Hồi 2
Nguồn:
read.st
Lại nghe nam tử ở trong miếu thở dài, nói:
Tiết Nô Nhi lạnh lùng thốt:
Người trong miếu nọ thở dài một tiếng, không biết khuyên can như thế nào. Tiết Nô Nhi nói :
Người trong miếu tỏ ra khẩn trương, vội khuyên nhủ:
Ngôn Nhị Nương nghe thì cả giận:
Nói xong chỉ vào Tiết Nô Nhi khiêu chiến:
Mấy người còn lại dâng trào nhiệt huyết, ào ào lấy ra binh khí rồi lớn tiếng nói:
Tiết Nô Nhi lắc đầu nói:
Người trong miếu nọ hoảng hốt nói:
Ngôn Nhị Nương lạnh lùng nói:
Nói xong nàng hướng sang Tiết Nô Nhi:
Tiết Nô Nhi hắc hắc cười lạnh:
Trên mặt lão thoáng hiện nét hưng phấn, nhẹ nhàng múa may Kim Luân trên tay, tùy thời đều có thể bay tới đả thương người. Đám người Ngôn Nhị Nương lại đầy quyết tâm, dù chết cũng không nhượng bộ.
Tiết Nô Nhi đang định động thủ, lại nghe một người nói:
Mọi người nhìn lại, thấy một người xoay người đi ra từ sau một vách đá, chính là Tần Trọng Hải.
Tiết Nô Nhi xì một tiếng khinh miệt, mắng:
Tần Trọng Hải lắc đầu:
Tiết Nô Nhi nghe đối phương khen võ công của mình cao minh, trong lòng đắc ý, khoan khoái cười nói:
Thì ra Tần Trọng Hải thấy đám người kia nghĩa khí lẫm liệt, không đành lòng nhìn bọn họ táng mạng dưới tay Tiết Nô Nhi, người trong miếu lại không ra cứu nên đành phải hiện thân. Y quyết định bắt giữ mấy người để ngày sau chiêu hàng. Hơn nữa bản thân còn hiếu kỳ về chuyện Nộ Thương Sơn, muốn từ miệng những người này tìm hiểu một phần.
Tần Trọng Hải vào giữa trường diện, chắp tay nói:
Ngôn Nhị Nương thấy y lưng hùm vai gấu, anh hùng khí khái không giống tiểu nhân gian nịnh, lại nghe lời lẽ lễ độ thì trong lòng sinh ra hảo cảm, liền nói:
Tần Trọng Hải lắc lắc đầu, rút đao ra khỏi vỏ nói:
Ngôn Nhị Nương hừ một tiếng, nói :
Tần Trọng Hải nói :
Ngôn Nhị Nương đang định đáp, đã thấy Tiểu Thố Nhi quát to một tiếng:
Nói xong giơ cây Liên Tử Thương trên tay công tới thượng lộ trên người Tần Trọng Hải, "Kim Mao Quy" ở một bên cũng không chậm trễ, hai tay hai búa lăn dưới đất một vòng, công tới hạ lộ của Tần Trọng Hải. Chiêu thức của hai người phối hợp chặt chẽ, một công thượng lộ một công hạ lộ như theo một bộ trận pháp nào đó.
Chẳng qua cuồng phong quét tới, một đạo sáng hồng tựa như một con rồng lửa chợt lóe lên. Tiểu Thố Nhi cùng Kim Mao Quy quát to một tiếng, cảm thấy toàn thân nóng rực, bị một luồng lực đạo mạnh mẽ đánh tới binh khí trên tay, khiến hai người không tự chủ được mà văng ra. Thoáng chốc binh khí gãy nát, y phục trên người cháy đen, bộ dáng đầy chật vật.
Ngôn Nhị Nương nhìn lại, chỉ thấy Tần Trọng Hải cầm cương đao, nghiêng người uốn eo, toàn thân bất động vận nội lực.
