Hồi 3
Nguồn:
read.st
Bị màn khổ nhục kế qua mắt, xem Hoàng Phán đáng thương như thế, mọi người bốn bề vừa xúc động vừa phẫn nộ, đều muốn liều mạng với Lư Vân.
Lư Vân than thầm rằng: “Khéo thật! Lư Vân ta tinh thông binh pháp, hôm nay lại bị một tên vô lại tam lưu đùa bỡn, sau này bảo ta còn xử án kiểu gì? Làm quan thế nào ?”
Nghĩ tới thì đầy tức giận, hắn không muốn đánh người nhưng cũng không thể để cho người vô duyên vô cớ đánh một trận, lập tức thủ thế ngăn địch.
Đúng vào lúc này, bên cạnh truyền tới một thanh âm nhẹ nhàng:
Lư Vân nghe như tiếng của Cố Thiến Hề thì vui mừng quay đầu, quả đúng là nàng. Hắn đang muốn giải thích, đã thấy Cố Thiến Hề nháy mắt, ý bảo không cần nhận ra nàng. Người trong lòng có ý giải vây, hắn liền im lặng theo dõi kỳ biến.
Mọi người thấy Cố Thiến Hề xinh đẹp như hoa, lại có khí phái tiểu thư nhà quan, xem ra cũng là người có kiến thức, nhất thời lặng yên trở lại.
Cố Thiến Hề mỉm cười hỏi Hoàng Phán:
Hoàng Phán thấy Cố Thiến Hề mỹ miều, liền cười nụ cười dâm đãng đáp:
Cố Thiến Hề gật đầu đáp:
Nói rồi chỉ tay vào Lư Vân, hỏi:
Khi trước Hoàng Phán tiện tay bắt ngân phiếu bay toán loạn, làm sao mà nhớ rõ được, bèn đáp bừa:
Mọi người đứng bên nghe lời này, liền bình luận sôi nổi như khó mà tin nổi. Cố Thiến Hề nhíu mày hỏi:
Hoàng Phán thất kinh, vội nói:
Cố Thiến Hề che miệng cười nói:
Hoàng Phán thấy khả nghi, sợ nàng là người cùng hội với Lư Vân, vội quát:
Lư Vân nghe lời vô lễ, nhất thời giận dữ. Cố Thiến Hề vội nháy mắt bảo hắn an tâm chớ nóng.
Chỉ nghe nàng trấn an:
Nàng lại cười cười hỏi tiếp:
Lư Vân mỉm cười, biết Cố Thiến Hề nói đến chỗ quan trọng. Hắn thân trong chỗ bị hiềm nghi, nói cũng không ai tin, đành phải trông chờ vào bản lĩnh của ý trung nhân vậy.
Hoàng Phán bị Cố Thiến Hề chất vấn một hồi, trả lời không được, hừ lạnh nói:
Đột nhiên một người xen vào:
Cố Thiến Hề ngạc nhiên hỏi:
Mọi người nghe thấy Cố Thiến Hề nói có lý, đều hỏi lại:
Hoàng Phán sợ bại lộ chuyện xấu, cả giận nói:
Cố Thiến Hề cười nói:
Hoàng Phán quát:
Cố Thiến Hề chỉ hỏi vài câu, đã lộ ra hàng loạt chỗ không hợp lý, mọi người liền chuyển từ đồng tình sang nghi ngờ Hoàng Phán. Cố Thiến Hề mỉm cười, đang muốn vạch trần trò lừa gạt của đối phương, chợt nghe một lão phụ cao giọng nói:
Thanh âm này hùng hồn hữu lực, làm rung cả màng nhĩ mọi người. Hoàng Phán quay đầu, đã thấy một phụ nhân thân hình mạnh khỏe, chính là mẹ của hắn. Hắn liền nháy mắt với mẹ già, thiếu chút còn há mồm kêu to. Chỉ là lão phụ kia không hiểu, ngạc nhiên hỏi:
Cố Thiến Hề cười nói:
Hoàng Phán hừ một tiếng, đang muốn mở miệng cãi thì lão phụ nhân liếc sang Cố Thiến Hề, đột nhiên giáng cho Hoàng Phán một bạt tai, quát:
