Hồi 2
Nguồn:
read.st
Trác Lăng Chiêu có Giang Sung làm chỗ dựa, giờ này Ninh Bất Phàm cũng được Lưu Kính trợ trận. Hai người nói qua nói lại không ai sợ ai. Nếu giờ Ninh Bất Phàm hồi tâm muốn quyết đấu một trận, thậm chí tranh ngôi võ lâm minh chủ vẫn còn chưa muộn. Lưu Kính thấy y cúi đầu không nói, liền khuyên nhủ:
Ninh Bất Phàm nghe mấy chữ “đại sự cần làm” thì thân thể run lên, cúi đầu chắp tay nói:
Tân khách trong sảnh nghe đoạn đối thoại của hai người, trong lòng hiểu rõ. Xem ra giao tình giữa Ninh Bất Phàm và Lưu Kính không hề tầm thường, khó trách Giang Sung không tiếc thân phận đại thần, lặn lội từ kinh thành xa xôi đến đây gây chuyện. Có điều Ninh Bất Phàm mang danh hiệp khách, sao lại liên can đến Lưu Kính? Điều này thật khiến cho người ta khó hiểu.
Mắt thấy Ninh Bất Phàm quyết tâm thoái ẩn bằng được, Lưu Kính tự biết không thể ngăn cản nổi. Lão nhìn Ninh Bất Phàm hồi lâu, cuối cùng thở dài một hơi, nói:
Ninh Bất Phàm nghe câu trên lập tức vui mừng ra mặt, lúc này mới khom người nói:
Y xoay người cúi chào đám tân khách:
– Đa tạ các vị đã vui lòng lên núi xem lễ.
Lại chắp tay bồi cười với Trác Lăng Chiêu:
– Minh chủ tại thượng, mai này có thể dạy bảo thêm cho đám môn nhân Hoa Sơn, Bất Phàm vô cùng cảm kích.
Trác Lăng Chiêu nghe đối phương nịnh nọt, bất giác khóe miệng lộ nụ cười.
Đám người Dương Túc Quan, Lư Vân, Tần Trọng Hải thì lộ vẻ mặt khổ đau. Ninh Bất Phàm thoái ẩn, số mệnh của võ lâm chính đạo sẽ chấm dứt từ đây. Nghĩ đến về sau Thiếu Lâm Tự bị người ức hiếp, Dương Túc Quan càng thấy tội của mình thêm nặng. Mặc cho chàng lão luyện từng trải, trong lòng vẫn có cảm giác mờ mịt không biết làm sao.
Ninh Bất Phàm thấy không còn người ngăn cản, vui mừng lấy trường kiếm cùng đĩa đựng nến lỏng. Lúc này chính tà song phương không còn ai can thiệp, phong kiếm trở thành kết cục đã định.
Ninh Bất Phàm đang muốn đổ nến vào kiếm, chợt nghe một tiếng thở dài vang lên:
Mọi người quay đầu, chỉ thấy người lên tiếng đượm vẻ đơn độc ngồi trên ghế lớn, chính là Cửu Châu Kiếm Vương Phương Tử Kính. Thanh âm của lão bình thản, không mang ý chỉ trích hay ngăn cản, lơ lửng trong không khí như hữu khí vô lực vậy. Lại nghe lão tiếp tục nói:
Ninh Bất Phàm đang kích động phong kiếm, nghe những lời này như bị thức tỉnh. Y ngừng tay lại, cười khổ:
Tần Trọng Hải nghe những lời khác thường này, thầm nghĩ: “Nghe hai người nói vậy, xem ra sư phụ từng đấu cùng Ninh Bất Phàm một trận, không biết ai thắng ai thua...”.
Y càng đoán càng kinh ngạc hoảng sợ: “Sư phụ là đại kiếm khách không người nào trong thiên hạ không biết, sao lại quăng kiếm dùng đao? Xem ra lão nhân gia…cũng thua dưới kiếm Ninh Bất Phàm….”
Trong lòng kích động, Tần Trọng Hải thật lâu thốt không thành lời.
Phương Tử Kính chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt Ninh Bất Phàm, thở dài nói:
Ninh Bất Phàm nghe lời này, cổ họng khô khốc khó mà đáp lời.
Phương Tử Kính đến bên cạnh y, vươn tay cầm lấy “Dũng Thạch”. Xoát một tiếng, rút một nửa thanh kiếm ra, nói:
Thân kiếm sáng bóng như gương. Ninh Bất Phàm cúi đầu nhìn, chỉ thấy khuôn mặt phản chiếu trên kiếm đầy vẻ phong sương, dường như nhận hết đủ loại tra tấn thế gian, khóe mắt đầy những nếp nhăn lại càng giống một người mang đầy dã tâm đố kỵ hận thù … Người trung niên mang khuôn mặt nịnh nọt kia không phải ai khác, chính là Bất Phàm, Ninh Bất Phàm…
Ninh Bất Phàm si ngốc nhìn gương mặt bản thân trong kiếm, lòng đầy thống khổ. Đột nhiên, khuôn mặt già nua biến mất, một khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết đầy nước mũi của một đứa trẻ nho nhỏ, bộ dạng vụng về từ từ hiện lên, còn ngây ngô cười không dứt.
