Nguồn:
read.st
Ngây ngốc nhìn vật trong lòng bàn tay, Hách Triết kêu lên điên cuồng một tiếng, mang theo Thất Tuyệt Phích Lịch xà bị trọng thương, như nổi điên chạy thẳng ra ngoài điện.
Lúc này, Bách Linh không hề ngăn lại, mặc hắn rời đi. Chỉ trong chốc lát, tiếng la bi thảm thê lương liền nhanh chóng đi xa.
Chăm chú nhìn cửa Hư Vô đại điện, mọi người trong điện vẻ mặt khác nhau.
Cao hứng vì kết quả của Vu Thần, hay than thở cho những điều cả đời hắn gặp phải?
Trước đây, Vu Thần dương danh thiên hạ, hiện nay lại bị hủy diệt như vậy. Điều này đối với những người ở đó như một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở bọn họ phải cẩn thận.
Thở dài u oán, Lăng Thiên hơi thất vọng, nhỏ nhẹ nói:
Nghe vậy, mọi người trong lòng chấn động. Câu nói tùy tiện của Lăng Thiên lại chứa đựng hương vị thương cảm, nói ra một số triết lý cuộc sống nào đó, khiến cho những người ở đây có một cảm giác bi thương không biết tên.
Có lẽ, khi bản thân bước tiếp con đường của Vu Thần, lúc đó mới có thể cảm nhận rõ ràng được loại tâm tình này.
Thôi không suy tư, Lục Vân nhìn mọi người, điềm nhiên nói:
Âm Đế không nói, Thiên Sát trầm ngâm, Hư Vô tôn chủ lại không chút động tĩnh.
Liệt Thiên vẻ mặt lo lắng, thấy mọi người không nói gì cả, nóng nảy lên tiếng:
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Liệt Thiên, Lục Vân trầm ngâm nói:
Liệt Thiên sửng mình. Vấn đề này Bạch Như Sương cũng đã từng hỏi qua, không ngờ được bây giờ lại đổi thành Lục Vân.
Quay đầu, Liệt Thiên nhìn thiếu nữ mê hồn trong lòng Huyền Dạ, chần chừ nói:
Lục Vân đáp:
Liệt Thiên không nói, chìm vào hoàn cảnh khó cả đôi đường, Bạch Như Sương và thiên hạ đều là những thứ cả đời Liệt Thiên mơ ước nắm giữ.
Chăm chú nhìn tình cảnh hai người, Âm Đế truyền âm cho Thiên Sát:
Thiên Sát nói:
Âm Đế lo sầu:
Thiên Sát đáp:
Âm Đế kích động trả lời:
Thiên Sát ánh mắt hơi động đậy, có chút tức giận nói:
Cảm nhận được sự tức giận của Thiên Sát, Âm Đế đau thương nói:
Thiên Sát hơi đau thương, trong mắt mờ mịt hơi nước, nhỏ nhẹ nói:
Âm Đế cười cười, hơi cay đắng nói:
Thiên Sát không đáp, chỉ cười nhàn nhạt, trong lòng mơ hồ nổi lên sự khổ sở.
Biết được ý muốn của Liệt Thiên, Lục Vân than nhẹ:
Liệt Thiên lạnh nhạt nói:
Lục Vân hỏi ngược lại:
Liệt Thiên hừ giọng nói:
Lắc đầu thở dài, Lục Vân trả lời:
Liệt Thiên hơi nhướng đôi mày kiếm, hừ lạnh nói:
Lục Vân trầm giọng nói:
Liệt Thiên ngạo nghễ đáp:
Nghe vậy, Lục Vân hơi biến sắc, hơi bất nhẫn đáp:
Nói rồi bước lên ba bước, tay phải phất lên nhè nhẹ về phía vầng mây sáng biến ảo bất định ở giữa đại điện, lập tức một loạt khuôn mặt xuất hiện trước mắt mọi người.
Nhìn thấy những khuôn mặt này, Liệt Thiên hơi kinh ngạc, nội dung đang hiện rõ trên bề mặt không ngờ chính là cảnh tượng đại quân Yêu vực đang giao chiến với Trừ Ma liên minh.
Những hình ảnh thể hiện đại quân Yêu vực số lượng rất nhiều, nhưng bị cao thủ Trừ Ma liên minh công kích, bị tổn thất mười phần nặng nề, hẳn đã xuất hiện dấu hiệu thất bại.
Trong đó, Tam Nhãn Long Lang bị Trần Ngọc Loan ngăn chặn, hai bên giao chiến kịch liệt, tình hình vô cùng không ổn.
