Nguồn:
read.st
Tháng hai trời giá rét, vào lúc chạng vạng tối, mới sang năm không lâu nên người trên đường còn lười biếng chưa tụ nổi sức lực làm việc. Ở một ngã tư lạnh lẽo, có một nam tử trung niên ngồi trước cửa một ngôi điếm, đang nheo đôi mắt quái dị nhìn chằm chằm những khách đi lại thưa thớt trên đường. Chỉ thấy sau lưng người này có treo một tấm chiêu bài, viết: “Truyền tiên pháp Hoa Sơn Ngọc Thanh, thiết khẩu trực đoán Ngô bán tiên”. Xem bộ dạng như vậy, chắc chắn đây là một chỗ bói toán, người trung niên kia tự xưng mình là “Nửa thần tiên miệng có gang có thép, lời ngay thẳng đoán số mệnh”
Người này không phải ai khác, chính là đứa trẻ đồng môn năm xưa của Ninh Bất Phàm, Ngô An Chính, kêu là “Tiểu An Tử”. Thời gian thấm thoát thoi đưa, đảo mắt một cái đã ba mươi năm trôi qua, Tiểu An Tử dù không có bản lĩnh trở thành một cao thủ nhưng nhờ gặp nhân duyên, lại thành một thuật sĩ âm dương ra vẻ đạo mạo.
Gió lạnh thổi tới, mang theo những bông tuyết lất phất trên bầu trời, Ngô An Chính thắp đèn lồng lên, mặc thêm một chiếc áo khoác, thầm nghĩ: “Hôm nay không phải là ngày đầu tháng hai sao? Hắc hắc, Tiểu Cẩu Tử cả đời luyện kiếm, luyện đến hai tay đầy vết chai sần, cuối cùng không phải cũng thoái ẩn giang hồ sao? Xem ta thông minh như thế, ba mươi năm trước đã hiểu điều này, đây không phải là mạnh hơn đám ngốc cùng lứa sao?”
Nghĩ vậy thì khóe miệng nhếch lên nụ cười.
Lại nói đứa trẻ Ngô An Chính năm đó trời sinh lười biếng, cũng không có khiếu luyện võ. Bảy vòng thử thách chỉ qua được ba, xếp cuối trong đám đệ tử, mỡ heo bôi lòng bàn tay cũng bị người cướp đi. Mắt thấy những ngày sau phải chịu khổ cực đau đớn, nó liền suốt đêm chạy xuống núi, về sau định cư tại trấn nhỏ dưới chân Hoa Sơn.
Trời không tuyệt đường người, Ngô An Chính luyện võ không thành, ngược lại số mệnh lại khiến người này tìm được một con đường sống trên đường. Khi đó vội vàng xuống núi, trên đường đói bụng không chịu nổi, nó phải tìm thảo dược ăn đỡ đói, ai ngờ vô tình lại ăn được một củ linh chi ngàn năm. Về sau không ngờ sinh ra dị năng, đôi đồng tử của Ngô An Chính chuyển thành “Thông Thiên Mục”, có thể quan sát hồn phách chúng sinh.
Chuyện này nghe thì kỳ lạ nhưng kỳ thật không hề khó hiểu. Nếu là người chính trực, chỉ cần Ngô An Chính bắt được mạch môn của người nọ, ỷ vào pháp nhãn lợi hại, y có thể nhìn thấy ánh hào quang mờ ảo. Nếu là người phú quý, có thể thấy điềm may vui sướng. Ngoài ra, quanh người nào hiện lên màu đen bụi thì là kẻ gian ác chuyên làm chuyện mờ ám. Mọi trường hợp đều là như thế, không có ngoại lệ.
Ỷ vào dị năng trời sinh, Ngô An Chính không thầy mà tự thông hiểu một số kinh thư, mở sạp đoán số cho người vài chục năm, không ngờ thu được lợi nhuận không nhỏ, sinh ý thịnh vượng, còn thu được rất nhiều đệ tử, có chút danh tiếng ở vùng Thiểm Tây. Nhưng tính tình của y có một điểm cổ quái. Phàm là thu đệ tử, bất kể nam nữ già trẻ, người nào chưa để y đánh đủ một trăm cái tát thì không cho nhập môn. Nếu không qua cửa này, mọi chuyện không cần bàn nữa.
Ngô An Chính đang còn nghĩ ngợi. Chợt thấy một phụ nhân được vài tên gia đinh vây quanh khóc sướt mướt chạy vào, kêu lên:
Ngô An Chính nghiêng mắt liếc nhìn vị phụ nhân kia, chỉ thấy thân hình mập mạp muốn phá nát cả cửa lớn, xem mặt đã nhận ra đây là ai rồi. Trượng phu của bà nương này là một phú thương háo sắc, nhưng xui là trong nhà có vợ dữ nên không dám nạp thiếp, đành ngày đêm tìm kiếm người tình lêu lổng bên ngoài. Cũng chính vì thế, vị phụ nhân này mới chạy đến mời thầy tướng số như y để sửa vận.
