Nguồn:
read.st
Đi thêm một số ngày, gió mạnh dần lên, đồng thời khí hậu chuyển sang giá rét. Đám cung nữ thái giám đều mặc áo da cừu, áo giáp của quân sĩ lại ngưng kết thêm một tầng sương lạnh mỏng, hành trình càng thêm vất vả.
Từ khi có chuyện, Tần Trọng Hải trở nên cẩn thận gấp bội. Theo đề nghị của Lư Vân, y phái ra năm trăm binh sĩ chia làm một trăm đội nhỏ, mỗi đội năm người rải rác khắp nửa dặm, phân tán quanh trung quân, vạn nhất có việc thì đốt lửa làm hiệu. Dùng phương pháp này, quả nhiên nắm được tình hình lớn nhỏ trong quân, trên đường không xảy ra chuyện gì lớn.
Ngày hôm đó tới một địa phương, chợt thấy nơi xa xa có một ngọn núi hùng vĩ, mây mù lượn lờ xung quanh, cảm giác thật là cô độc. Tần Trọng Hải ngồi trên ngựa, chỉ roi về phía đó, hỏi:
Tiết Nô Nhi ở bên được dịp cười lạnh:
Tần Trọng Hải ha hả cười nói:
Tiết Nô ngoài miệng chiếm tiện nghi, trong tâm thật là sảng khoái, cười nói:
Tần Trọng Hải nghe ba chữ Nộ Thương Sơn thì kinh ngạc hỏi:
Tiết Nô Nhi cười hắc hắc, nói:
Tần Trọng Hải ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên núi còn thấp thoáng phòng ốc, bất giác cả kinh nói:
Tiết Nô Nhi cười nói:
Mọi người đang nói chuyện, chợt thấy xa xa bốc lên khói hiệu báo động. Lư Vân nhắc nhở:
Tần Trọng Hải khẽ gật đầu:
Y liền mời Hà đại nhân trấn thủ trung quân bảo vệ công chúa, sau đó ra roi thúc ngựa tiến lên trước xem xét.
Hai người phi ngựa một lát, liền thấy vài tên binh tốt thập thò ngoài một khe núi, không dám vào trong thăm dò. Lư Vân cùng Tần Trọng Hải xoay người xuống ngựa. Một gã tiểu binh cuống quít chạy tới, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải khẽ gật đầu, nhìn lại thăm dò. Thấy xa xa có một ngôi miếu đổ nát, xem ra nhiều năm không tu sửa. Có bốn nam nữ đi tới đi lui quanh cửa miếu, không biết là muốn làm gì.
Tần Trọng Hải nói :
Lư Vân vâng lời, Tần Trọng Hải liền phi thân tới. Y thấp người di chuyển tới trước chừng trăm thước rồi núp sau một vách đá. Lư Vân thấy thân pháp của y cực nhanh, thầm nghĩ:
“Tần tướng quân võ công thâm sâu khôn lường, được xưng tụng là Hỏa Tham Nhất Đao, có điều chưa từng nghe qua lai lịch sư thừa, không biết xuất thân từ môn phái nào?”
Tần Trọng Hải che giấu hành tung rồi thò đầu ra, thấy nữ nhân duy nhất kia niên kỷ chừng ba mươi, dung mạo thật là kiều diễm. Lúc này bộ dáng của nàng đầy lo lắng, không biết trong lòng có chuyện gì thương tâm mà bi thương như vậy.