Ngôn Nhị Nương cả kinh nói:
Tiết Nô Nhi cũng hoảng sợ thầm nghĩ:
“Võ công của người này thật bá đạo, trước kia chỉ nghe nói hắn biết đánh giặc, không ngờ công phu trên tay cũng tinh chuẩn như vậy”
Võ công của Tần Trọng Hải kỳ lạ một đường riêng, hoàn toàn khác với chiêu thức võ lâm Trung thổ. Sư phụ của y vốn là đại danh gia sử kiếm trên giang hồ, từng uy chấn Trung Nguyên hơn mười năm, ai ngờ có lần giao thủ cùng người lại bị đánh đến không thể hoàn thủ. Vị đại danh gia này vô cùng tức giận quăng kiếm theo đao, lại tự nghĩ ra một bộ đao pháp kỳ dị tên là "Hỏa Tham Nhất Đao", sau này truyền cho Tần Trọng Hải.
Lúc ấy Tần Trọng Hải tuổi nhỏ, không rõ ý nghĩa của bốn chữ "Hỏa Tham Nhất Đao", hỏi sư phụ thì nhận được mấy lời chỉ bảo như sau:
Mấy lời trên đã cho thấy khí phách của bộ đao pháp này.
Người trong miếu có võ công cao hơn những người bên ngoài nhiều, sớm nhận ra đao của Tần Trọng Hải không có ý đả thương người. Nếu không hai huynh đệ kia đã đầu thân hai nẻo. Người này có ý cảm kích, nói:
Tần Trọng Hải chắp tay nói:
Người kia nói:
Người nọ thân ở trong ngôi miếu đổ nát, lại quan tâm đến võ công của Tần Trọng Hải như vậy. Tiết Nô Nhi nghe thì cười lạnh liên tục, nói:
Tần Trọng Hải không dám bất kính với người trong miếu, chỉ chắp tay nói:
Sư phụ của Tần Trọng Hải tính tình quái dị, sớm dặn y không thể tiết lộ lai lịch sư thừa. Lúc này thân ở chốn thị phi, đương nhiên phải đề phòng gấp bội.
Người trong miếu nghe ý tứ thì ồ một tiếng. Tuy có vẻ hiếu kỳ nhưng Tần Trọng Hải đã không muốn nói, biết hỏi nhiều cũng vô ích nên đành im lặng.
Lúc này Tiểu Thố Nhi đã từ dưới đất bò lên, quát với Tần Trọng Hải:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Tiểu Thố Nhi cả giận nói:
Binh khí đã gãy, hắn liền vung quyền mãnh liệt công tới Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải chau mày thầm nghĩ:
“Gã răng thỏ này thật không biết điều, không cho nếm mùi đau khổ thì không xong”
Y tra cương đao vào hông, nhẹ nhàng đánh ra một chưởng. Nội lực ép tới ở những điểm yếu hại trên thân Tiểu Thố Nhi. Tiểu Thố Nhi vẫn còn liều mạng kêu lên:
Chưởng lực Tần Trọng Hải vừa tới, Tiểu Thố Nhi cảm thấy nơi ngực chấn động, dưới chân lảo đảo, lập tức bị điểm trúng huyệt đạo té ngã trên đất.
Kim Mao Quy gắng gượng đứng lên, lao thẳng tới Tần Trọng Hải, đồng thời lớn tiếng kêu:
Chỉ thấy Tần Trọng Hải vẫy tay vận dụng Cầm Nã Thủ. Kim Mao Quy không nhìn ra chỗ lợi hại, một cước đá tới lại bị Tần Trọng Hải tóm lấy mắt cá chân rồi quăng một cái, mũi chân y thuận thế điểm trúng huyệt đạo bên hông Kim Mao Quy.
Tần Trọng Hải có ý thu phục người nên không muốn làm tổn thương lòng tự tôn của bọn hắn, lập tức chắp tay nói:
Tiết Nô Nhi ở một bên liền cười vang khinh miệt:
Ngôn Nhị Nương vừa sợ vừa giận, đang muốn động thủ cứu người, Thiết Ngưu Nhi Âu Dương Dũng đã nhanh hơn một bước. Chỉ nghe hắn hét lớn một tiếng, giơ chưởng đánh tới Tần Trọng Hải, lực đạo hùng hồn vượt xa Tiểu Thố Nhi.
