Nguồn:
read.st
Giáo huấn của Chu gia là trong gia tộc không cho phép bất cứ người nào được làm quan. Chu Nhất Thạch là gia chủ hiện tại của Chu gia, là người lãnh đạo mới của gia tộc có nhiều thế hệ làm nghề đóng thuyền. Phụ thân của y có yêu cầu rất nghiêm khắc về y, bất luận là về tay nghề hay về nhân cách. Cho nên, Chu Nhất Thạch hai lần cự tuyệt lời mời của Lai Hộ Nhi Đại tướng quân đến gia nhập vào đội thủy quân Đại Tùy, mặc dù là như vậy nhưng trên đầu y vẫn nghiễm nhiên đội cái tước vị Hương hầu.
Mặc dù Chu Nhất Thạch hành sự rất khiêm tốn nhưng y vẫn cảm thấy là bản thân đã làm trái với lời giáo huấn của phụ thân. Nhưng thời gian cứ chầm chậm trôi qua, mấy tháng sau đó, Chu Nhất Thạch cũng đã thích ứng được với thân phận này đồng thời phát hiện ra rằng dựa vào cái tước vị không phải là quá cao này cũng có thể mang lại rất nhiều lợi ích đến cho gia tộc, ví dụ như Hồng Tân Lâu của y, không còn ai dám đến đó gây rối nữa. Mặc dù trong thành Giang Đô chưa có một người nào biết ông chủ giấu mặt của Hồng Tân Lâu chính là Chu Nhất Thạch. Bắt đầu từ năm Khai Hoàng thứ nhất, chuyện gia tộc của y đóng thuyền cho triều đình đã khiến cho chuyện kinh doanh của nó trở nên thịnh vượng, Hồng Tân Lâu cũng chỉ được coi là một sản nghiệp không quá lớn trong chuyện kinh doanh của gia tộc này mà thôi.
Đường tài lộc lớn nhất của Chu gia chính là thủy vận.
Tất cả các bến tàu ở khu vực sông Trường Giang về cơ bản đều có thể thấy tàu buôn của Chu gia, ngay cả đến hai lần triều đình chinh phạt Cao Cú Lệ, tàu thuyền vận chuyển lương thực theo lộ trình Liêu Tây- trấn Hoài Viễn thì có đến mấy trăm chiếc là của Chu gia, và đương nhiên là sau khi Chu Nhất Thạch thiết kế và chỉ đạo thợ đóng thuyền làm xong chiếc thuyền Long Chu cho Hoàng Đế Bệ Hạ thì danh tiếng của gia tộc này càng ngày càng vang xa, thậm chí còn vượt qua cả danh tiếng của tiền nhiệm gia chủ Chu Á Huy lãnh đạo trước đó. Phải biết rằng lúc đó, quan hệ của Sở Công Dương Tố và đại tướng quân Hạ Nhược Bạt và Chu Á Huy vô cùng mật thiết.
Từ Hồng Tân Lâu về đến tòa nhà trong ngõ Hoa Dương, Chu Nhất Thạch đều nhốt mình trong phòng sách rất lâu, không hề ra ngoài. Vợ y Tôn Thị không biết chồng mình có chuyện gì nhưng cũng không dám bước vào làm phiền tướng công, chỉ lặng lẽ cử người đến mời đệ đệ của Chu Nhất Thạch là Chu Bất Sĩ đến.
Chu Bất Sĩ nhỏ hơn Chu Nhất Thạch năm tuổi, từ nhỏ đến lớn huynh trưởng đều rất yêu thương gã, chăm sóc cho gã, cho nên Chu Bất Sĩ vô cùng kính trọng người đại ca này. Chuyện trong gia tộc, gã luôn đứng bên cạnh huynh trưởng của mình vô điều kiện. Bất luận là quyết định nào của Chu Nhất Thạch, gã đều tuyệt đối nghe theo và ủng hộ.
]Quan hệ của hai người từ nhỏ đã rất tốt rồi cho nên trong thời điểm này người đầu tiên Tôn thị nghĩ đến chính là y.
Chu Bất Sĩ bước vội vàng từ ngoài sân vào trong phòng sách của Chu Nhất Thạch, gã chỉ đơn giản hỏi Chu Nhất Thạch đã xảy ra chuyện gì, rồi gật đầu với Tôn thị an ủi đại tẩu vài câu. Gã bước đến trước cửa, nhẹ nhàng gõ và lên tiếng:
Đại ca, là đệ!
Vào đi! Hiếu Xương!
Hiếu Xương chính là tên tự của Chu Bất Sĩ.
Chu Bất Sĩ đẩy cửa bước vào trong, gã phải mất một lúc để thích ứng với ánh sáng ảm đạm trong căn phòng thì mới nhìn rõ, đại ca đang ngồi lặng người trước bàn làm việc. Trên mặt bàn đặt một chồng sách bằng da dê rất dày. Lúc nào gã cũng đi bên cạnh đại ca nên Chu Bất Sĩ vừa nhìn là biết cuốn sách dày cộp đó là thứ gì.