Tần Trọng Hải tiếp tục quan sát, thấy ba người còn lại có diện mạo thật kỳ dị. Một kẻ toàn thân trắng tinh, vốn là một mỹ nam tử, ai ngờ hai cái răng cửa lại chìa ra ngoài giống như răng thỏ. Một kẻ dáng người béo lùn, cổ ngắn quá mức, thân hình khổng lồ giống như một con rùa. Cuối cùng một người dáng cao lớn dị thường, mặt dài đen thui khiến người sợ hãi, đôi mắt nhỏ chếch lên, lỗ mũi cũng hếch lên trời, diện mạo không khác gì loài trâu hoang dã.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
“Những người này bề ngoài quỷ dị, không biết lai lịch như thế nào? Nộ Thương Sơn này năm xưa từng chứa đạo tặc. Lúc này đám người giang hồ tụ tập ở đây, e rằng đại sự không ổn”
Chợt nghe nữ nhân nọ lên tiếng:
Nam tử có diện mạo giống như con thỏ ở một bên cũng kêu lên:
Trong lòng Tần Trọng Hải khẽ động, thầm nghĩ: “Thì ra mấy người này có liên quan đến Nộ Thương Sơn. Nghe Tiết Nô Nhi nói thì sơn trại này hoang phế đã hai mươi năm, sao còn có tàn đảng? Thật là kỳ lạ”
Y lập tức chuyên tâm quan sát nghe ngóng. Có điều trong miếu không có tiếng người trả lời, một hồi lâu sau vẫn yên tĩnh không tiếng động.
Tần Trọng Hải nghĩ thầm:
“Nếu trong miếu có người, sao không trả lời? Hay là những người này cố làm ra vẻ huyền bí?”
Lại đến lượt nam tử trông giống như con rùa lớn tiếng nói:
Nói xong hắn liền xông tới cửa miếu. Chỉ là thân hình vừa tới, không hiểu sao mà cả người đột nhiên bị ném mạnh về sau, lăn mấy vòng trên đất.
Tần Trọng Hải ở một bên chấn động. Tuy sự tình diễn ra chỉ trong nháy mắt nhưng y đã thấy rõ ràng. Thì ra trong miếu bay ra một hòn đá nhỏ, mạnh mẽ bắn tới nam tử giống con rùa kia, liền đánh bay hắn ra ngoài, nội kình thật là mạnh mẽ.
Nữ nhân nọ cả giận nói:
Nam tử răng thỏ cũng hết kiên nhẫn, quát to một tiếng rồi nhảy lên thẳng nóc miếu, khinh công không kém. Chỉ là trong miếu lại bay ra một cục đá, hắn vươn tay chặn nhưng vừa chạm vào hòn đá thì toàn thân như bị điện giật, giữa không trung té xuống ngã trên đất.
Nam tử giống con rùa quát:
Nam tử răng thỏ gượng dậy rồi quát to một tiếng. Hai người đồng loạt tiến lên. Trong miếu lại bay ra hai cục đá ném trúng chân bọn họ. Hai người kêu lên một tiếng rồi quỵ xuống, miệng lảm nhảm nửa ngày nhưng không đứng dậy được.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
“Võ công của người trong miếu thật cao cường, e là hơn hai người kia gấp trăm lần. Nếu muốn giết người, liền lập tức lấy tánh mạng của bọn họ”
Mắt thấy đồng bạn thật lâu không đứng dậy nổi. Hán tử giống như con trâu hoang kia phát ra tiếng kêu ong ong tựa hồ rất phẫn nộ. Chỉ thấy hắn sải bước thẳng về phía trước, bộ dáng dũng mãnh không biết sợ. Tần Trọng Hải thấy cước bộ của hắn trầm ổn, hạ bàn vững chắc, thầm nghĩ:
“Người này luyện được ngoại môn công phu rất mạnh, hai người kia không thể sánh bằng, không biết người trong miếu ứng phó thế nào?”
Chỉ thấy hán tử giống thiết ngưu đưa tay đẩy cửa miếu định xông vào, một khối đá nhỏ lại bay tới đánh vào thân người. Hắn kêu to một tiếng, lồng ngực nở ra không khoan nhượng tiếp hòn đá. Chỉ nghe bình một cái như gõ vào trống lớn. Gã thiết ngưu thở gấp một lát rồi duỗi tay đẩy cửa, đích thị đã luyện ngoại môn ngạnh công đỉnh cấp như "Kim Chung Tráo", "Thiết Bố Sam. Bằng không sao có thể đỡ được nội kình hùng hồn trên hòn đá kia?
