Hồi 4
Nguồn:
read.st
Cố Thiến Hề trời sinh thông minh không kém Lư Vân, trong giây lát liền đoán được nội tình. Quả nhiên Diễm Đình lộ vẻ kinh ngạc, gật đầu nói:
Cố Thiến Hề cùng Lư Vân nhìn nhau, trong lòng đều nghĩ: "Khó trách các khách điếm nơi đây đầy ắp người là người, thì ra đến để mừng thọ Âu Dương trang chủ."
Diễm Đình nhìn về Thanh Y Tú Sĩ, mắt thấy sư phụ khẽ gật đầu, nàng liền lấy ra thiệp mời giao vào tay Lư Vân. Cố Thiến Hề không tiện tiếp nhận, lập tức lui sang một bên, cười dài nhìn hành động của tình lang cùng mỹ nữ khác.
Lư Vân tiếp nhận tấm thiệp, không cẩn thận đụng vào cổ tay trắng mịn của Diễm Đình thì cả kinh, lại thấy đối phương mỉm cười kiều mỵ với mình, hình dáng mắt ngọc mày ngài chấn động lòng người. Phút chốc hắn đỏ bừng mặt mày, lồng ngực cuồn cuộn khí huyết, vội lùi mấy bước về sau lưng Cố Thiến Hề.
Lư Vân ôm ngực thở dốc, thầm nghĩ: "Chưởng lực vô hình thật là lợi hại, chỉ sợ đến cao thủ như Ninh Bất Phàm cũng đỡ không lại, ta nên cẩn thận".
Hắn thở một hơi, lấy thiếp ra xem, chợt nghe mùi hương thoảng bay vào mũi, chính là Cố Thiến Hề thò đầu đến xem. Lư Vân gần sát má phấn, trong lòng rúng động: “Hương thơm trợ giúp tăng tiến công lực, vừa ngửi đã thấy thật thoải mái."
Điều hoà hô hấp, quả nhiên tâm tư vui tươi thanh thản trở lại. Lư Vân hắng giọng một tiếng, nhớ tới mọi người ở một bên chờ, vội vàng thu liễm tâm thần, cao giọng đọc:
Đọc một hồi, đôi mày đen mảnh của Cố Thiến Hề lướt qua khuôn mặt. Lại mặt đỏ tai hồng, hắn ho vài tiếng, lấy lại bình tĩnh nói:
Thanh Y Tú Sĩ mỉm cười nói:
Lư Vân ngạc nhiên hỏi:
Thanh Y Tú Sĩ nói:
Lư Vân ồ một tiếng, hỏi:
Thanh Y Tú Sĩ nói:
Mọi người nghe mà kinh ngạc, tiểu thư quan gia như Cố Thiến Hề cũng lưu tâm, tất cả đồng thanh hỏi:
Thanh Y Tú Sĩ nói:
Lư Vân thấy đối thoại đã nhiều, liền nói:
Quyên Nhi đại hỉ xen vào:
Mọi người nghe vậy đều cười ha hả.
Lư Vân dẫn đám người về phủ. Chúng gia đinh thấy có tân khách, vội vàng ra nghênh đón. Lư Vân sai người dọn một bàn yến, đón tiếp mọi người.
Quyên Nhi thấy biệt phủ tri châu rộng lớn như vậy, cười nói:
Diễm Đình cười nói:
Quyên Nhi thở dài:
Nàng âu sầu một hồi, đột nhiên cười nói:
Diễm Đình cười nói:
Mọi người nghe nàng trêu chọc, ào ào quay đầu nhìn. Chỉ thấy A Ngốc ăn đến người dính đầy mỡ, hai tay lem luốc. Hắn thấy mọi người nhìn mình liền nhếch miệng cười ngây ngô, nhất thời trông càng thêm ngu đần. Quyên Nhi chăm chú nhìn hắn, khẽ thở dài nói:
Quyên Nhi hoạt bát đáng yêu, đối xử với mọi người đều không lớn không nhỏ như nhau, nào biết lúc này chợt dâng thương cảm, hẳn là rất khác với A Ngốc. Lư Vân xem trong mắt, khuyên nhủ:
Nói xong nhìn về phía Thanh Y Tú Sĩ như chờ ý.
