Nguồn:
read.st
Nhìn thấy người yêu dấu trong lòng già nua tàn tạ, từng bước từng bước đi về cái chết, Liệt Thiên trong lòng như đao cắt, chân nguyên điên cuồng hoang dã toàn thân bất ổn dị thường, phảng phất lúc nào cũng có thể bộc phát.
Huyền Dạ thấy vậy, lớn giọng khuyên bảo:
Liệt Thiên nghe vậy chấn động, lập tức tỉnh ngộ, xông thẳng về phía Lục Vân:
Nghe vậy, Lục Vân mày kiếm hơi cau, hào quang trên người lóe lên, dễ dàng đánh tan khóa vô hình Âm Đế ràng vào người chàng, xoay người đi về phía Liệt Thiên.
Âm Đế thấy vậy, trong mắt lóe lên ánh lạnh, dường như muốn ra tay ngăn lại, nhưng sau khi suy tính, cuối cùng đành chọn bỏ qua.
Đi đến bên Liệt Thiên, Lục Vân nhìn vào khuôn mặt đã già đi vô cùng của Bạch Như Sương, trầm giọng nói:
Liệt Thiên bật cười thất vọng, trong lòng bất cam lên tiếng:
Hơi hơi gật đầu, Lục Vân vui mừng nói:
Liệt Thiên nóng nảy nói:
Thuận tay tiếp lấy Bạch Như Sương, Lục Vân vừa xem xét tình hình của nàng, vừa lên tiếng:
Liệt Thiên vẻ mặt lo lắng, âu sầu nói:
Ngửng đầu, Lục Vân nhìn Liệt Thiên, nghiêm túc nói:
Liệt Thiên vẻ mặt biến hẳn, thôi lo lắng, trầm giọng nói:
Nhìn vào trong mắt Liệt Thiên, Lục Vân nghiêm mặt nói:
Liệt Thiên biến sắc, chầm chậm hỏi lại:
Lục Vân đáp:
Liệt Thiên trong lòng thở dài, miệng lại nói:
Lục Vân tự tin đáp:
Bật cười phức tạp, Liệt Thiên nói:
Huyền Dạ nghe vậy, hô nhẹ:
Liệt Thiên cười cười, có mấy phần cay đắng nhỏ giọng nói:
Huyền Dạ vẻ mặt ảm đảm, nói không được sự thất vọng đang dâng lên trong lòng.
Thời khắc này, thân là kẻ mạnh của Yêu vực, hắn vô cùng minh bạch niềm thất vọng trong lòng Liệt Thiên, hiểu rõ được sự bất lực và bất cam vì cứu Bạch Như Sương phải bỏ đi thiên hạ.
Âm thanh nhàn nhạt vang lên từ miệng của Hư Vô tôn chủ, vọng tới lui mãi trong đại điện.
Liệt Thiên nghe vậy thân thể run lên. Câu này rất quen thuộc, lúc này nghe lại Liệt Thiên mới đột nhiên tỉnh ngộ, té ra ngày đó Nạp Tuyết Thiên Hoa đã dự kiến tất cả mọi thứ, vì thế mới nhắc nhở Liệt Thiên, đáng tiếc lúc đó Liệt Thiên chưa từng hiểu rõ.
Lúc này, Âm Đế đi đến bên Thiên Sát, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hư Vô tôn chủ, âm hiểm lên tiếng:
Hư Vô tôn chủ hờ hững đáp:
Thiên Sát quát lên:
Hư Vô tôn chủ bình thản đáp trả:
Âm Đế không hiểu hỏi lại:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Âm Đế không nói gì, vẻ mặt vừa kinh hãi vừa giận, rõ ràng bị Hư Vô tôn chủ nói trúng tâm sự, khiến hắn cảm thấy giận dữ mà lại hối hận.
Thiên Sát vẻ mặt thản nhiên, hừ lạnh nói:
Hư Vô tôn chủ trả lời:
Thiên Sát vẻ mặt lạnh băng lại, quát to:
Nói dứt lời, hình bóng lóe lên, khí lệ sát bắn ra bốn phía khiến cả đại điện đều hơi rung rinh.
Thấy Thiên Sát ra tay làm liều, Hư Vô tôn chủ quát khẽ một tiếng, hai tay múa thành một vòng tròn giữa không trung, tập trung linh khí bốn phía trở lại, hình thành một vách sáng nhiều màu ngăn cách hẳn Thiên Sát và vầng mây sáng kia lại.
Đến lúc này, công kích của Thiên Sát bị vách sáng ngăn lại, lập tức dừng lại không tiến lên được.
Hư Vô tôn chủ nắm lấy thời gian ngắn ngủi này, hai tay bắt chéo nắm quyết thúc động chân nguyên trong cơ thể, từ lòng bàn tay phát ra một ngọn lửa sáng bảy màu, lập tức thu lấy vầng mây sáng kia vào trong lòng bàn tay, khiến cho giữa đại điện trở thành trống trơn.
Lúc này, Âm Đế phát động đánh lén, nhưng lại bị Hư Vô tôn chủ phát hiện, vừa hay né tránh được.
Lục Vân ở không xa lại đột ngột quay đầu nhìn Hư Vô tôn chủ, ánh mắt có mấy phần mơ hồ. Chàng tự nói với mình: “Khí tức đó quen thuộc như vậy, thật ra là tại vì sao?”