Hoàng Phán bị đánh đau quá, lớn tiếng nói:
Lão phụ thở hổn hển nói:
Nói xong lại tát tiếp mấy cái. Mắt thấy Hoàng Phán bị mẹ đánh ngã ra đất, mọi người biết hắn là hạng lừa bịp, nhịn không được buồn cười. Đang lúc này, Hồng bộ đầu nghe tin chạy tới. Thấy mọi người vây quanh Lư Vân, gã sợ đến toàn thân đổ mồ hôi lạnh, chạy đến quỳ xuống đất, cao giọng nói:
Hồng bộ đầu uy phong cỡ nào, lão bá tánh có ai là không biết? Mắt thấy đường đường bộ đầu lão gia quỳ xuống, gọi bạch diện thư sinh nọ là tri châu đại nhân. Thoáng chốc, đám người sợ tới hồn bay phách lạc. Vài lão nhân thích chửi bậy khi nãy, lúc này mặt cắt không ra máu, chân tay run rẩy, sợ bị áp giải đến nha môn chịu đòn.
Thấy Lư Vân không nói gì, Hồng bộ đầu mặt đầy hỏa khí, đứng dậy trợn mắt nhìn mọi người, lớn tiếng quát:
Dân chúng nghe vậy vội vàng quỳ xuống khấu đầu, khóc ròng nói:
Lư Vân là người đọc sách, thấy bá tánh quỳ thì sao dám phát tác? Vả lại thấy bọn họ hăng hái việc nghĩa, cũng là tấm lòng lương thiện, vội nói:
Nói xong đích thân tới nâng mọi người dậy.
Đám hương dân thấy cử chỉ của hắn lễ nghĩa, không giống đám quan viên cao ngạo bình thường, nhịn không được tấm tắc khen lạ.
Hồng bộ đầu bắt Hoàng Phán quỳ xuống, lớn tiếng nói:
Mẹ già của Hoàng Phán đứng một bên quỳ xuống khóc lớn:
Lúc này Hoàng lão mẫu sợ tới mức run cả người, Lư Vân không nói mà cúi đầu nhìn, chỉ thấy y phục của hai mẹ con nhà này vá chằng vá đụp, da dẻ ngăm đen, nghĩ đến xưa nay cũngvất vả, thấy hơi tiền nổi máu tham là thường tình.
Lư Vân thương hại nghĩ thầm: “Bản tính của người này chưa hẳn là xấu, nếu ta phạt nặng, có khi lại hủy đi cả đời hắn”
Bản thân Lư Vân từng ngồi qua đại lao, hiểu được hắc ám bên trong đó, giờ xử án tất cẩn thận vạn phần. Hắn trầm ngâm nửa ngày mới nói:
Hồng bộ đầu nghe hình phạt quá nhẹ, không nhịn được ồ một tiếng. Lư Vân bị Hoàng Phán cướp tiền vu họa, thiếu chút bị đánh hội đồng, tưởng rằng giờ sẽ trả mối hận trong lòng, nào biết hắn lại cho qua dễ dàng như thế. Hồng bộ đầu là người lõi đời, biết vị tri châu đại nhân này ngoài lạnh trong nóng, là người thiện lương. Lập tức khom người đáp:
Hoàng lão thái thấy con chỉ chịu hình phạt nhẹ, liên tục khấu đầu cảm tạ ân đức. Lư Vân kéo Hoàng Phán lại, căn dặn:
Hoàng Phán cảm động đến rơi nước mắt, vội nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Mắt thấy Hoàng Phán bị mẫu thân xách tai lôi đi, chắc rằng về nhà thể nào cũng ăn thêm vài trận đòn, Lư Vân và Cố Thiến Hề nhìn nhau mà cười, chút tức giận nho nhỏ lúc trước cũng đem quẳng đến chín tầng mây.
