Nguồn:
read.st
Chiếc xe ngựa dừng trước cửa Hồng Tân Lầu không hề sang trọng, nhưng chính sự xuất hiện của vị mỹ nữ tuyệt sắc kia lại khiến cho chiếc xe đó trở nên đáng chú ý. Mấy tên lưu manh đang đứng trước cửa sòng bạc đối dện với Hồng Tân Lầu vừa nhìn thấy nàng thì mắt liền sáng lên, thậm chí có tên còn nhìn chằm chằm vào nàng, trong mấy gã như muốn nuốt luôn nàng vào trong bụng.
Tuy rằng mấy tên lưu manh này chẳng qua chỉ là mấy tên vô danh tiểu tốt trong thành Giang Đô nhưng bọn họ cũng không phải là không có mắt quan sát. Cho nên, khi nhìn thấy vị mỹ nữ này, theo bản năng chúng liền đưa mắt nhìn về phía chiếc xe. Chiếc xe này đúng là rất bình thường, một chiếc xe thường thấy của những gia đình giàu có, không có đặc điểm gì có thể thể hiện được sự đặc biệt trong thân phận của chủ nhân, hơn nữa bên cạnh vị mỹ nữ áo vàng kia ngoài con nha hoàn lanh lợi, đáng yêu thì chỉ có một tên phu xe có râu quai nón. Sau khi quan sát xong, mấy tên lưu manh này liền nhìn nhau và để lộ ra một nụ cười dâm dê, đê tiện.
Đương nhiên là bọn chúng không dám gây rối ở ngay trước cửa Hồng Tân Lâu, bởi vì dân chúng trong thành Giang Đô đều biết rằng, ông chủ của Hồng Tân Lâu là một người có bản lĩnh và uy quyền. Mặc dù phần lớn mọi người đều không biết ông chủ ở đây là người như thế nào, thậm chí chưa có một ai nhìn thấy ông chủ này ở trong Hồng Tân Lầu nhưng từ khi có một người tự xưng là người nhà của đại tướng quân Lai Hộ Nhi bị người khác đánh gẫy hai chân ở trước cửa Hồng Tân Lâu và lại bị một đội phủ binh lôi đi từ đó không rõ tung tích thì mọi người đều mơ hồ nhận ra rằng, ông chủ của Hồng Tân Lâu là một người không tầm thường – nhân vật lớn.
Ngày hôm đó khi mà quận thủ Giang Đô Ngu Sĩ Hồng đích thân đến Hồng Tân Lầu nhưng khi bước vào trong đó thì y đứng ngây ra một lúc rất lâu, bắt tay với một người hảo hán mặc áo gấm rồi mới bước ra ngoài và từ lúc đó trở đi thì mọi người càng khẳng định rằng Hồng Tân Lâu tuyệt đối không phải là nơi mà người bình thường có thể tùy tiện bước vào. Đương nhiên, là vẫn chưa có một ai nhìn thấy vị hảo hán người gầy mặc áo gấm đó, bởi vì khi quận thủ đại nhân rời khỏi Hồng Tân Lâu đã là nửa đêm rồi, nhưng điều này cũng không thể ngăn cả việc có người ý cố ý lan truyền tin tức này ra ngoài, và cũng từ ngày đó trở đi danh tiếng của Hồng Tân Lâu càng trở nên nổi tiếng và vang xa.
Mặc dù những tình tiết của câu chuyện này được tiết lộ ra ngoài không nhiều nhưng tổng kết lại thì chỉ có hai điểm, thứ nhất, quận thủ Ngu Sĩ Hồng đại nhân đích thân đến Hồng Tân Lâu gặp mặt ông chủ đó, thứ hai, người chủ của Hồng Tân Lâu là một vị hảo hán người gầy gò mặc áo gấm. Chỉ với những chi tiết đơn giản như vậy, nhưng với những người hay để ý thì họ lại phân tích ra được rất nhiều thứ. Ví dụ, ông chủ quán người gầy gầy đó tuyệt đối không đơn giản chỉ là thương nhân, bởi vì theo luật pháp của Đại Tùy thương nhân không được phép mặc áo gấm.
Cũng bởi vì ông chủ của Hồng Tân Lâu không phải là người có thể đắc tội nên mấy tên lưu manh kia quyết định phải đợi vị mỹ nhân kia ra khỏi đó thì mới hành động. Bọn chúng làm cái chuyện quấy rầy con gái nhà lành cũng không phải là chuyện một hai lần cho nên theo kiểu ngựa quen đường cũ, chúng hành động một cách rất bài bản: đầu tiên là bọn chúng phải đi nghe ngóng xem cỗ xe ngựa đó là từ đâu tới, sau đó thì phải chọn được địa điểm thích hợp và đợi thời cơ ra tay.