Ngô An Chính đánh ợ một cái, tức giận nói:
Vị phụ nhân kia khóc nói:
Ngô An Chính thở dài, vươn tay ra nói:
Vị phụ nhân kia mừng rỡ, lập tức sai người lấy ra năm thỏi long ngân, cung cung kính kính dâng lên.
Ngô An Chính cầm bạc đi về tủ gỗ, mở ra bỏ bạc vào, sau đó vươn tay đặt lên cổ tay phải của phụ nhân kia giống như thăm bệnh vậy. Theo y lý thì mệnh môn của nam ở bên trái, của nữ bên phải.
Công lực của Ngô An Chính thâm hậu, mới bắt được mạch đã sinh cảm ứng. Ngón tay đặt ở mạch môn, thoáng chốc trong đầu chợt lóe lên hình ảnh, nhìn thấy một dòng suối dơ bẩn, có một con lợn rừng đen nhánh đang nằm lăn lộn ở giữa, khiến cho các con lợn rừng khác chạy loạn bốn phía.
Ngô An Chính vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ: “Người đàn bà này hình dạng là một con lợn, trời sinh khắc nam nhân. Nói phu quân của thị không hoa tâm thì quả thật không còn thiên lý nữa. Phen này không thể cứu nổi nữa rồi”
Phụ nhân kia thấy y nhíu mày, thoáng chốc hoảng hốt hỏi:
Ngô An Chính cười gượng vài tiếng, đang không biết làm thế nào, chợt thấy có một gã gia đinh hình dung khô quắt, giống như một khúc củi khô đứng sau lưng vị phu nhân kia, Ngô An Chính vừa thấy dung mạo của hắn lộ vẻ dị thường, liền gọi:
Gã gia đinh kinh ngạc đi đến bên cạnh. Ngô An Chính vươn tay bắt mạch môn của hắn, trong thoáng chốc nhìn thấy một con rắn nhỏ khô quắt, nằm dưới đất há mồm cắn loạn như muốn nuốt chửng mọi thứ.
Ngô An Chính đại hỉ, thầm nghĩ: “Thật là trời giúp ta. Bà mập này gặp đúng chân mệnh thiên tử rồi!” Thoáng chốc cười khùng khục nói:
Phụ nhân gật gật đầu, thở dài:
Gia đinh hai bên nghe vậy đều nhướng mày chép miệng, vội vàng quay đầu. Chỉ có gã nam nhân bộ dáng khô quắt vàng vọt kia lóe dị quang trong mắt, nhìn chằm chằm vị phu nhân kia dường như có chỗ yêu thương.
Ngô An Chính trong lòng cười thầm: “Xem bộ dạng gã này như vậy, quả thật là bụng đói muốn ăn quàng ăn xiên.” Lập tức lấy một viên đan dược ra, cười nói:
Vị phu nhân kia mừng rỡ nói:
Ngô An Chính làm bộ đây là tất nhiên, nói:
Y vươn tay chỉ gã gia đinh khô quắt kia, trầm giọng nói:
– Bát tự của ngươi hợp tướng phu nhân, khi chủ nhân ăn uống nên ở bên hầu hạ. Nếu có sai lầm nào, sẽ hỏi tội ngươi đấy!
Thân thể của gã gia đinh run lên nhưng đuôi mày lại nhếch lên vẻ vui mừng, vội nói:
Mắt thấy đám người kia đi xa, Ngô An Chính đi ra ngoài cửa, vươn vai lắc hông trên phố. Thầm nghĩ: “Rắn khô đấu với lợn rừng, lợi ích đủ cả. Đỡ phải mỗi ngày ngươi khóc ta quát, xem như ta làm việc thiện rồi, phải không?”
Tưởng tượng cảnh con rắn nhỏ nuốt lợn rừng, Tâm trí Ngô An Chính đang bay đến phương nào, chợt nghe một thanh âm vang lên:
Ngô An Chính nghe thanh âm thanh lịch nhẹ nhàng. Thân là thầy tướng số ba mươi năm, công lực phi phàm, vừa mới nghe liền biết người đến xuất thân thế gia, chỉ sợ là một quan viên trọng yếu trong triều.
