Nguồn:
read.st
Buổi chiều hôm sau, Khả Hãn thấy hôn sự đã thành, liền viết một lá thơ gửi hoàng đế Đại Minh, nội dung khen ngợi công lao của mọi người, lại tặng cho mười xe hoàng kim đem về xem như tạ lễ. Cảm niệm Tần Trọng Hải, Lư Vân tham gia dẹp loạn, ngoài tặng cho bọn họ kim bài ghi công, Khả Hãn còn đích thân đưa đến quan ngoại. Công chúa cũng ngồi trên ngọc liễn đến tiễn đưa.
Lúc này Hà đại nhân cười nói:
Khả Hãn cười đáp:
Lời khuyên cư xử với người phải tâm thành là Khả Hãn nghe theo Ngân Xuyên công chúa. Mọi người đang muốn rời đi, chợt nghe công chúa nói:
Nàng chậm rãi đi ra từ trong xe, vén áo thi lễ với Khả Hãn rồi thưa rằng:
Khả Hãn nghĩ đến phụ tử cốt nhục tình thâm, liền đáp:
Công chúa nhẹ giọng nói:
Nàng chào Khả Hãn rồi dẫn theo vài ả cung nữ tới một góc núi xa xa. Sau một lúc có một cung nữ đi lại, hỏi:
Lư Vân ồ một tiếng, sửa sang lại trang phục một chút rồi theo cung nữ kia.
Hà đại nhân lấy làm lạ, không biết công chúa vì sao lại triệu kiến Lư Vân. Lão liền liếc mắt nhìn Tần Trọng Hải, y lại quay đầu đi như không biết.
Hà đại nhân thấy bộ dạng uể oải của đối phương, liền đi qua ghé vào tai y, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải ậm ừ một tiếng, lại mắng thầm:
“Con mẹ nó chứ, việc nhàm chán như vậy mà lại đổ lên đầu lão tử”
Lập tức ngáp một cái, tùy tiện theo sau Lư Vân.
Lư Vân tới khe núi, chỉ thấy công chúa đứng ở sơn biên, dõi mắt nhìn về hướng đông như đang suy nghĩ. Rừng cây phủ đầy tuyết, ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào càng tăng thêm vẻ tĩnh lặng. Lư Vân nhìn thân ảnh công chúa, biết đây là lần cuối gặp nàng, nhất thời nghĩ ngợi miên man.
Một hồi lâu sau, công chúa vẫn thủy chung đứng đó, không nói không rằng, cũng không xoay người lại gặp. Mọi âm thanh đều tắt lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc lùa trên những cành khô. Lư Vân đành ho nhẹ một tiếng, đang muốn lên tiếng, lại nghe công chúa chợt thở dài, nói:
Lư Vân sửng sốt nhìn bóng dáng yêu kiều kia, không biết tại sao nàng nói ra lời ấy.
Chỉ nghe công chúa nhẹ nhàng nói:
Lư Vân vâng dạ một tiếng, khom người nói:
Mấy ngày hai người cùng qua sinh tử hoạn nạn trên núi, sớm đã quen thuộc. Chẳng biết sao về tới giữa chốn đông người, Lư Vân liền cảm thấy sự phân chia thân phận rõ ràng giữa hai bên. Lời lẽ liền khôi phục sự câu nệ như trước.
Công chúa nghe hắn nói, lại lâm vào trầm mặc hồi lâu. Lư Vân nhìn bóng dáng cô độc của nàng, trong lòng chợt nhói lên cảm giác thương hại, thầm nghĩ:
“Chúng ta trở về Trung Thổ, để công chúa một mình ở lại Tây Vực, khó trách nàng thương cảm như vậy”
Nhớ tới mấy ngày cùng chung hoạn nạn, bất giác khóe hắn mắt ướt lên, thở ra một hơi thật dài.
Công chúa nghe tiếng thở than, đột nhiên chậm rãi xoay người về phía Lư Vân, nhẹ giọng nói:
Ánh tà dương chiếu xuống, chỉ thấy khuôn mặt thanh tú của nàng mang theo nét khả ái diễm lệ không gì sánh được. Lư Vân nghĩ tới nỗi ly biệt sắp tới, trong lòng chua xót, chỉ biết lắc đầu không đáp.