Liệt Thiên liếc bọn họ một cái, vẻ mặt điềm nhiên, lạnh lùng nói:
Nghe vậy, Lục Vân thôi nhìn, nhỏ nhẹ nói:
Liệt Thiên vẻ mặt hơi mừng, vọt miệng nói:
Lục Vân lắc đầu thở dài, dường như có cảm xúc, lại không nói ra điều gì cả.
Bỏ hết tạp niệm, Lục Vân trong mắt lóe lên ánh bảy màu, toàn thân lấp lánh ánh xanh lam, một luồng sức mạnh bừng bừng sức sống quẩn quanh người của chàng.
Bốn bề, các làn sáng nhiều màu nhấp nhô lắc lư, hệt như sóng biển, rồi bị làn sáng màu xanh lam kia hấp thu thật sâu, tự động xoay tròn theo một quy luật nhất định.
Rất nhanh, bên ngoài cơ thể Lục Vân hội tụ một lượng lớn làn sáng, với màu xanh làm chủ đạo, ngập tràn sức sống vô hạn, hệt như một đóa hoa thánh khiết đang nở rộ, phát ra khí tức thuần khiết vô cùng, khiến cho Âm Đế vốn đang có lòng muốn đánh lén, cùng với Thiên Sát đang quan sát trong lòng đầy cảm giác bực bội chán ghét.
Sức sống lại này bừng bừng sinh cơ, có khả năng sinh sản vạn vật, vừa hay khắc chế với sức mạnh tà ác trong cơ thế Âm Đế và Thiên Sát, vì thế khiến bọn họ cảm thấy vô cùng chán ghét, có ý niệm bài xích tự nhiên.
Liệt Thiên không mẫn cảm lắm với sức tái sinh, nhưng Huyền Dạ lại có chút không vui. Điều này có quan hệ đến Yêu khí trong cơ thể hắn.
Góp nhặt linh khí bốn phía, Lục Vân bắt đầu cứu người.
Chỉ thấy chàng trước hết đỡ lấy thân thể Bạch Như Sương lơ lửng giữa không trung, sau đó mới dung hợp linh khí của sức sống lại nhập vào trong cơ thể Bạch Như Sương, khiến toàn thân nàng lấp lánh hào quang, thân thể tự động xoay tròn giữa không trung.
Cảnh tượng này kéo dài giây lát, sau đó thân thể Bạch Như Sương liền xoay chuyển càng lúc càng nhanh, cuối cùng cả cơ thể ngập tràn trong làn sáng màu xanh lam, không thấy được một chút tình hình nào cả.
Ở tại chỗ, Lục Vân mỉm cười đứng thẳng, xem ra chàng chưa từng nhúc nhích, trên thực tế chàng đang dùng ý thức để khống chế linh khí bên ngoài, khiến nó liên tục không ngừng truyền vào thân thể Bạch Như Sương, dùng thuật Trọng Sinh Hoàn Nguyên để xua đuổi Si Tình Đoạn Trường chú Vu Thần gieo vào trong Bạch Như Sương, từng bước từng bước gọi linh hồn đang ngủ quên của nàng dậy, kích thích thân thể cứng nhắc của nàng, khiến nàng chầm chậm khôi phục lại sức sống, thoát khỏi ám ảm của Tử Vong.
Phương pháp này của Lục Vân bề ngoài nhìn có vẻ bình thường không gì khác biệt, nhưng chỗ quan trọng lại chính là sức sống lại, nó có thể dưỡng dục vạn vật, bồi dưỡng sức sống, khiến cây khô gặp được sức xuân, có thể thoát chết hồi sinh.
Thời gian, trôi qua rất nhanh.
Khi làn sáng chuyển động rất nhanh kia tan đi, một thiếu nữ xinh đẹp hút hồn liền đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Vẻ mặt thiếu nữ mỉm cười, trong mắt mơ hồ hiện nét kinh ngạc, đang ngạc nhiên nhìn bốn phía, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Liệt Thiên, miệng không khỏi phát ra tiếng kêu nho nhỏ.
Thấy vậy, Liệt Thiên rất mừng, lắc mình liền xuất hiện bên thiếu nữ, ôm chặt nàng vào trong lòng, kích động cất tiếng:
Bạch Như Sương mừng phát khóc, ôm lấy cổ của Liệt Thiên, khóc lóc nói:
Huyền Dạ thấy vậy trong lòng vui mừng, cười nói:
Liệt Thiên nghe vậy tỉnh lại, vội ôm Bạch Như Sương quay lại trước mặt Lục Vân, trịnh trọng nói:
Lục Vân cười nhẹ đáp lời:
Liệt Thiên sửng người, sau đó cười nói:
Nói rồi nhìn Lục Vân giây lát, sau đó xoay người đi thẳng ra ngoài điện.
Huyền Dạ tiến đến nắm lấy tay Lục Vân cảm kích nói:
Lục Vân cười đáp:
Huyền Dạ cười ha hả đáp:
Nói rồi bước thẳng đi theo Liệt Thiên và Bạch Như Sương, giây lát đã biến mất.
Nhìn thấy Liệt Thiên bỏ đi, Lăng Thiên không khỏi hô nhẹ một tiếng.
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên cắt ngang:
Lăng Thiên mơ hồ đáp:
Hư Vô tôn chủ không đáp, trầm ngâm một lúc đột nhiên hỏi:
Lăng Thiên kêu lên:
Giọng chợt ngừng lại, Lăng Thiên đột nhiên phát hiện không thích hợp, vội hỏi lại:
------oOo------