Ngày ấy Linh Định trọng thương , nếu không có Thanh Y Tú Sĩ ra tay, lão tăng này sớm đã tận số tại Hoa Sơn. Giờ nếu Thanh Y Tú Sĩ không có cách nào trị liệu, A Ngốc cũng chỉ đành cam chịu số mệnh. Thanh Y Tú Sĩ nhìn A Ngốc, thản nhiên nói:
Quyên Nhi thở dài nói:
A Ngốc tuy ngốc đến lợi hại, lúc này nghe bị người dùng chùy sắt đánh vào đầu, không ngờ lại biết sợ, vội vàng xua tay nói:
Quyên Nhi nhướng đôi mi thanh tú, gõ vào đầu hắn một cái, nói:
A Ngốc ồ một tiếng, cười ngây ngốc nói:
Mọi người nghe vậy, sôi nổi cười vang. Cố Thiến Hề cũng phải mỉm cười.
Mọi người chúc rượu lẫn nhau. Đang phiếm chuyện, Lư Vân nhớ tới Âu Dương gia, hỏi:
Mọi người nghe nhắc tới Âu Dương gia thì cũng tò mò, yên lặng trở lại chuyên tâm lắng nghe, Thanh Y Tú Sĩ gật đầu nói:
Lư Vân ồ một tiếng, ngạc nhiên hỏi:
Thanh Y Tú Sĩ nói:
Lư Vân nghe hai chữ "Giang Sung", cảm giác có điềm xấu, nghĩ đến Âu Dương gia chắc chắn sẽ ăn đau khổ.
Thanh Y Tú Sĩ lại nói:
Mọi người nghe nói Âu Dương gia phong quang như thế, thân hào hương thôn bình thường tuyệt không thể sánh nổi. Diễm Đình, Quyên Nhi là người luyện kiếm, đều muốn bái kiến vị đại sư luyện kiếm đương đại nổi tiếng này, coi như mở rộng tầm nhìn một phen.
Thanh Y Tú Sĩ lại nói:
Thấy mọi người tập trung tinh thần, y nói tiếp:
Mọi người nghe đến đây, lấy làm khó hiểu, không biết vì sao Âu Dương Nam lại gặp hạn như thế, Lư Vân trầm ngâm hỏi:
Thanh Y Tú Sĩ lắc lắc đầu, nói:
Cố Thiến Hề hỏi:
Thanh giáp tú sĩ thở dài, nói:
Mọi người a một tiếng khó hiểu. Thanh Y Tú Sĩ lại nói:
Nói đến chỗ này, Thanh Y Tú Sĩ ho một tiếng, lại không mở miệng nữa. Mọi người nghe đến hứng khởi, càng tò mò chuyện về sau. Quyên Nhi lắc tay sư phụ, truy vấn:
Thanh Y Tú Sĩ thở dài nói:
Mọi người cảm thấy kỳ lạ, cả kinh nói:
Thanh Y Tú Sĩ nói:
Lư Vân thở dài:
Thanh Y Tú Sĩ nói:
Lư Vân nghe chuyện cũ, không nhịn được lắc đầu than thở:
Từ xưa, người đúc kiếm thường tôn sùng khí tượng thần quái, hay đồn đãi yêu vọng gán ghép với danh kiếm bảo đao. Âu Dương Nam tuy là tông sư đúc kiếm võ lâm hiếm thấy nhưng cũng khó thoát mê tín, chỉ có thể tự trách mình.
Thanh Y Tú Sĩ gật đầu nói:
Lư Vân nghe đến há mồm, lấy lại bình tĩnh nói:
Quyên Nhi che miệng cười nói:
Nàng biết Lư Vân tuyệt không dễ nổi giận, chỉ riêng Cố Thiến Hề khó mà chọc vào, trộm nhìn quả thấy Cố Thiến Hề mở to mắt nhìn phía mình, Quyên Nhi thấy hơi sợ hãi, làm mặt quỷ bồi tội:
Cố Thiến Hề mỉm cười nói:
Quyên Nhi nghe nàng kêu mình là muội, tự cũng vui mừng.
Đêm lạnh sương nồng, mắt thấy trời đã tối, Lư Vân liền sai gia đinh mời mọi người Cửu Hoa Sơn đi nghỉ.
Đãi khách quý đã xong, Lư Vân thấy Cố Thiến Hề khéo léo, tự nhiên hào phóng trong bữa tiệc, phong thái như tri châu phu nhân thì rất ưng ý. Hắn dắt tay Cố Thiến Hề đi vào vườn hoa, hai người mỉm cười nhìn nhau mà lòng đầy ngọt ngào ấm áp.
Cố Thiến Hề ngửa đầu nhìn tình lang, sửa lại tóc mày cho hắn, cười nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Cố Thiến Hề cười trêu:
Lư Vân nghe lời có ý ghen tuông, lại cảm giác ấm áp dễ chịu.