Công chúa đi lên vài bước, nhìn thẳng vào khuôn mặt Lư Vân, nói:
Lư Vân nghe lời của nàng, chỉ lắc đầu nói:
Lời này có hàm ý hắn thở dài thay cho công chúa, chỉ không nói rõ để tránh thêm rắc rối. Công chúa thản nhiên nói:
Nói rồi nàng khẽ cười, không biết là vui hay buồn.
Lư Vân thấy công chúa miễn cưỡng cười vui, trong lòng buồn bã thầm nghĩ:
“Công chúa thật đáng thương, đến nước này mà nàng vẫn gắng tỏ ra không có chuyện gì. Thực là khổ cho nàng”
Hắn ừm một tiếng, thuận theo lời của nàng mà nói:
Công chúa nghe thì cúi đầu bất động hồi lâu. Lư Vân muốn nói điều gì đó an ủi nàng, trong chốc lát không nghĩ ra, đành ngậm môi lặng lẽ không ra tiếng.
Đột nhiên một trận hàn phong ngày đông thổi tới, làm cho công chúa lạnh run cả người, Lư Vân vội cởi áo khoác lông cừu trên người ra. Hắn muốn khoác lên vai nàng nhưng lại thầm nghĩ:
“Ta là phận thần tử, nếu khoác lên vai nàng, không phải đã quá phận sao?”
Biết làm vậy là không ổn, hắn đành nhịn lại, chỉ ngơ ngác cầm chiếc áo lông cừu nọ trên tay.
Công chúa thấy bộ dạng của Lư Vân có vẻ khó xử. Nàng ngẩng đầu, cười ảm đạm nói:
Lư Vân nghe nàng nói trong lòng vừa tỉnh:
“Đúng vậy! Qua hôm nay, ta sẽ không còn được gặp lại nàng”
Nghĩ đến về sau hai người không còn gặp lại, Lư Vân buồn bã trong lòng, thấp giọng nói:
Công chúa nghe lời này, không thể kìm được mà khóc nức nở thành tiếng.
Lư Vân cả kinh hỏi:
Công chúa rơi lệ đầy mặt, bi thương nói:
Lư Vân run giọng lắp bắp:
Chỉ nghe công chúa nói trong nước mắt:
Lư Vân ồ một tiếng, ngơ ngác nghe công chúa kể ra tâm sự, không thể ngờ được trong lòng công chúa lại nhớ đến hắn. Nhất thời cảm xúc lẫn lộn trăm mối tơ vò, đứng ngẩn người ngay tại chỗ.
Trong không gian tịch mịch, chỉ nghe công chúa khẽ nói:
Nói đến chỗ này, nàng lặng lẽ xoay người sang chỗ khác, ôm lấy đôi vai của mình, toàn thân không ngừng run rẩy do giá lạnh.
Lư Vân đi tới, chăm chú nhìn nàng. Chỉ thấy trên mặt công chúa tràn đầy nước mắt, như lúc hai người còn ở trên Thiên Sơn. Ngày đó hắn cột chặt công chúa trong lòng, nàng liền trở thành một cô nương nhỏ đáng thương cần được bảo vệ che chở.
Càng nghĩ lại thì trong lòng Lư Vân càng hiện niềm thương cảm, lúc này cả gan khoác tấm áo lông da cừu lên vai nàng.
Hai tay công chúa siết chặt tấm áo lông trên vai, nước mắt lại óng ánh chảy xuống hai gò má. Lư Vân thấy nàng đau khổ, muốn ôm nàng vào ngực an ủi một phen. Chỉ là thân phận hai người thật sự cách nhau quá xa. Hắn có lớn mật gấp trăm lần cũng không dám như thế. Nhất thời cúi đầu, không dám động vào nàng.
Gió núi hây hẩy càng làm cái rét lạnh thêm gấp bội. Hai người đối mặt nhưng bất động không hề nói gì.
Một hồi lâu sau, cuối cùng công chúa lau đi nước mắt. Nàng chậm rãi xoay người, nhẹ giọng nói:
Nói rồi xoay người muốn rời khỏi rừng cây. Trong đầu Lư Vân ông một tiếng, thầm nghĩ:
Hắn chạy theo kêu to rằng:
Công chúa dừng chân, ngoái đầu nhìn Lư Vân. Ánh mắt nàng dường như ở chờ mong cái gì nhưng lại không thể mở miệng.