Y mặt đầy tươi cười, quay đầu lại nói:
Ngẩng nhìn, chỉ thấy một quý công tử đứng trước mặt. Người này bộ dạng anh tuấn, lưng đeo trường kiếm hông đeo lệnh phù, khí khái phi phàm. Ngô An Chính thầm tán thưởng một tiếng, trong lòng vô cùng hiếu kỳ, muốn suy đoán số mệnh tính cách người này, cười nói:
Quý công tử kia mỉm cười, nói:
Lập tức hỏi rõ đường rồi đi về hiệu thuốc.
Ngô An Chính có một điều kỳ lạ, chính là chỉ cần thấy có người có số mệnh cốt cách đặc biệt, trăm phương nghìn kế cũng muốn bói xem một quẻ. Y nhìn bóng dáng của quý công tử kia, không khỏi bóp cổ tay thở dài:
Y đang cúi đầu thở dài, bỗng nghe phía sau có một người hét to:
Ngô An Chính nghe thanh âm hung ác thô lỗ, biết người tới nhất định là phường lưu manh thổ phỉ, phân nửa là kẻ giết người không chớp mắt. Y đầy mặt tươi cười, sợ hãi quay người.
Chỉ thấy một đại hán đứng trước mặt, lưng đeo cương đao, trên mặt tỏa vẻ hào phóng, tay còn cầm một cái đùi gà đang đứng gặm nhấm. Ngô An Chính hoảng sợ nghĩ thầm:
“Người này có khí thế bá vương, không phải hạng tầm thường, ta cũng nên xem một quẻ mới được”
Đang muốn mở miệng, đại hán kia trừng mắt liếc nhìn y, hung tợn nói:
Ngô An Chính hoảng sợ, vội hủy bỏ ý tưởng mới manh nha trong đầu, run giọng nói:
Đại hán kia có vẻ vừa lòng, ném cục xương gà trong tay ra ngoài, quay đầu lại hét lớn một tiếng:
Chỉ nghe phía sau truyền đến một tiếng thở dài, một thư sinh mi sầu mặt khổ bước đến. Người này mặt vuông tai dài, mày kiếm mắt sao, trên mặt lại lộ vẻ sầu thảm.
Trong lòng Ngô An Chính thầm nói: “Người này nho nhã thanh tao như kẻ thư sinh, sao cũng đi kỹ viện chơi vậy? Thật là nhìn người không thể nhìn bề ngoài.”
Y nhìn thư sinh kia, trong lòng than thở, bỗng thấy người nọ có vầng trán cao rộng tốt tươi sung túc, ánh mắt trầm tĩnh ẩn chứa trí tuệ vô biên, là một người mang thiên phú dào dạt.
Ngô An Chính hoảng sợ thầm thốt: “Người này trời sinh vô cùng thông minh, là người phi thường! Ngô bán tiên ta đợi ba mươi năm, rốt cuộc đã gặp được truyền nhân!”
Y kinh hô một tiếng, vội vàng chạy theo quát:
Thư sinh kia đang than thở, bỗng thấy Ngô An Chính lộ hành vi quái dị, hoảng sợ vội vàng nhảy tránh ra.
Đại hán kia vọt qua, tung một cước đá Ngô An Chính văng ra xa, mắng:
Đại hán lại nắm chặt tay thư sinh, cười nói:
– Lão tử xem huynh đệ suốt ngày sầu mi khổ kiểm, trong lòng phiền não. Đến nào, giờ đưa huynh đệ đi xem kịch vui, mau mau đi cùng ta!
Thư sinh kia trái né phải tránh, thở dài năn nỉ từ chối nhưng đại hán thô lỗ sức lớn, rốt cuộc vẫn kéo hắn đi xa.
Mắt thấy hai người rời đi, Ngô An Chính nghĩ đến thư sinh kia tướng mạo thông minh cực đỉnh, càng nghĩ càng đau lòng, đấm ngực đuổi theo kêu lên:
Đang kêu đuổi theo, chợt nghe sau lưng truyền đến một tiếng hỏi:
Cuối cùng có khách đến gõ cửa, có điều Ngô An Chính sinh ý thịnh vượng, không để vài khách hàng nho nhỏ vào mắt. Y lau mắt, quay đầu lạnh lùng nói:
Ngô An Chính liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy một nam tử cao lớn băng vải ở tay phải, mặt hình chữ điền đang nhìn mình. Ngô An Chính cười lạnh một tiếng: “Xem vẻ mặt sầu khổ của người này, chắc chắn là tới hỏi chuyện hôn nhân.”
Đang muốn mời chào ngã giá, bỗng thấy người này tai lớn, tướng mạo dường như không phải người thường, Ngô An Chính ồ một tiếng, tập trung nhìn kỹ, thoáng chốc càng xem càng lấy làm kỳ, lập tức vui mừng kêu lên:
Trong phút chốc trong lòng vô cùng hưng phấn: “Hôm nay vận khí sao tốt như vậy, liên tục gặp mấy nhân vật toàn không phải người thường cả.”