Chu bất Sĩ bước đến bên cạnh Chu Nhất Thạch, cúi đầu nhìn chăm chú vào những hình vẽ chi chít trên cuốn sách, hỏi.
Chu Nhất Thạch ngẩng đầu lên nhìn đệ đệ- người mà y tin tưởng nhất của mình, cười khổ nói:
Chu Bất Sĩ nghĩ ngợi một hồi rồi lắc đầu đáp lại:
Chu Nhất Thạch đáp lại:
Trong lòng Chu Bất Sĩ không khỏi hoang mang, gã nhìn xuống cuốn sách bằng da dê trên bàn và hỏi:
Chu Nhất Thạch gật đầu đáp lại:
Đúng vậy, tiền nhiệm gia chủ của Diệp gia chính là Diệp Hoài Tụ, cô ta muốn mua bản thiết kế Long Chu trong tay ta.
Cô ta muốn bản thiết kế Long Chu để làm gì, nếu để triều đình biết được thì đây chính là tội chém đầu đó! Đại ca, nói gì thì nói chúng ta không thể bán bản thiết kế này cho cô ta! Chu gia chúng ta có thể vì chuyện này mà liên lụy đến cả gia tộc.
Đệ cho rằng ta ngốc hay sao?
Chu Nhất Thạch thở dài:
Y nhìn Chu Bất Sĩ nói:
Chu Nhất Thạch chỉ vào chồng sách dày cộp nói:
Bản thiết kế của Long Chu đệ hãy mang cất giữ ở một nơi an toàn, đợi một thời gian nữa rồi hãy bàn tiếp. Ta nghĩ rằng Diệp Hoài Tụ không mua được bản thiết kế này thì nhất định sẽ nghĩ ra cách khác.
Đại ca!
Chu Bất Sĩ hoảng hốt nhìn y nói:
Huynh chính là gia chủ của Chu gia, bản thiết kế Long Chu này chính là báu vật của Chu gia, làm sao huynh có thể giao nó cho đệ? Đệ thấy rằng … không bằng chúng ta báo quan thôi, không phải là huynh có quan hệ rất tốt với Quận thủ Ngu Sĩ Hồng đại nhân hay sao? Chúng ta có thể đi tìm ngài ấy!
Tìm ông ta?
Chu Nhất Thạch cười lạnh đáp lại:
Ngu Sĩ Hồng? Từ sau khi Dương Huyền Cảm tạo phản đến giờ đệ có thể ông ta đến nhà mình hay không? Con trai của Sở Công tạo phản nếu không phải chúng ta sớm chủ động cắt đứt quan hệ với Dương Huyền Cảm và chuyển nhà đến Giang Đô lánh nạn thì chúng ta đã bị liên lụy rồi. Lúc chúng ta đóng thuyền Long Chu cho Hoàng Đế thì không có một ai có thể làm gì được chúng ta nhưng bây giờ Long Chu đã hoàn thành, nếu như Ngu Sĩ Hồng biết được, chưa biết chừng ông ta sẽ là người đầu tiên ra tay với chúng ta.
Nhắc tới Dương Huyền Cảm, Chu Bất Sĩ liền sửng sốt.
Chu Bất Sĩ cũng không đưa ra được chủ ý nào:
Nếu như không báo quan được, thì đệ tìm bạn bè trên giang hồ giúp đỡ? Đại ca! Đệ cũng quen biết không ít người trong Lục Lâm Đạo, bỏ một ít tiền, nhờ bọ họ trừ khử Diệp Hoài Tụ?
Chuyện này …
Chu Nhất Thạch nhíu mày, trầm ngâm một lúc:
Chưa đến lúc bất đắc dĩ, chúng ta không thể làm như vậy được. Dù gì thì khi Diệp Hoài Tụ đề cập đến chuyện mua bản thiết kế giọng điệu vẫn rất khách khí. Như thế này đi, chúng ta hãy cất giữ bản thiết kế này đi đã, sau đó sai người đi theo dõi Diệp Hoài Tụ. Hiện tại thì cô ta đang trọ ở quán trọ Duyệt Lai, nếu như xảy ra những chuyện bất thường thì cô ta cũng không thể trách chúng ta không niệm giao tình giữa hai nhà Chu gia và Diệp gia.
Như vậy đi!
Chu Bất Sĩ gật đầu đáp lại:
Chu Nhất Thạch thở dài:
Chu Bất Sĩ đáp lại:
Lúc gã nói ra lời này, trong mắt của Chu Bất Sĩ chợt lóe lên một thần thái khác thường.
…
…
Thành tây Giang Đô, quán trọ Duyệt Lai.