Két một tiếng, cửa miếu đã bị đẩy ra một khe. Tần Trọng Hải tò mò, muốn xem qua người trong miếu một chút. Đúng lúc này, thêm một hòn đá to hơn bay đến, lần này lực đạo lớn hơn rất nhiều. Tần Trọng Hải thầm than:
“Lần này không xong, nếu gã Thiết Ngưu kia cố gắng ngăn cản, chỉ sợ sẽ tận số đương trường”
Hòn đá nọ bay rất nhanh, Thiết Ngưu không hề có ý tránh né mà vẫn ưỡn ngực đem mạng đánh cược. Lúc này tiếng gió rít vô cùng mãnh liệt, hiển nhiên trên hòn đá nọ súc tích nội lực vượt xa mấy hòn trước. Chỉ cần bị ném trúng ngực, Thiết Ngưu chắc chắn sẽ bị phanh bụng.
Đang lúc nguy cấp, bỗng thân hình Thiết Ngưu ngã sang một bên. Tần Trọng Hải chăm chú nhìn lại, ra là nữ nhân nọ xuất thủ cứu giúp. Nàng dụng lực đẩy mạnh lên thân Thiết Ngưu, khiến hắn văng ra vài thước. Hòn đá kia vút qua không khí, lao thẳng ra bắn mạnh lên vách đá bên cạnh Tần Trọng Hải. Chỉ nghe một tiếng vang chát chúa, thoáng chốc những mảnh đá vụn bắn ra tứ tán, văng cả đến mặt Tần Trọng Hải, gây ra cảm giác đau đớn.
Tần Trọng Hải rùng mình thầm nghĩ:
“Thật là lợi hại! Thủ kình rất đặc dị, đủ sánh ngang cùng ngạnh công của Thiếu Lâm Tự.”
Tần Trọng Hải đang tán thán, chợt nghe nữ nhân dậm chân khóc lớn:
Nàng càng khóc càng thương tâm, Thiết Ngưu một bên lo lắng, trong miệng phát ra thanh âm ông ông, muốn khuyên giải nhưng nói không ra lời. Tần Trọng Hải giờ mới biết Thiết Ngưu kia là người câm.
Lại thấy nữ nhân nọ xoay mình quát to một tiếng, không ngờ trên tay có thêm một thanh trủy thủ, sầu thảm nói:
Nói xong tự đâm vào ngực mình, thủ pháp mau tuyệt. Thiết Ngưu ở bên nhưng không kịp ngăn cản. Nam tử giống con rùa giật mình la hoảng:
Đám người muốn ngăn cản nhưng đã trễ.
Chợt nghe người trong miếu thở dài một tiếng. Một hòn đá bắn ra đánh trúng trủy thủ khiến cổ tay nữ nhân nọ tê rần. Thanh trủy thủ rơi xuống mặt đất, nàng trợn mắt phượng cả giận nói:
Trong miếu truyền ra thanh âm khàn khàn:
Hai nam tử rùa thỏ lớn tiếng hoan hô, cười nói:
Nữ nhân nọ lại không cười, lạnh lùng tiếp tục nói:
Người trong miếu thở dài, thấp giọng nói:
Nữ nhân nọ lớn tiếng:
Người nọ vẫn thấp giọng, lời lẽ có vẻ thương tâm cùng khó nói.
Nữ nhân kia kêu lên:
Nàng dường như đã quên mất người trong miếu võ công rất cao. Nếu còn có kẻ cầm tù được người này, như vậy võ công kẻ đó tất nhiên xuất thần nhập hóa. Mấy người bọn nàng võ nghệ có hạn, há có thể là đối thủ của người ta?