Lư Vân trầm mặc một lúc như suy tính điều gì. Chợt thấy hắn cắn răng, lớn tiếng nói:
Công chúa nghe lời này thì "A" một tiếng. Nàng lui một bước, run giọng nói:
Lúc này trong đầu Lư Vân như có sét đánh dữ dội ầm ầm. Dám mang công chúa chạy trốn chính là họa tru di tam tộc. Có điều nghĩ lại hắn chỉ là một khâm phạm trốn tù, hơn nữa trong nhà đã không còn người thân nào, thật không có gì phải sợ.
Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt hai tay quả quyết nói:
Công chúa nghe hai chữ "Bắc Kinh" thì chấn động thân mình. Nàng cúi đầu buồn bã nói:
Lư Vân thấy thần sắc nàng đầy đau khổ, không biết lấy từ đâu ra dũng khí, lúc này hừ một tiếng, nói:
Công chúa nghe thì trong mắt hiện vẻ vui sướng, run giọng nói:
Lư Vân gật đầu, lớn tiếng nói:
Công chúa thấy vẻ quả quyết trên mặt hắn, biết lời này là thật, nàng mừng rỡ không thôi, lại bật khóc thành tiếng. Thoáng chốc nước mắt thấm ướt tay áo.
Lư Vân khom thân nhìn nàng, khẽ hỏi:
Công chúa đột nhiên thả người vào lòng Lư Vân rồi ôm chặt lấy hắn. Nhất thời Lư Vân không biết hành động thế nào cho phải. Hắn lòng đầy xấu hổ, đang muốn đẩy ra, chợt cảm giác ngón tay công chúa khẽ đụng lên miệng, nàng lại nhẹ nhàng nói bên tai:
Nói rồi kiễng chân hôn lên môi hắn một nụ hôn thật sâu.
Lư Vân kinh hãi giật mình, toàn thân như có luồng điện chạy qua, chợt công chúa buông tay rồi lùi về sau, ánh mắt trở nên thùy mị vô hạn.
Lư Vân khó hiểu ý tứ của nàng, lắp bắp hỏi lại:
Công chúa chăm chú nhìn hắn, ôn nhu nói:
Lư Vân cả kinh nói:
Công chúa cười buồn bã, lắc đầu nói:
Nàng xoay người sang chỗ khác, lưng đưa về Lư Vân, nhẹ giọng nói:
Lư Vân giờ mới hiểu tâm ý công chúa, hắn buồn bã nói:
Công chúa cúi đầu nói:
Lời lẽ tuy dứt khoát nhưng mơ hồ nghẹn ngào thương tâm, cũng không mong Lư Vân biết được.
Trong gió bắc lạnh thấu xương, công chúa chậm rãi rời khỏi rừng cây. Trên đường, nàng không quay đầu lại thêm lần nào nữa.
Lư Vân mắt thấy thân ảnh nhỏ nhắn yêu kiều kia càng bước càng xa, sắp mất bóng dáng, cảm giác trống rỗng xâm chiếm tâm tư, kêu lên:
Hai chân hắn muốn đuổi theo nàng, chợt thấy một người hai tay ôm ngực dựa vào thân cây trước mặt. Bộ mặt người này uể oải, chính là Tần Trọng Hải.
Lư Vân thấy y, bất giác trong tâm bi thảm, nói:
Tần Trọng Hải nhìn hắn một cái, lắc đầu thở dài:
Xem ra Tần Trọng Hải đến đã được một lúc, lại để hai người tự nhiên trò chuyện. Đến lúc cuối mới hiện thân chặn Lư Vân lại.
Lư Vân nghe lời này, như bừng tỉnh khỏi bến mê. Có điều nghĩ đến công chúa từ nay về sau ở Tây Vực, không thể trở về Trung Thổ, lòng hắn như đao cắt, chỉ ngơ ngác đứng ngây ngốc tại chỗ.
Tần Trọng Hải vỗ vai hắn, nói:
Lư Vân nhìn rừng cây lạnh lẽo, tự biết đời này sẽ không còn được gặp lại công chúa. Thân là nam nhi đại trượng phu, vẫn nhịn không được để nước mắt ứa ra. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------