Những căn phòng tốt nhất, đắt nhất của quán trọ Duyệt Lai chính là mấy căn phòng khách ở sân sau. Sân vườn được quét dọn sạch sẽ, phong cảnh yên tĩnh, bất luận là đồ ăn hay là điều kiện phòng ở đều tốt hơn lầu gỗ trước mặt. Đương nhiên, tiền nào của nấy, số tiền bao trọn mấy căn phòng này trong một ngày đủ để thuê phòng thượng hạng của lầu gỗ trước mặt hơn mười ngày.
Cho nên, tất cả những người khách đến thuê căn phòng ở sân sau đều được ông chủ của quán trọ Duyệt Lai đặc biệt chú ý. Bởi vì những người có thể thuê được căn phòng đó thì đều là những khách hàng lớn hoặc là những người có thân phận không hề tầm thường, ông ta không dám đắc tội. Khi mà Diệp Hoài Tụ bước vào căn phòng sân sau thì ông chủ của quán trọ Duyệt Lai càng để ý hơn. Nói một cách thật lòng thì ông ta chưa bao giờ gặp một người phụ nữ lại đến xinh đẹp như vậy, một vẻ đẹp không tỳ vết. Nếu đem ra so sánh thì người vợ già của ông đúng là một trời một vực.
Nào là y phục, tướng mạo, cử chỉ, cái gì cũng đẹp.
Đặc biệt là vị mỹ nhân này rất ít khi bước ra khỏi cửa nhưng lại rất khách khí đối với người khác, nên càng làm tôn lên vẻ kiêu xa quý phái của nàng. Phải biết rằng kỹ nữ có thân phận cao quý một chút ở thanh lâu còn chọn khách mà tiếp, ai mà không có cái bộ dạng lạnh lùng khó gần cơ chứ?
Cho nên, mấy ngày hôm nay tất cả đồ ăn thức uống của vị khách đặc biệt này đều do đích thân ông chủ quán trọ Duyệt Lai quản lý. Chăn đệm đều được thay mới tinh, thức ăn cũng do ông đích thân xuống bếp chỉ đạo, cố gắng để cho món ăn thêm bắt mắt hơn. Nhưng ông ta cũng hiểu được rằng vị mỹ nhân có vẻ đẹp tựa như tiên nữ giáng trần kia nhất định là không để ý đến ông, nói không chừng … còn là con chim hoàng yến của một vị đại nhân nào đó trong triều.
Từ sân sau bước ra, ông chủ quán trọ Duyệt Lai nghĩ đến nụ cười thản nhiên của vị mỹ nhân kia mà trong tim ông liền rộn ràng lên, rồi ông lại nhớ đến người vợ hung dữ của mình, thân hình như như cái thùng nước, còn có cả cái chày cán bột lúc nào cũng lăm lăm trong tay của mụ làm ông lại rùng mình một cái.
Ông ta hạ giọng căn dặn nha đầu chuyên hầu hạ khách ở khu vực sân sau, nhân cơ hội xoa xoa hai cái lên bộ ngực mới nhú của tiểu nha đầu kia, còn chưa đã nghiền thì đã nghe thấy tiếng gào rít đằng sau lưng.
Ông chủ sợ đến mức chạy bán sống bán chết.
Trong sân nhỏ, Gia Nhi nhìn thấy nhìn thấy bộ dạng sợ sệt của ông chủ thì liền khúc khích cười, sau đó thì đóng cửa lại.
Trở lại trong phòng, nàng cười cười nói với Diệp Hoài Tụ:
Diệp Hoài Tụ nhìn nàng một cái và nói:
Gia Nhi lè lưỡi, rồi xuống ghế rồi hỏi:
Xem ra Chu Nhất Thạch vẫn rất trung thành với triều đình, tiếp theo chúng ta nên làm gì?
Đầu tiên phải đợi Lưu Hắc Thát điều tra rõ về Chu gia ở thành Giang Đông đã rồi mới bàn tiếp. Hôm qua ta trực tiếp đề cập đến chuyện muốn mua bản thiết kế Long Chu, chẳng qua chỉ là muốn xem phản ứng của Chu Nhất Thạch là như thế nào. Xem ra hắn ta không có gan giấu triều đình làm chuyện này, nếu đã như vậy thì chúng ta phải dùng cách khác thôi.
Gia Nhi nói:
Diệp Hoài Tụ gật đầu tán thành:
Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
Nàng cười cười nói:
Một nhà hai huynh đệ, đại ca thì có uy danh, nhị đệ thì dốc lòng phò tá, đúng là không chê vào đâu được.
Chỉ có điều … cứ cho là hai huynh đệ ruột đi chăng nữa, lẽ nào không có mâu thuẫn gì hay sao?
Gia Nhi gật đầu bổ sung:
Diệp Hoài Tụ ừ một tiếng, cầm cốc trà lên nhấp một ngụm rồi khẽ cười. Gia Nhi ngạc nhiên hỏi lại:
Diệp Hoài Tụ cười nói:
Gia Nhi yên lặng rồi thở dài đáp lại:
Diệp Hoài Tụ lặng người đi, khẽ gật đầu rồi lại yên lặng như đang suy tư
------oOo------