Lư Vân lắc đầu cười khổ:
Cố Thiến Hề cầm tay hắn, ôn nhu nói:
Lư Vân gật đầu, đang muốn đáp lời, bỗng nghe xung quanh vang lên tiếng cười của mọi người. Một người nói nhỏ:
Lại nghe một người nói:
Lư Vân sửng sốt nhìn quanh, chỉ thấy mười mấy gã hương dân đứng quanh cười dài nhìn mình, giống như đang xem kịch. Xem ra bọn họ tò mò về tân tri châu đại nhân, thấy hắn tốt tính nên cả gan tới coi, quả nhiên nghe lời bên này mà đối đáp tuyệt diệu.
Lư Vân cùng Cố Thiến Hề nhìn nhau, thần sắc lộ đầy xấu hổ.
Hồng bộ đầu ở bên cạnh quát lớn:
Đám người sợ bộ đầu hơn xa tri châu, nghe tiếng hét thì ào ào giải tán.
Mắt thấy mọi người tản đi, Hồng bộ đầu cũng khom người rời khỏi, Lư Vân nhất thời cười ha hả. Hắn khom mình hành lễ với Cố Thiến Hề, chắp tay nói:
Cố Thiến Hề đỏ ửng mắt mày, nói:
Lư Vân cười nói:
Cố Thiến Hề đang muốn lên tiếng, chợt nghe từ xa xa truyền đến thanh âm buồn bực không rõ của một thiếu nữ:
Lư Vân không ngờ còn có người nhìn lén nữa, đỏ mặt vội đứng thẳng người. Nhìn lại chỉ thấy một thiếu nữ tú lệ, trên mặt còn nở nụ cười bí hiểm, chính là Quyên Nhi đang tiến đến đây.
Lư Vân thấy cố nhân, nhất thời đại hỉ cười nói:
Quyên Nhi cười dài nói:
Lư Vân nói:
Quyên Nhi cười nói:
Lư Vân nghe nàng nhắc tới chuyện cũ, khôi khỏi lấy làm kỳ quái. Rất ít người rõ ràng chuyện hắn ở Tây Vực, không biết là Quyên Nhi biết được từ đâu. Hắn mỉm cười hỏi:
Quyên Nhi cười hì hì nói:
Lư Vân nghe nàng khen mình, trong lòng sung sướng, mặt cười tủm tỉm, khóe mắt nhìn sang Cố Thiến Hề, muốn xem vẻ mặt của nàng. Quả nhiên Cố Thiến Hề cũng mỉm cười, chuyên tâm lắng nghe. Ý trung nhân bên cạnh, Lư Vân muốn kể sự tích anh hùng năm đó, lập tức cười nói:
Quyên Nhi cười nói:
Lư Vân cười ha hả nói:
Quyên Nhi suy nghĩ một hồi, ngẩng đầu lên, nghiêng mặt nói:
Sắc mặt Lư Vân trắng bệch, cả kinh nói:
Quyên Nhi không để ý đến hắn, lại nói:
Lư Vân càng nghe sắc mặt càng thêm khó coi. Quyên Nhi còn nhíu mày nói thêm:
Lúc này Tần Trọng Hải đang ở kinh thành xa tít, mà vẫn di hại đến tận Trường châu, Lư Vân lộ vẻ sầu thảm, đang muốn xin Quyên Nhi đừng nói nữa, chợt cảm giác có luồng ánh mắt sắc bén lạnh băng chiếu tới. Lư Vân giật mình quay đầu, đã thấy một thiếu nữ mỹ miều cười mà như không cười nhìn mình, chính là Cố Thiến Hề.
