy nước.
Cảm giác mình đang chìm dần xuống, Diệp Tiểu Manh luống cuống tay chân. Tứ chi cực độ không chịu phối hợp vùng vẫy lung tung, muốn cho thân thể nổi lên nhưng kết quả thân thể càng ngày càng chìm xuống.
Uống vài ngụm nước, Diệp Tiểu Manh mới phát giác thì ra khi nàng đứng thẳng thì mực nước chỉ ngang lồng ngực của mình.
Diệp Tiểu Manh thấy a Trạch đứng cạnh bờ hồ, dùng loại ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc nhìn nàng. Sau đó a Trạch dùng khăn lông lau tóc, bỏ đi về phòng thay quần áo, bỏ lại một mình Diệp Tiểu Manh ngây ngốc đứng trong hồ bơi.
Diệp Tiểu Manh chậm rãi leo ra hồ bơi.
Lau khô đầu tóc, bên ngoài truyền vào thanh âm Thái Nhã Ngôn.
Tiểu Manh, chúng ta đi bắn cung nào, nhanh lên một chút đi.
Nga, tới ngay!
Diệp Tiểu Manh đem trương phù bình an Minh Diệu đưa cho nàng vội vã nhét vào trong túi quần, vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng thay đồ.
Không đợi đi vào sân bắn cung, từ rất xa Diệp Tiểu Manh đã có thể nhìn thấy mấy du khách vây quanh một chỗ, thỉnh thoảng phát ra tiếng than thở.
Diệp Tiểu Manh có chút ngạc nhiên, đi tới gần nhìn xem là chuyện gì xảy ra.
Hô hấp, giương cung, buông tay, từng mũi tên bay về phía mục tiêu, cả tám mũi tên cắm chi chít trong hồng tâm, không hề sai lầm.
Trần Tuấn Thành nhỏ giọng nói bên tai Thái Nhã Ngôn.
Thái Nhã Ngôn có vẻ rất khinh thường em họ mình.
Lý Tâm Di cũng có chút tức giận, ở trong lớp nàng cũng được xem như nhân vật phong vân, ngày thường được nam sinh tán dương cùng truy đuổi làm cho nàng không cách nào nhịn được cảm giác bị người khác đoạt đi ánh sáng.
Thái Nhã Ngôn tức giận bỏ đi, Trần Tuấn Thành cùng Chu Tuấn bất đắc dĩ nhìn nhau, đuổi theo.
Thấy A Trạch buông cung, Diệp Tiểu Manh sấn tới, trong mắt tràn đầy sùng bái.
Có thể dạy cho tôi không?
Không rảnh!
A Trạch lạnh lùng trả lời, rời khỏi sân bắn cung, chỉ còn lại một mình Diệp Tiểu Manh đứng ngẩn người.
Gió thu thổi qua, Diệp Tiểu Manh cảm giác có chút thê lương.
Sau buổi cơm tối, Trần Tuấn Thành an bài nơi dừng chân.
A Trạch nhíu mày, lạnh lùng đi vào phòng.
Diệp Tiểu Manh đối với việc cùng a Trạch ở chung một phòng cũng thật nhức đầu. Không biết tại sao A Trạch luôn lộ ra vẻ địch ý đối với nàng.
Trần Tuấn Thành cũng không thèm để ý tới ý kiến của Diệp Tiểu Manh, đối với bọn họ mà nói, Diệp Tiểu Manh bất quá chỉ là bảo mẫu tạm thời thuê mướn.
Chu Tuấn ôm bả vai Trần Tuấn Thành rời đi.
Diệp Tiểu Manh thở dài, kiên trì đi vào phòng.
A Trạch đột nhiên lên tiếng làm Diệp Tiểu Manh kinh hãi.
Diệp Tiểu Manh bị câu nói đột ngột làm ngây ngẩn cả người.
Lật người qua, a Trạch đưa lưng về phía Diệp Tiểu Manh như đã ngủ.
------oOo------