Người nọ thở dài:
Nữ nhân nọ kêu lên:
Chợt nghe một tiếng cười vang lên, rồi nói:
Thanh âm kia the thé nghe không ra nam hay nữ. Mọi người đều quay đầu quát:
Chỉ thấy một người chân không dính đất, thân ảnh bay như loài quỷ mỵ lưới tới. Người này trên mặt trát đầy phấn trắng, môi lại bôi son hồng đậm, bộ dáng thật là yêu dị.
Tần Trọng Hải thấy thì kinh ngạc thầm nghĩ:
“Tại sao Hoa Yêu cũng đến nơi đây? Chẳng lẽ nhận ra những người kia sao?”
Đường nhiên người tới là Phó tổng quản Đông xưởng Tiết Nô Nhi, được gọi là "Hoa Yêu". Chỉ nghe lão hắc hắc cười lạnh, đứng đối diện cửa miếu, nói:
Nghe lời của lão như là nhận ra người trong miếu. Tần Trọng Hải thầm nói:
“Thì ra người nọ tên là Hạng Thiên Thọ, sao quen biết Tiết Nô Nhi? Trước kia hai người có quan hệ gì?”
Người trong miếu chỉ hừ một tiếng rồi lâm vào trầm mặc. Tiết Nô Nhi thấy đối phương không đáp thì cười ha hả, chỉ tay vào đám nam nữ, the thé giọng hỏi:
Nữ nhân kia lớn tiếng:
Tiết Nô Nhi phì một tiếng, cười lạnh nói:
Nữ nhân nọ thấy lão ngạo mạn cuồng vọng thì cả giận:
Tiết Nô Nhi càng nghe càng cười to, âm thanh trở nên sắc nhọn:
Bạch Sa Bang cùng Ngũ Độc môn đều là tiểu môn phái đệ tam lưu trên giang hồ. Lời của Tiết Nô Nhi ngụ ý khinh thị Nộ Thương Sơn. Gã Tiểu Thố Nhi ở một bên nghe thì đỏ bừng mặt, lớn tiếng quát:
Tiết Nô Nhi nheo mày ồ một tiếng:
Lão nghiêng đầu đánh giá gã Tiểu Thố Nhi vài lần, hỏi:
Tiểu Thố Nhi cất cao giọng nói:
Tiết Nô Nhi nghe thì cười đến suýt ngã ngửa, nói:
Tiểu Thố Nhi giận đến cực điểm:
Tiết Nô Nhi cười hắc hắc:
Tiểu Thố Nhi lớn tiếng nói:
Thần thái hắn rất kiêu ngạo, tựa hồ luôn tự hào với xuất thân của mình, còn muốn nói nữa nhưng người trong miếu kia đã lên tiếng:
Tiết Nô Nhi hừ một tiếng, cười lạnh nói:
Nam tử giống con rùa nhảy dựng lên, phẫn nộ quát:
Tiết Nô Nhi ồ một tiếng, cười nói:
Kim Mao Quy ngang nhiên nói:
Thiết Ngưu nghe thì rống to một tiếng, hư chấn thanh thế.
Tiết Nô Nhi buồn cười đến nổi không thành tiếng, nói:
Lại nghe nữ nhân kia lạnh lùng thốt:
Trên mặt Tiết Nô Nhi chợt lóe thanh khí, nhe răng khinh miệt nói:
Tiểu Thố Nhi tiến lên lớn tiếng:
Tiết Nô Nhi nhíu mi, khẽ ồ lên một tiếng. Nộ Thương Sơn năm đó trong có tam đường ngoài có ngũ quan. Tướng lãnh trấn thủ ngũ quan thường gọi là Trấn Quan Tiểu Mãnh Tướng. Xem ra Hồng Phấn Kỳ Lân này có lai lịch hơn hẳn mấy người kia.
Tiết Nô Nhi khẽ gật đầu:
Ngôn Nhị nương nghe lời này, không đáp mà mi mắt chợt đỏ lên. Tiết Nô Nhi ha hả cười nói:
Mấy câu này rất khó nghe, có điều Ngôn Nhị nương không nổi giận mà chỉ cúi đầu, nước mắt rớt xuống như đã chạm đến tâm sự trong lòng. Mấy người còn lại cũng đỏ ngầu hai mắt.