Lúc này gió thu hiu hiu, Cố Thiến Hề trong y phục mong manh, không nhịn được rùng mình một cái, Lư Vân nói:
Hai người tới gần phòng ngủ của tri châu, Lư Vân chỉ vào cửa phòng, cười nói:
Cố Thiến Hề nghe tình thoại của thư sinh cổ hủ, nhất thời thẹn thùng khó nén, thân mềm nhũn như không còn sức. Lư Vân đẩy cửa phòng ra, cười nói:
Mắt thấy Lư Vân thẳng bước vào trong phòng, Cố Thiến Hề xấu hổ đến đỏ rực khuôn mặt xinh đẹp, thầm nghĩ: "Thâm canh bán dạ, cô nam quả nữ. Lư lang lại muốn ta đến phòng ngủ... Hắn đọc sách thánh hiền, sẽ không làm những chuyện không tuân thủ lễ pháp chứ..."
Lư Vân sớm chờ ở trong, mỉm cười nhìn nàng. Cố Thiến Hề trầm ngâm thật lâu mới chậm rãi đi vào. Nàng vừa qua, Lư Vân liền đóng cửa phòng, cúi đầu khen:
Cố Thiến Hề ngẩng đầu nhìn tình lang mà vừa thẹn vừa mừng. Ngày thường nàng thông minh cơ biến, lúc này trong đầu loạn lại thành một đống, chỉ còn mỗi ý niệm phòng bị: "Hắn... Hắn, nếu giữ không được mà rối loạn bản tính, muốn làm chuyện xấu, ta. . . Ta cũng không thể theo..."
Đã thấy Lư Vân đi đến bên giường, vẫy tay nói:
Cố Thiến Hề nóng rực toàn thân, muốn xoay người đào tẩu nhưng khó có thể dời bước. Lư Vân thấy nàng chậm chạp, lại thấp giọng ôn nhu nhắc:
Cố Thiến Hề nghe tim đập bịch bịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng nhìn ngoài cửa sổ, chỉ thấy bốn bề vắng lặng, liền thấp giọng nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Cố Thiến Hề xấu hổ cúi đầu, thầm nghĩ: "Làm sao bây giờ? Trong chốc lát đi qua, nếu Lư lang khinh bạc, ta phải làm thế nào? Nhưng ta nếu không qua, chàng tức giận thì sao?”
Trái lo phải nghĩ, trầm ngâm rất lâu, rốt cục nàng chậm rãi đi đến bên Lư Vân.
Vài bước đường mà như hải quốc ngàn sơn. Lư Vân cũng là hạng đầu gỗ, nhìn dáng đi xiêu vẹo, còn tưởng rằng nàng đã ngấm men rượu. Chỉ nghe hắn ha hả cười nói:
Hai tay sờ gối, hắn lấy ra một bức cung nữ đồ, đưa cho Cố Thiến Hề rồi cười nói:
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Cố Thiến Hề bủn rủn toàn thân, không ngờ đã ngã vào trong lòng mình. Lư Vân lắp bắp kinh hãi, vội hỏi han:
Cố Thiến Hề thẹn thùng đầy mặt, thấp giọng nói:
Hai tay ôm cổ Lư Vân, liền hôn tới trên môi hắn. Bốn vành môi tiếp xúc, diễm phúc tận trời đưa tới, Lư Vân lại hoảng hốt không biết thế nào cho phải, thầm nghĩ : ". . . Đây là thế nào? Sao tuyệt vời như vậy ... Không, không, sao lại chuyện khó ngờ như vậy?"
Nói ra thì Lư Vân đâu gan lớn đến vậy. Canh ba nửa đêm dám rủ cô nương vào phòng thân thiết? Thì ra mấy ngày nay, hắn lặng lẽ ngắm dung mạo Cố Thiến Hề, vẽ một bức cung nữ đồ, lần này thừa dịp cao hứng mời nàng tới, tự tay đưa tranh vẽ để ý trung nhân kinh hỉ một hồi. Nào biết chưa kịp bình tranh, diễm phúc đã tới, Lư Vân luống cuống chân tay, tay ôm ôn hương nhuyễn ngọc, môi ngậm môi son ngọt ngào, hỏi sao không ý loạn tình mê, thần hồn điên đảo?
Ý niệm lưu chuyển, hắn thầm nói:
“Năm đó ta khổ học nơi hoang miếu đổ nát, sớm lập chí trở thành Lư Hạ Huệ, chỉ cầu ngày sau ngồi trong lòng nữ nhân mà không loạn, chưa quá ba mươi tuổi chưa động phòng, cũng để cho Khổng Mạnh Chu Công gõ nhịp tán thưởng... Nào biết giữa đêm, ta không những cùng khuê nữ một mình một phòng, còn có ý khinh bạc với nàng? Há không cô phụ thánh hiền ngàn năm dạy bảo? Làm hỏng mỹ danh thư sinh thiết hán?”