Tần Trọng Hải từng thấy qua người này đối chưởng cùng Lư Vân, biết khí lực của đối phương rất lớn, song chưởng lập tức phiêu phiêu múa may giống như công phu " Miên Chưởng" của Võ Đang Sơn.
Tiết Nô Nhi thấy chiêu thức, kinh ngạc thầm nghĩ :
“Rốt cuộc Tần Trọng Hải này có lai lịch thế nào? Sao võ công pha tạp như vậy?”
Tuy quen biết nhưng đây là lần đầu lão thấy Tần Trọng Hải đối chưởng cùng người, không ngờ võ công của y uyên bác như thế.
Âu Dương Dũng ở bên kia xòe bàn tay to bè, mãnh liệt đối chưởng với Tần Trọng Hải, lại thấy bàn tay đối phương trống rỗng hoàn toàn không có sức lực. Lúc này Âu Dương Dũng đang dùng một thân sức mạnh cương mãnh đánh đến, lại không gặp chỗ chịu lực, hắn dùng sức quá mạnh nhất thời ngã về phía trước. Điều này tựa như một lực sĩ dùng hết sức bình sinh đánh vào một thứ nhẹ nhàng tựa lông chim, làm sao mà không người ngã ngựa đổ?
Đạo lý này hoàn toàn giống công phu "Lấy nhu thắng cương" của Võ Đang Sơn, đều là phương pháp tá lực đả lực.
Âu Dương Dũng dụng lực đánh vào khoảng không, thân mình té sấp về phía trước, Tần Trọng Hải tận dụng thời cơ, vươn tay điểm vào huyệt đạo trên lưng hắn. Âu Dương Dũng rống lên một tiếng không cam lòng, thân thể ngã xuống nhưng vẫn liều lĩnh thúc khuỷu tay ngược về phía sau, cương mãnh đánh tới ngực Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
Y không muốn kéo dài, lập tức vận khí tại ngực, giương giọng bật hơi tiếp đòn khuỷu tay dũng mãnh vô bì của Âu Dương Dũng. Chỉ nghe bình một tiếng vang lớn, thân thể Tần Trọng Hải thoáng chao đảo, sắc mặt chuyển sang hồng như muốn thổ huyết. Chẳng qua bản tính y trời sinh cương cường, trúng đòn nhưng ngón tay không chậm, ngược lại tăng thêm lực, điểm trúng huyệt đạo trên lưng Âu Dương Dũng.
Tuy chế phục được đối phương nhưng nơi ngực Tần Trọng Hải dâng lên từng cơn khó chịu, khí huyết bốc lên nói không thành lời. Đòn khuỷu tay Âu Dương Dũng quả thật cương mãnh, đánh cho y muốn thổ huyết, sau một hồi mà thân thể còn chưa ổn định.
Tần Trọng Hải chưa điều hòa nhịp thở, đã thấy Ngôn Nhị Nương giẫm chân một cái rồi đi ra, hung hăng nhìn chòng chọc vào bản thân như muốn khiêu chiến.
Tần Trọng Hải thấy ánh mắt nàng tràn đầy vẻ oán hận, thầm cười khổ:
“Ta đây mắc tội gì? Lão tử trúng một cú huých chỉ vì muốn cứu một mạng người, không được cảm kích mà còn bị người oán hận, thật sự là trớ trêu.”
Tiết Nô Nhi thấy sắc mặt y đỏ lên như bị nội thương, lập tức vui sướng khi người khác gặp họa, cười nói:
Tần Trọng Hải sợ lão ra tay sẽ giết chết Ngôn Nhị Nương, lắc đầu nói:
Lúc này ngoài khe núi nhảy ra một người, nhanh chóng chạy tới đây, chính là Lư Vân. Hắn được lệnh của Tần Trọng Hải chỉ đứng quan sát, giờ thấy Tần Trọng Hải trúng chiêu, sợ tình thế không ổn liền tới tương trợ.