Mỹ nữ mặc áo màu vàng nhạt kia đương nhiên là Diệp Hoài Tụ, chỉ là không biết vì lý do gì mà nàng từ quận Đông Bình xa xôi đến Giang Đô.
Diệp Hoài Tụ trước khi bước vào trong quán thì đã để ý đến mấy gã lưu manh đó, chỉ là không biết, nàng có nhìn thấy những ánh mắt dâm dê, thô bỉ của bọn chúng hay không?
Ánh mắt của Gia Nhi đã rời khỏi chỗ của mấy tên lưu manh kia, nhưng lập tức có một luồng sát khí lóe lên.
Diệp Hoài Tụ gật đầu, rồi quay đầu lại nói với người phu xe:
Người đàn ông có hàm râu quai nón kia vội vàng đáp lại:
Diệp Hoài Tụ khẽ gật đầu, rồi bước vào Hồng Tân Lâu.
Một người hầu mặc áo màu xanh đứng ở trước cửa, sau khi thấy Diệp Hồng Tụ bước vào quán thì nhanh nhẹn bước lại, nói năng vô cùng khiên tốn:
Diệp Hoài Tụ hơi ngạc nhiên rồi cười tươi đáp lại:
Tên người hầu kia cúi đầu xuống và đáp lại:
Người này quả nhiên là mồm mép lanh lợi, giọng nói cũng dễ nghe dù sao thì cũng là một người cơ trí. Diệp Hoài Tụ cười mỉm, nói vài câu với gã rồi quay lại cười với Gia Nhi, gật đầu ra hiệu. Hiểu được ý của chủ nhân, Gia Nhi nhanh nhẹn lấy ra một nén bạc đưa ra cho người hầu này:
Tên người hầu này không dám nhận, vội vàng lùi lại sau khom người xuống:
Diệp Hoài Tụ cũng không để ý nhiều, bước lên lầu hai sang trọng của Hồng Tân Lâu theo sự dẫn đường của tên người hầu này.
Căn phòng đang được đóng cửa, trên cao có treo một tấm bảng hiệu, trên đó có khắc ba chữ Đông Lai Các. Diệp Hoài Tụ nhìn lên tấm biển hiệu này mà bất giác cười:
Tên người hầu chưa kịp lên tiếng thì trong phòng đã vọng ra tiếng cười hơi thô lỗ:
Tiếng nói kia vừa dứt thì cánh cửa được mở ra từ bên trong. Một vị hảo hán người gầy gầy mặc áo gấm, khuôn mặt có chút nhăn nhó bước ra, nhìn Diệp Hoài Tụ rồi nói một cách khó khăn:
Diệp Hoài Tụ cười nhạt lên tiếng:
Đừng cố làm ra vẻ mặt đăm chiêu đó nữa, ngươi cho rằng tôi không biết hay sao, cơn gió mạnh trên mặt hồ sớm đã thổi bay lớp da vừa dày vừa đen của ngươi đi rồi. thản nhiên đáp lại:
Đôn đốc và điều tra Phi Hồ Mật Điệp.
Người nọ cười khanh khách, giơ tay ra làm dáng xin mời và nói:
Diệp Hoài Tụ vừa bước vào vừa nói:
…
…
Mấy tên lưu manh lúc trước đang đi nghe ngóng trên đường phố, hỏi ra thì mới biết chiếc xe ngựa đó là từ quán trọ Duyệt Lai phía thành Tây đến đây. Từ đó có thể đoán được rằng mỹ nhân kia không phải là người Giang Đô, mấy gã đó lại càng yên tâm hơn. Mấy tên này đều là tiểu địa đầu xà của vùng Giang Đô, nên chúng hiểu nếu muốn quay về quán trọ Duyệt Lai thì nhất định phải đi qua một con hẻm, đây chính là địa điểm thích hợp để chúng ra tay. Sau đó mấy tên này bàn bạc và chia nhau ra hành động, chúng tìm thêm mấy cây gỗ và bao tải đợi sẵn trong con hẻm.
Mất tên này ngồi chồm hỗm trên mặt đất, buôn chuyện chán rồi thì lại bàn đến tấm lưng và bộ ngực của vị mỹ nhân kia, đang lúc nói chuyện hăng say thì chiếc xe ngựa chúng mong đợi đang tiến vào trong hẻm. Mấy tên này đứng lên theo quán tính và cẩn thận quan sát, đúng là chiếc xe ngựa có gã phu xe có hàm râu quai nón đó.
Một tên lưu manh nói với giọng đầy ngạc nhiên.