Quyên Nhi thấy mỹ nữ tới, không nhịn được dò xét vài lần, sau đó cười hì hì kéo tay áo Lư Vân, thấp giọng hỏi:
Sắc mặt Lư Vân lại càng thảm hơn, nhìn trộm thấy Cố Thiến Hề cười dài như không hề tức giận. Có điều hắn biết tính khí của nàng thất thường, không biết trong lòng cô này đang nghĩ gì, nhất thời hãi hùng khiếp vía.
Quyên Nhi trời sinh cơ trí, sao lại không hiểu nhân tình thế sự? Muốn trêu cợt, thấy Lư Vân sắc mặt thê thảm, còn tính bỏ đá xuống giếng, chợt nghe một nữ nhân nói:
Mọi người quay đầu, chỉ thấy một mỹ nữ tỏa ra diễm quang tứ phía, uyển chuyển đi tới, là sư tỷ Diễm Đình. Sau lưng nàng có hai nam nhân. Một người cưỡi ngựa đeo mặt nạ da người, chính là Thanh Y Tú Sĩ. Người còn lại cưỡi ngựa trắng, cao hơn Thanh Y Tú Sĩ nửa cái đầu, thân thể khôi ngô nhưng khuôn mặt lộ vẻ ngây ngốc.
Diễm Đình đi tới hỏi Quyên Nhi:
Quyên Nhi đang bận đùa nghịch, đã đi tìm khách điếm nào đâu. Nàng cười hì hì chỉ vào Lư Vân :
Diễm Đình ồ một tiếng, đang muốn hỏi thì Thanh Y Tú Sĩ đã thúc ngựa đến. Võ lâm tiền bối tới, Lư Vân sao dám thất lễ, vội khom người chắp tay:
Thanh Y Tú Sĩ cũng khẽ đáp lễ rồi nói:
Lư Vân lấy làm kỳ quái.Thanh Y Tú Sĩ là nhân sĩ giang hồ, sao lại rõ việc trong triều đình như thế, hắn khiêm tốn đáp:
Quyên Nhi nghe Lư Vân là Trạng nguyên thì trở nên kinh hãi. Diễm Đình cũng lắp bắp kinh ngạc, nàng bước tới chắp tay thi lễ:
Trước đây Diễm Đình chỉ gặp Lư Vân một lần, khi đó trên Hoa Sơn nhiều người nhiều miệng nên song phương chưa từng nói chuyện qua, lại không biết bạch diện thư sinh này văn tài cái thế, lúc này thực sự tán thưởng xen lẫn kính phục.
Quyên Nhi cười hì hì, liếc mắt nhìn Diễm Đình, cười hỏi:
Diễm Đình mỉm cười nói:
Nàng thi lễ với Lư Vân, ôn nhu nói:
Sau khi Trương Chi Việt qua đời, Thanh Y Tú Sĩ càng dụng tâm dạy bảo nữ đệ tử này. Có ý ngày sau sẽ giao lại môn hộ Cửu Hoa Sơn cho Diễm Đình. Lư Vân thấy cử chỉ của nàng đầy hào phóng, hoàn toàn khác vẻ e thẹn trên Hoa Sơn ngày ấy, bất giác ngây ngốc chăm chú nhìn.
Diễm Đình thấy hắn nhìn mình, cười hỏi:
Lư Vân thấy dung mạo của Diễm Đình kiều mỵ, dáng người cao dong dỏng như mỹ nữ phương bắc, không biết trả lời thế nào cho thỏa, chỉ ho khan vài tiếng, nói:
Cố Thiến Hề mỉm cười đứng bên, thấy mỹ nữ trước mặt phóng khoáng tự nhiên, lại vạn phần khách khí thân cận cùng Lư Vân. Đôi mi thanh tú giương lên, chân nhỏ duỗi ra, nàng đã tiến tới, cười cười hỏi Lư Vân:
Nói xong thi lễ với hai thiếu nữ, bày tỏ sự thân mật.