Tuy nghĩ như vậy nhưng môi thơm gắn chặt, con người sắt đá cũng phải ngoan như mèo như dê, quả nhiên thần trí dần dần không rõ, nhiệt khí nhảy vào đầu, "Vô tuyệt tâm pháp" sớm tản đi.
"Tối nay may mắn như thế, nếu không thể không hôn thêm một thời nửa khắc, ngày sau sao có cơ hội âu yếm? Khổng phu tử tại thượng, Mạnh phu tử tại hạ, cái gọi là thánh cũng có lúc là người. Thiên đạo vô thường, không thể làm trái, mây phải theo rồng, gió phải theo hổ (2). Lư Vân ta tự nhiên vâng theo thiên mệnh..."
Trong lòng động tình miên man, không ngờ lại ôm lấy tấm lưng Cố Thiến Hề.
Nến đỏ thấp thoáng, phòng ấm đầy áp. Đôi nam nữ đang trong môi thơm, mắt thấy tình nồng, chợt nghe trong viện vang lên tiếng thiếu nữ quát to:
Hai người đang khó khăn chia lìa, nghe lời này tựa như cảnh tỉnh, đều cả kinh tách ra.
Chỉ nghe A Ngốc ngượng ngùng nói:
Tiếp theo trong viện truyền đến tiếng nước chảy tồ tồ.
Nghe một hồi đại sát ầm vang, Lư Vân cùng Cố Thiến Hề lắc đầu cười khổ nhìn nhau. Hắn biết nàng xưa nay ưa sạch sẽ, nói:
Cố Thiến Hề nhíu đôi mi thanh tú, lắc đầu nói:
Lư Vân à một tiếng, chỉ cảm thấy vô cùng đau lòng. Bổng lộc hàng năm của hắn chỉ chừng năm trăm lượng bạc. Làm thế không khỏi tiêu phí quá lớn, có điều không dám không theo, đành ừ hử cho có lệ.
Hai người bị quấy phiền, đều khắc chế tâm tình, chỉ sợ sinh thêm chuyện. Yên lặng nhìn nhau, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, Lư Vân vội la lên:
Hai người chọn mua quà tặng trên đường, ai ngờ bị Hoàng Phấn quấy rầy phá hỏng. Lư Vân liên tục xoa tay, phiền não than thở:
Cố Thiến Hề lại không chút hoảng hốt, cười nói:
Lư Vân cả kinh nói:
Cố Thiến Hề vừa xấu hổ phì một tiếng, gắt giọng:
Lư Vân ai nha một tiếng, vội la lên:
Cố Thiến Hề nhìn hắn một cái, che miệng cười nói:
Lư Vân xuất thân hàn vi, không biết chuyện lễ lạt của gia đình giàu có. Giờ hắn đã là mệnh quan triều đình. Ngày mai tới mừng thọ, không thể chỉ bằng dáng vẻ hào sảng giang hồ năm xưa. Nếu không sẽ bị chê cười đầy mặt, sao dám ung dung đăng môn thượng tọa? Hắn càng nghĩ càng lo, khẩn cầu:
Cố Thiến Hề lộ vẻ nghịch ngợm, cười nói:
Nói xong nhanh nhẹn rời khỏi cửa, làm cho Lư Vân lỗ mãng ở đàng kia, thật lâu không lên tiếng.
---o0o---
Chú:
(1) Tử Cống hỏi về cách thực hiện đức nhân. Khổng Tử đáp: Người thợ muốn hoàn thiện công việc, trước hết phải tạo khí cụ sắc bén. Sống ở nước nào, hãy tôn thờ vị đại phu hiền đức, hãy kết bạn với kẻ sĩ có nhân (Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí. Cư thị bang dã, sự kỳ đại phu chi hiền giả, hữu kỳ sĩ chi nhân giả).
(2) Dẫn lời Khổng Tử : Vạn vật đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, thủy lưu thấp( nước chảy chỗ trũng) hỏa tựu táo, (lửa tìm đến chỗ khô), vân tòng long( mây theo rồng), (phong tòng hổ), gió theo hổ, thánh nhân tác nhi vạn vật đổ( thánh nhân ra đời vạn vật trông theo) Bản hồ thiên giả thân thượng,(vật nào gốc ở trời thì thân thuộc với cõi trên). Bản hồ địa giả thân hạ, (vật nào gốc ở đất thì thân thuộc với cõi dưới)
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------