Lư Vân đến bên cạnh Tần Trọng Hải, thấp giọng nói:
Nói xong liền cầm tay Tần Trọng Hải, đem một luồng nội lực ôn hòa truyền sang. Nội lực như ánh mặt trời mùa đông, lại như gió xuân ấm áp, nháy mắt liền hóa giải sự khó chịu nơi ngực Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải cười cảm kích với Lư Vân, thầm nghĩ:
“Lư huynh đệ niên kỷ không đến ba mươi mà nội lực luyện đến mức này, thật là kỳ tài võ lâm, chỉ tiếc lai lịch hắn cũng khá mù mờ”
Y mượn nội lực Lư Vân truyền sang, trong nháy mắt đã điều hòa khí tức, ác khí trong ngực giảm đi, liền nói:
Lư Vân thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải gật đầu, lúc này đi tới trước Ngôn Nhị Nương, nói:
Lư Vân sợ Tần Trọng Hải bị thương, liền ở một bên lược trận, chỉ cần tình thế không ổn sẽ xông tới ra tay.
Ngôn Nhị Nương nhìn lại, thấy bọn người Tiểu Thố Nhi, Kim Mao Quy, Âu Dương Dũng đã bị chế trụ. Tiết Nô Nhi, Tần Trọng Hải, Lư Vân chia ra chiếm ba phương vây quanh nàng. Từ cước bộ đã biết ba người đều có võ công cao cường, không phải hạng tầm thường. Nghĩ đến hôm nay nàng khó có thể đào thoát nổi.
Tiểu Thố Nhi thấy tình huống nguy cấp, sợ Ngôn Nhị Nương cũng bị bắt, vội kêu lên:
Âu Dương Dũng cũng ông ông gọi to, dù nói không nên lời nhưng vẻ mặt rất lo lắng, cũng hi vọng Ngôn Nhị Nương chạy đi.
Ngôn Nhị Nương thấy bộ dạng của bọn hắn thì trong lòng chấn động, nhớ lại chuyện cũ, càng đau khổ thầm nghĩ:
“Tình cảnh hai mươi năm trước cũng thế này, khi đó tất cả mọi người bảo ta chạy đi, tất cả bọn họ ở lại đều đã chết... Bỏ lại một mình ta trên thế gian này chịu khổ chịu nạn... Ta... Ta thật khó mà chịu thêm được...”
Tinh thần của nàng hốt hoảng, nghĩ tới trượng phu không rõ nơi nào, trong lòng lại thảm thương. Tuy bị ba cao thủ vây kín mà nước mắt vẫn lưng tròng.
Tần Trọng Hải sao biết trong nội tâm nàng đang thống khổ, thấy nàng hãy còn ngẩn người, liền thúc giục:
Ngôn Nhị Nương nghe lời mới giật mình ngẩng đầu, thấy Tần Trọng Hải đang cầm đao đứng ở đối diện, hình như lấy làm lạ với sự thất thố của mình. Nàng thầm hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, nói:
Tần Trọng Hải không muốn thất lễ, dựng đao giữ vững môn hộ, chắp tay nói:
Ngôn Nhị Nương khẽ gật đầu, lấy ra một cây phi tiêu dài cỡ ngón út, mỏng hơn trủy thủ nhưng sáng loáng như tuyết, phía trên bôi đầy độc dược màu lam, hiển nhiên là ám khí vô cùng lợi hại.
Ngôn Nhị Nương giơ phi tiêu ném lên giữa không trung. Tần Trọng Hải cảm thấy kỳ lạ, không hiểu nàng muốn làm gì, lại thấy Ngôn Nhị Nương lấy ra cây phi tiêu thứ hai rồi cũng ném lên không. Tay kia thu phi tiêu ban đầu trở về rồi lại ném ra. Hai cây phi tiêu như có ma thuật, không ngừng bay lượn giữa không trung.
Chỉ thấy tay nàng càng lúc càng nhanh. Phi tiêu thứ ba, thứ tư ném lên không, trong ngực hình như cất dấu vô số phi tiêu. Qua giây lát đã có trên trăm cây phi tiêu cao thấp bay múa. Mỗi khi phi tiêu hết lực rơi xuống, nàng lại dùng sức ném lên.
Một hồi đã có chừng mấy trăm cây phi tiêu bay múa không chừng quanh người Ngôn Nhị Nương, giống như một đoàn ong mật chi chít bên người nàng. Hai tay lại phiêu động nhanh tới mức người ngoài không thấy rõ.