Tần Trọng Hải từ xa nhìn lại, thấy nữ nhân kia đầy vẻ thương tâm, nhớ tới trượng phu của nàng không rõ sống chết, huynh trưởng lại chết trận sa trường, xem ra hai mươi năm bôn ba đầy vất vả. Trong lòng y vừa động, chợt dâng lên cảm giác thương hại.
Mắt thấy đám huynh đệ bi ai. Ngôn Nhị Nương nhanh chóng lau nước mắt, khôi phục bộ dáng nữ trung hào kiệt, lớn tiếng nói:
Tiết Nô Nhi cười nhạo:
Ngôn Nhị Nương giận dữ thét lên chói tai:
Tiết Nô Nhi ồ một tiếng:
Tiểu Thố Nhi hừ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải nghe đến đây thì tỉnh ngộ:
“Ồ! Thì ra đây là đám thích khách ám sát công chúa. Xem ra ba nam một nữ động thủ khi đó, chính là mấy người trước mắt”
Dường như Tiết Nô Nhi cũng phát hiện ra sự khác thường này. Đôi mày của lão nhíu lại, điềm nhiên hỏi:
Tiểu Thố Nhi thấy diện mục âm trầm của lão, nhất thời không dám mở miệng, chỉ quay đầu nhìn Ngôn Nhị Nương. Lại nghe Hồng Phấn Kỳ Lân lớn tiếng đáp:
Nàng thẳng thắng thừa nhận chuyện hành thích công chúa, dường như không còn quan tâm đến mạng sống. Người trong miếu thở dài thật sâu, muốn khuyên can nhưng rồi lại thôi.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
“Mấy người kia xuống tay ám sát công chúa, không biết có thâm thù gì cùng triều đình?”
Chỉ thấy Tiết Nô Nhi lắc đầu liên tục, nói:
Lời này hợp lý hợp tình, Tần Trọng Hải thầm gật đầu. Chỉ là Tiết Nô Nhi lại quên bản thân mình cũng xuất thân tà ác, xú danh của Đông Xưởng chưa chắc đã kém Giang Sung, chính là hai nơi tụ tập tội ác trong triều đình. Có điều thế nhân ai thích tự nhận tội ác tày trời? Có ai không tự nhận đứng về phía đạo lý chính nghĩa? Sẽ không thấy trên người mình tội nghiệt cuồn cuộn. Đại ma đầu Tiết Nô Nhi này cũng không ngoại lệ.
Chỉ nghe Ngôn Nhị Nương hừ một tiếng, nói:
Mấy câu này đầy oán độc khiến người sởn tóc gáy.
Tiết Nô Nhi thoáng động sát khí. Đám nam nữ này từng xuống tay ám sát công chúa, để tránh hậu hoạn, quyết không thể để bọn họ sống sót. Lão cười lạnh nói:
Ngôn Nhị Nương cả giận nói:
Trên tay nàng nhoáng lên bạch quang, một cây phi tiêu bắn thẳng tới. Tiết Nô Nhi cười ha hả:
Chỉ thấy thanh quang lóe lên. Thiên Ngoại Kim Luân khí phách tuyệt luân lập tức bay ra. Hai kiện ám khí đụng nhau giữa không trung, phi tiêu của Ngôn Nhị Nương lập tức gãy thành hai đoạn rơi xuống đất. Kim Luân không chậm mà vẫn bay thẳng đến mặt nàng. Mắt thấy Kim Luân sắc cạnh sắp để lại vết cắt trên gương mặt xinh đẹp kia, trong miếu kia chợt bay ra một hòn đá nhỏ trúng Kim Luân, khiến nó bị chấn ngược trở về.
Tiết Nô Nhi đưa tay tiếp lấy. Chợt một luồng nội kình mạnh mẽ truyền đến khiến nơi ngực nóng lên, lão đành phải thối lui một bước. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------