Diễm Đình đã để ý Cố Thiến Hề, không đợi Lư Vân mở lời, liền cúi thấp người trả lời:
Lư Vân đang muốn giới thiệu, Cố Thiến Hề đã trả lời:
Hai thiếu nữ trên dưới đôi mươi, đều đến tuổi xuất giá. Chỉ thấy Cố Thiến Hề có vẻ đẹp ôn nhu thanh tú của con gái Giang Nam; Diễm Đình lại mang vẻ đẹp diễm lệ sáng lạn của hiệp nữ phương bắc. Má đỏ môi hồng mỗi người một vẻ, dáng người lả lướt lung linh, khiến cho đầu gỗ Lư Vân không thể không nhìn đến choáng váng.
Lư Vân thấy hai nàng thân thiện, trong tâm vui mừng, bỗng nghe một người nói lớn chen vào:
Mọi người quay sang, chỉ thấy Quyên Nhi dẩu đôi môi đỏ mọng, Diễm Đình mỉm cười nói:
Quyên Nhi ừm một tiếng, nói:
Mọi người thấy Quyên Nhi ngây thơ như thế, bất giác mỉm cười.
Bốn người trẻ tuổi nói cười, không khỏi thờ ơ với Thanh Y Tú Sĩ. Đây là chưởng môn võ lâm tiền bối, Lư Vân liền giới thiệu với Cố Thiến Hề. Do nàng trốn nhà đi, hắn không thể quang minh chính đại nói ra thân phận, chỉ nói sơ là biểu muội. Dù vậy, Cố Thiến Hề nghe mà lòng ngọt ngào, nghĩ thầm: “Xem ra gã lừa ngốc này có tiến bộ”
Lúc này mỹ nữ bên cạnh, nếu Lư Vân rủ bỏ quan hệ giữa hai người, chắc chắn nàng sẽ trở mặt bỏ đi.
Diễm Đình nghe thân phận biểu muội, ồ một tiếng nói:
Lư Vân đang muốn lên tiếng, Cố Thiến Hề đã đáp :
Diễm Đình tuy thông tuệ nhưng không sao đoán được Lư Vân đã là quan chức địa phương, nàng che miệng sợ hãi than:
Nói xong liền cúi thấp người, Lư Vân cuống quít xua tay:
Chữ “lễ” còn chưa nói ra, đã nghe Cố Thiến Hề cười nói:
Diễm Đình mỉm cười nhìn Lư Vân nói:
Lư Vân nghe lời ca tụng, chỉ ngây ngô cười vài tiếng, không biết đối đáp ra sao. Cố Thiến Hề lại thản nhiên nói:
Diễm Đình ồ một tiếng, che miệng cười nói:
Cố Thiến Hề chỉ mỉm cười không nói gì thêm.
Lư Vân thấy hai thiếu nữ mỉm cười chăm chú nhìn nhau. Diễm Đình uyển chuyển, Cố Thiến Hề duyên dáng. Trong lòng khẽ động, hắn nghĩ thầm: “Tình cảnh hôm nay thật là cổ quái, tốt nhất đừng nên trêu chọc các nàng ”
Mắt thấy hai bên có vẻ sắp đại khai sát giới, Quyên Nhi không nhịn được thầm cười trộm: “Hiếm khi sư tỷ gặp được người xinh đẹp có thể so sánh với mình, lại đấu với Cố tiểu thư này hăng hăng hái hái! Hì hì, họ Lư đáng thương nán lại chịu khổ làm gì?”
Quả nhiên Lư Vân lòng đầy sợ hãi , vội vàng bắt chuyện với Thanh Y Tú Sĩ:
Thanh Y Tú Sĩ chưa nói gì, Quyên Nhi đã nở nụ cười:
Diễm Đình thấy Lư Vân né ra xa xa, sao lại nguyện ý buông tha? Nàng liền bước tới mỉm cười nói:
Lư Vân có cảm giác sợ hãi mỹ nữ này, cười gượng vài tiếng cụp mắt xuống, không dám đáp lời. Cố Thiến Hề bước lên sóng vai đứng cạnh hắn, cười hỏi:
------oOo------