Tiết Nô Nhi thầm khen:
“Hồng Phấn Kỳ Lân quả nhiên có kỳ chiêu. Nếu không, năm đó đám Tiểu Mãnh Tướng giữ năm ải võ nghệ đều cao cường. Ngôn Nhị Nương chỉ là một nữ lưu, sao có thể ngang vai ngang vế cùng bọn họ?”
Bỗng nghe Ngôn Nhị Nương quát một tiếng:
Một cây phi tiêu từ giữa bắn ra, mạnh mẽ bay tới Tần Trọng Hải. Tần Trọng Hải thấy ám khí đầy kịch độc, không dám coi thường, liền giơ cương đao ngăn trở. Chỉ nghe xoạt một tiếng, không ngờ phi tiêu đã bị chém thành hai đoạn.
Ngôn Nhị Nương kêu lên:
Lời còn chưa dứt, hai cây phi tiêu khác cuồng xạ mà đến, tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Tần Trọng Hải ngưng mắt, thấy rõ đường đi của ám khí, cương đao trong tay liền bổ ra. Ánh đao chợt lóe, lại chém rụng thêm hai cây phi tiêu.
Ngôn Nhị Nương không hề nhụt chí, lại phóng tới hai cây nữa. Tần Trọng Hải nhướng mày thầm nghĩ:
“Cứ đành tiếp như vậy, không biết tới khi nào mới xong, ta phải nghĩ biện pháp bắt giữ nữ nhân này mới được”
Mắt thấy hai cây phi tiêu tới gần. Tần Trọng Hải muốn giơ đao chém rớt, không ngờ bạch quang chợt lóe, lại thêm hai cây phi tiêu phóng tới. Hai tiêu này bắn sau tới trước, nhanh hơn hai cây trước nhiều, thoáng cái đã đến trước ngực Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải cả kinh trong lòng. Thì ra hai cây phi tiêu trước của Ngôn Nhị Nương dùng dụ cho địch nhân phân tâm, hai cây phi tiêu phía sau mới tức tốc bay tới. Chỉ cần địch nhân không nhìn ra, tất sẽ bị thương. Xem ra công phu ám khí của Hồng Phấn Kỳ Lân huyền ảo thần kỳ, luận võ công cùng tâm kế đều là hảo thủ danh gia nhất đẳng. Tần Trọng Hải không dám khinh thường, múa kín cương đao không kẽ hở đến hắt nước không lọt. Chỉ nghe mấy tiếng vang nhỏ, lúc này mới đỡ được bốn cây phi tiêu trước sau đột kích.
Ngôn Nhị Nương khen:
Nói rồi lại vung tay lên:
Bảy cây phi tiêu tựa như tia chớp phóng tới.
Tần Trọng Hải ngưng mắt nhìn kỹ. Chỉ thấy bảy tiêu chia làm hai trước năm sau, chia ra đánh tới thượng trung hạ ba lộ trên thân, y trở nên kinh hãi. Nếu ngăn hai cây phi tiêu trước, năm cây sau sẽ thừa dịp sơ hở mà vào. Trong lúc nguy cấp, y nhanh trí cởi mũ giáp dùng sức ném ra. Chỉ nghe mấy tiếng vang nhỏ, không ngờ đỡ được bốn cây. Vẫn còn ba cây bay tới, Tần Trọng Hải vung đao ngăn trở, lại đánh rơi hai cây. Cây phi tiêu cuối cùng đến trước mắt, muốn chặn không kịp, Tần Trọng Hải lăn sát xuống đất một vòng mới né được. Thời khắc cuối, phi tiêu sát sạt qua má, thực là hung hiểm.
Ngôn Nhị Nương thấy bộ dạng đầy chật vật của y, không truy kích mà nhắc nhở:
Ngôn Nhị Nương một thân võ nghệ hoàn toàn dựa vào ám khí đã khổ luyện nhiều năm. Năm xưa với chiêu Thập Tam Thái Bảo đánh với hảo thủ khắp võ lâm. Bảy cây phi tiêu đã khó chặn, nếu mười ba mười tám cây cùng tới, không biết phải ngăn cản thế nào. Tần Trọng Hải hắc hắc cười khổ, thần sắc lộ vẻ khó coi.