Nam tử kia mỉm cười, hỏi:
Ngô An Chính không mở miệng mà nhếch mép cười, vươn tay nắm lấy tay trái của nam tử kia, đặt ngón tay ở mạch môn đối phương, phút chốc dùng hết sức vận công, muốn xem rõ ràng lai lịch của người này.
Ngón tay và cổ tay song phương vừa tiếp xúc, trong đầu Ngô An Chính lập tức sinh ra hình ảnh. Chỉ thấy trong sương mù lượn lờ mờ mịt, có một con thần long nằm trên đỉnh một ngọn núi lớn, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía mình. Ngô An Chính vui mừng như điên, nhảy dựng lên ngay tại chỗ, thét to:
Nam tử kia nghe lời khen ngợi, phút chốc mừng rỡ nói:
Ngô An Chính cười ha hả kéo tay người kia, hai người liền vào trong điếm.
Ngô An Chính ngồi xuống, cười nói:
Nam tử kia mỉm cười nói:
Ngô An Chính cười hì hì, nói:
Nam tử kia viết họ tên ngày sinh rồi đưa qua. Ngô An Chính vừa thấy, thoáng chốc như hít phải một hơi khí lạnh, giật mình nói:
Nam tử kia nghe không hiểu thuật ngữ này, nhíu mày hỏi:
Ngô An Chính lộ vẻ sợ hãi giật mình, nói:
Người nọ nghe vậy giật mình hoảng sợ, liền nói:
Ngô An Chính gật gật đầu, nói:
Y vừa nói chuyện, vừa không ngừng đếm số nét cái tên, nói:
Người kia thấy Ngô An Chính tỉ mỉ suy tính, liền ngồi thẳng lưng chuyên tâm lắng nghe không dám động đậy.
Nam tử này chính là Ngũ Định Viễn. Hắn và đám người Dương Túc Quan, Tần Trọng Hải rời khỏi Hoa Sơn. Mắt thấy sắc trời đã tối, trên người Linh Định đại sư lại mang thương thế, không thể đi nhanh. Mọi người liền dừng chân nghỉ tạm ở trấn nhỏ dưới chân núi.
Thời gian trôi qua quá mức nhàm chán, Diễm Đình đã rời đi, tâm trạng Ngũ Định Viễn càng thêm không tốt. Hắn đang đi dạo trên đường, bỗng thấy một cửa điếm đoán mệnh, nhớ đến Giang Sung, Linh Trí đại sư từng nói mệnh số của mình rất kỳ lạ, liền đến xem một lần cho khuây khỏa.
Ngô An Chính nhìn kỹ ngày sinh họ tên của Ngũ Định Viễn, suy tính một hồi, bấc giác vỗ tay khen:
Ngũ Định Viễn nghe vậy thì vui vẻ thoải mái, mỉm cười nói:
Ngô An Chính vui vui mừng mừng đi lấy sách cổ mang ra, bắt đầu ghi chép lên tờ giấy. Chỉ thấy những điều viết ra đều là những điều tốt, như là năm nào tiến phó tiến tài, tuổi nào thăng quan, vân vân và vân vân. Viết rất nhiều, nhưng mãi cũng thấy đến việc hôn nhân ở đâu.
Ngũ Định Viễn có điểm nóng lòng, liền thấp giọng hỏi:
Ngô An Chính ừm một tiếng, lật vài trang sách, lại nhíu mày nói:
Thân thể Ngũ Định Viễn run lên, sau đó thở dài một tiếng.
Ngô An Chính cười thầm trong lòng: “Cho dù chân long giáng thế, cũng khó trốn được vướng mắc tơ tình thế gian.”
Xưa nay đến đây xem mệnh, đều là về phiền não chuyện tình ái, Ngô An Chính chứng kiến qua đã nhiều lắm. Y thấy trong mắt Ngũ Định Viễn đầy vẻ chua xót, liền nói:
Ngũ Định Viễn vui mừng nói:
Ngô An Chính nói:
Ngũ Định Viễn cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu, nói:
Ngô An Chính gật đầu nói:
Ngô An Chính này đạo hạnh cao siêu. Hễ là tứ trụ thôi mệnh, thiết bản thần toán, Hi Dy đấu số, bấm quẻ đoán chữ, có thể nói là cái gì cũng biết, cái gì cũng thông. Y lập tức lấy ra một tờ giấy trắng, bảo Ngũ Định Viễn viết ra tên người trong lòng.
Ngũ Định Viễn vui mừng cầm bút lông lên. Hắn đang muốn viết, bỗng nghe một thanh âm truyền đến:
------oOo------