Gào lên giận dữ, Liệt Thiên nói:
Thu tay phải lại, Lục Vân đáp:
Liệt Thiên lãnh đạm lên tiếng:
Lục Vân hỏi ngược lại:
Liệt Thiên đáp:
Nghe vậy, Lục Vân lạnh nhạt nói:
Dứt lời, Lục Vân xoay người không để ý đến Liệt Thiên nữa, ánh mắt nhìn lại Thiên Sát.
Phát hiện được ánh mắt của Lục Vân, Thiên Sát lạnh lùng nói:
Lục Vân đáp:
Thiên Sát hừ giọng nói:
Lục Vân cười cười, điềm nhiên đáp:
Thiên Sát hừ lạnh nói:
Lục Vân cười hỏi:
Hơi không quen nhìn thái độ đắc ý của Lục Vân, Thiên Sát quát lên:
Âm Đế nghe vậy, mở miệng nói:
Dường như biết Âm Đế sẽ lên tiếng, Lục Vân rất bình thảnh nói:
Âm Đế ánh mắt lạnh xuống, hừ giọng nói:
Lục Vân cười hỏi:
Âm Đế giận dữ nói:
Nói bậy, khắp cả thiên hạ, ai có thể khiến bổn đế phải cảm thấy sợ hãi đây?
Phải vậy chăng? Quả thật không có sợ sệt gì chăng? Nếu không sợ, ngươi sao phải kích động làm gì?
Bật cười tà mị, Lục Vân hỏi cho Âm Đế phải á khẩu không nói được gì.
Âm Đế nghe vậy, mỉa mai:
Biết dụng ý của Âm Đế, Lục Vân điềm nhiên đáp:
Âm Đế ánh mắt lạnh xuống, ngắm nhìn Lục Vân một lúc, cuối cùng trầm giọng nói:
Nói rồi bước lên một bước, khí thế to lớn hùng dũng toát ra khóa chặt Lục Vân tại chỗ.
Cũng cùng lúc đó, Thiên Sát lóe lên đi mất, chỉ một lát sau đã xuất hiện ở giữa đại điện, phất tay đánh ra một chưởng, mục tiêu ngay đúng vào vầng mây sáng biến ảo bất định.
Hành động như vậy khiến người ta kinh ngạc. Tất cả mọi người trừ Hư Vô tôn chủ và Âm Đế ra, ai cũng không biết rõ lý do.
Lúc này, Lăng Thiên hô lên thất thanh, ý đồ muốn ngăn lại, đáng tiếc có lòng nhưng không còn sức mạnh.
Nhưng một chưởng cực mạnh đó của Thiên Sát cuối cùng cũng chưa từng đánh trúng vào vầng mây sáng kia.
Ánh tím lóe lên, Hư Vô tôn chủ lắc mình xông đến vừa hay ngăn được một chiêu hủy diệt kia của Thiên Sát.
Gầm lên giận dữ, Thiên Sát hung hăng nói:
Hư Vô tôn chủ đứng yên tại chỗ, điềm nhiên nói:
Giận dữ nhìn Hư Vô tôn chủ, Thiên Sát điên cuồng la lên:
Hư Vô tôn chủ nói:
Thiên Sát giận dữ nói:
Lắc đầu thở dài, Hư Vô tôn chủ hơi cảm xúc nói:
Lăng Thiên hiếu kỳ nói:
Lời này vừa phát ra, trong điện Liệt Thiên, Huyền Dạ, Lục Vân, cửa điện bốn cô Bách Linh đều quay đầu nhìn lại, rõ ràng rất cảm thấy hứng thú với chuyện xưa của Thiên Sát.
Thấy Lăng Thiên hỏi vậy, Hư Vô tôn chủ trầm ngâm một lúc, ánh mắt quét qua Thiên Sát và Âm Đế, nhẹ giọng nói:
Về chuyện này, thật ra dính dáng đến rất nhiều thứ. Ngày đó …
Ồ, chủ nhân, người coi nhanh, Bạch cô nương …
Huyền Dạ đột nhiên la lên thất thanh, cắt lời của Hư Vô tôn chủ.
Chỉ thấy Bạch Như Sương trong lòng Huyền Dạ lúc này mái tóc đen tuyền lúc này bạc trắng, dung mạo xinh đẹp chớp mắt cũng chuyển thành già nua, phảng phất như một đóa hoa bị héo rũ, chớp mắt liền tàn tạ.
Liệt Thiên thấy vậy, giận dữ gào thét, điên cuồng la lên:
------oOo------