Tiết Nô Nhi cười the thé nói:
Lư Vân thấy lão vui sướng khi người khác gặp họa, trong lòng tức khí, liền trợn mắt nhìn sang.
Tiết Nô Nhi thấy Lư Vân nổi giận đùng đùng liền cười nói:
Sắc mặt Tần Trọng Hải ngưng trọng, biết rằng ở xa sẽ không mà có cơ hội đánh trả, thầm nghĩ:
“Cứ ở xa thế này, chỉ còn đường bại. Ta cần tới gần trước người nữ nhân kia ba thước, mới có cơ hội thủ thắng”
Y lập tức hét lớn một tiếng, lao nhanh tới người Ngôn Nhị Nương. Là hiểm chiêu chuyển thủ sang công cửu tử nhất sinh.
Ngôn Nhị Nương lắc đầu nói:
Theo đó bạch quang chợt lóe. Mười cây phi tiêu đồng thời phóng tới, đường đi của ám khí phủ kín toàn thân Tần Trọng Hải. Mắt thấy không còn chỗ trốn. Tần Trọng Hải rống lên như hổ, phi thân nhảy lên khiến đám phi tiêu bay vèo qua dưới chân. Ai ngờ Ngôn Nhị Nương đã tính được lộ tuyến né tránh của y. Hai tay ném ra, lại thêm ba cây phi tiêu phóng sau mà tới trước, chia làm ba đường thượng trung hạ mãnh liệt công tới trên thân Tần Trọng Hải, chính xác gọi là Thập Tam Thái Bảo.
Thân mình giữa không trung, không thể né tránh, Tần Trọng Hải đành rút đao chém ra. Choang choang hai tiếng đã ngăn hai cây phi tiêu. Riêng cây cuối cùng thật sự quá nhanh, vọt thẳng tới yết hầu. Y chấn động trong lòng, vội cúi đầu há mồm cắn lấy nó, mãnh lực truyền đến khiến miệng đau đớn.
Lư Vân ở một bên thấy chiêu này cực kỳ hung hiểm, nhịn không được la hoảng một tiếng. Tiết Nô Nhi thì cười nói:
Lư Vân giận dữ quát:
Tiết Nô tự biết bản thân đuối lý, không đáp lời mà cười dài nhìn về Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải phun cây cương tiêu khỏi miệng, sắc mặt trở nên âm trầm, không biết nên tấn công trước hay không. Ngôn Nhị Nương lại không cho y thở ra, hai tay nàng múa may liên tục, quát:
Mười tám cây phi tiêu phóng tới. Tần Trọng Hải thấy phi tiêu tốc độ cực nhanh, đang định cử đao ngăn chặn thì mười cây phi tiêu kia lại cong vẹo rơi xuống phía dưới.
Không ngờ thủ pháp của Ngôn Nhị Nương lần này quá mức kém cỏi. Tần Trọng Hải đang nghi hoặc, không biết Ngôn Nhị Nương có mưu kế gì, nào ngờ đám phi tiêu vừa rơi xuống đất đều bắn ngược lên, mãnh liệt phóng tới người y. Nhất thời phải trái trước sau, bốn phương tám hướng đều là ám khí.
Thì ra chiêu này đã lợi dụng địa hình bên người Tần Trọng Hải, ám khí chạm đất mượn lực bắn ngược lại, xuất kỳ bất ý công địch. Tần Trọng Hải thấy không thể tránh né, thầm nghĩ:
“Lần này không ổn, ta không xuất tuyệt chiêu hộ mạng, sao có thể sống được?”
Thoáng chốc y hét lớn một tiếng, vung đao bổ ra. Một con rồng lửa xuất hiện trong mắt mọi người, chỉ thấy trên đao Tần Trọng Hải dấy lên ánh lửa hừng hực, thiêu đốt không trung, tức thời mười cây phi tiêu đã rơi xuống đất.
Ngôn Nhị Nương lắp bắp kinh hãi kêu lên:
Tần Trọng Hải giơ cương đao, nói:
Vừa dứt lời, y lại quát to một tiếng:
------oOo------