Một tên khác lườm gã cười dâm dê:
Tên cầm đầu trừng mắt nhìn:
Mấy tên còn lại trong lòng thì đang chửi mắng thậm tệ tên này nhưng chỉ vì gã là người độc ác nhất nên không dám có ý kiến gì thêm.
Tên cầm đầu nhìn thấy chiếc xe chuẩn bị đến thì liền cười ha hả rồi bước tới ngang nhiên chặn xe, nói bằng khẩu âm quận Tề:
Câu đằng sau gã vẫn chưa nói ra bởi khi mà khoảnh khắc chiếc xe ngựa dừng lại, cây gậy gỗ được gã giấu sau lưng đã nhanh chóng giáng mạnh vào đầu người phu xe. Không phải nghi ngờ gì thêm, nếu như cây gậy này mà đập trúng thì cứ cho là tên phu xe kia không chết thì cũng sẽ lăn ngay ra đất. Sau mấy tiếng răng rắc, tên này cảm nhận đựơc lực tác dụng lại cây gậy gỗ đã đập trúng đối phương, khiến cho tay gã mỏi nhừ.
Chỉ một giây sau đó, tên lưu manh lập tức choáng váng.
Cây gậy không hề đập trúng vào đỉnh đầu của tên phu xe mà đập trúng vào một nắm quyền. Nói một cách chính xác thì sau khi nắm quyềnkia đỡ được cây gây thì liền dùng lực bẻ câu gậy thành hai nửa.
Người phu xe có hàm râu quai nón, ngẩng đầu lên nói. Giọng nói của người này rất lạnh lùng, nhưng vẻ mặt lại rất chân thành, chất phác.
Tên cầm đầu hô lên rồi quay đầu bỏ chạy luôn.
Một chiếc khoan sắt đen sáng không biết từ đâu bay tới, từ đằng sau đâm vào vị trí của tim rồi tư từ xoáy sâu vào cho tới khi mũi khoan xuất hiện trước ngực gã, thậm chí ở đầu mũi khoan còn đọng lại một giọt máu tươi.
Tên lưu manh này trợn tròn mắt, quay đầu lại nhìn rồi kinh ngạc phát hiện không biết vì sao mà sau lưng mình lại đột nhiên xuất hiện vài đại hán mặc áo đen và còn dùng cả khăn đen che ngang mặt, trang phục của họ rất giống nhau, đến chiếc khoan màu đen trong tay cũng giống nhau nữa.
Một gã lưu manh khác hoảng sợ kêu lên, chỉ là chữ cuối cùng vẫn còn chưa nói xong thì đã bị một cái khoan sát đâm thẳng vào cổ họng, rồi khoan ra tận tới đằng sau.
Trong chớp mắt, trong năm tên lưu manh đã có hai tên bị giết chết, ba tên còn lại sợ đến mức tóc dựng đứng cả lên, muốn chạy, nhưng hai chân lại mềm nhũn ra, muốn chạy cũng không chạy được.
Người phu xe có hàm râu quai nón kia nhảy từ trên xe xuống, thong thả, chậm rãi bước tới trước mặt ba tên kia.
Y hỏi.
Ba tên lưu manh lại được một lần kinh ngạc nữa, gật đầu lia lịa, trong đó có một tên còn quỳ hẳn xuống mà dập đầu:
Phập! Mũi khoan lại khoan thẳng vào huyệt thái dương, trong tích tắc gã này đã mất mạng.
Người phu xe lạnh lùng nói tiếp:
Còn hai người các ngươi, bây giờ trả lời ta vài câu hỏi, ai trả lời tốt thì ta sẽ thả người đó.
Câu hỏi thứ nhất, các ngươi có biết năm trừ đi ba còn mấy không?
Khoảng 10 phút sau mấy người áo đen lôi năm cái xác chết đó vào cửa sau của một hộ gia đình. Người phu xe trai tráng kia ngao ngán lắc đầu:
…
…
Hồng Tân Lâu, người đàn ông dáng người gầy mặc áo gấm, đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn Diệp Hoài Tụ tức giận nói:
Diệp Hoài Tụ mỉm cười gật đầu đáp lại:
Sắc mặt của người đàn ông mặc áo gấm dịu xuống:
Y nhìn Diệp Hoài Tụ nói tiếp:
Y nghiêm túc nói:
Diệp Hoài Tụ khẽ cười đáp lại:
Y lặng người đi rồi ngang nhiên nói:
Diệp Hoài Tụ gật đầu, như đã hiểu được, thâm ý nói:
Nói xong, Diệp Hoài Tụ đứng dậy rời đi.
Người đàn ông kia thì đứng thất thần trong căn phòng trang nhã đó rất lâu.
------oOo------