Ký ức thoáng hiện, chuyện xưa ùa về. Ninh Bất Phàm nhịn không được, nước mắt ứa ra lăn xuống hai gò má.
Phương Tử Kính than thở:
Ninh Bất Phàm nghe lời này thì vươn tay che mặt, nước mắt như mưa. Mọi người thấy vậy đều ngạc nhiên không thôi.
Phương Tử Kính tra kiếm vào vỏ, trả nó về trong tay chủ nhân, nói:
Phương Tử Kính có bối phận rất cao trong võ lâm, lúc này mở miệng nói chuyện, những người có mặt đều nghiêm túc lắng nghe, thậm chí vài gã thanh niên trẻ tuổi nhiệt huyết sôi trào. Trước mặt đại tông sư này, đám gian thần Giang Sung sao có chỗ để xen ngang? ai nấy đều yên lặng không nói.
Ninh Bất Phàm ngẩng đầu, chậm rãi nhìn hai lá cờ thưởng trên cao, ở trên có viết “Thắng liền tám trăm trận, võ nghệ được khắp thiên hạ tôn sùng”
Y khẽ thở dài thầm nghĩ: “Đúng vậy… Ta vốn là một kiếm khách, chỉ biết sử dụng kiếm mà thôi… Ta đã trở thành một kẻ khiếp đảm vô dụng, vô sỉ đáng chê cười từ khi nào…. Ta sống không phải vì danh lợi …Cũng không phải vì Hoa Sơn…. Ta sinh ra trên đời này, chỉ vì kiếm của mình mà sống…”
Chỉ một thoáng, y ngửa mặt lên trời cuồng khiếu, lớn tiếng nói:
Chỉ thấy Ninh Bất Phàm giơ kiếm cao quá đầu, thân hình xoay tròn như chong chóng, lên trước ba bước, qua bên cạnh hai bước, lại không ngừng nhảy tại chỗ, như đang múa lễ tế thần vậy. Vũ khúc năm đó, nhảy ra một tuyệt thế cao thủ danh chấn thiên hạ. Vũ khúc hôm nay, chỉ sợ về sau sẽ thất truyền trên thế gian này. Môn đồ Hoa Sơn liền khóc như mưa ngay tại chỗ. Đám Triệu Lão Ngũ, Phì Xứng Quái nhớ đến chuyện cũ cũng thất thanh khóc rống. Tân khách trong sảnh thì há to miệng, lại không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Phương Tử Kính thản nhiên nói:
Ninh Bất Phàm đột nhiên nhảy dựng lên, cười ha hả nói:
Ngũ Định Viễn nghe thì kinh ngạc hoảng sợ, thầm nghĩ: “Lại là họ Tần này nữa, thực ra là ai? Sao giống như một đại nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn như vậy?”
Giang Sung nghe đến cái tên nọ cũng biến sắc, hung tợn nhìn chằm chằm Ngũ Định Viễn, hậm hực thầm nghĩ: “Lại là nghịch tặc đáng hận kia, chết rồi mà vẫn như âm hồn không tan là sao!”
Lưu Kính một mực yên lặng, thấy bộ dáng Ninh Bất Phàm vui mừng sung sướng thì khẽ cười nói:
Ninh Bất Phàm cười ha hả nói:
Y bay lên giữa không trung, hét lớn nói:
Nội lực tràn ra, “Dũng Thạch” lập tức bắn ra khỏi vỏ. Chỉ nghe một tiếng keng lớn vang lên. Thanh âm kia chấn thẳng lên mái nhà, bụi cát trên trần cũng lả tả rơi xuống.
Mọi người kinh ngạc lẫn sợ hãi, lúc này mới biết được công lực chân chính của Ninh Bất Phàm. Xem ra đến giờ y mới giải thoát khỏi gông xiềng, khôi phục lại khí khái của cao thủ đệ nhất thiên hạ.
Phương Tử Kính cười ha hả nói:
Ninh Bất Phàm cầm trường kiếm trong tay, hai mắt lại trở nên sáng ngời tinh anh, chỉ nghe y nói:
Y xoay người nhìn về phía mọi người, cất cao giọng nói:
–Ninh Bất Phàm ta rút lui khỏi giang hồ, về sau cả đời không động đến kiếm nữa. Hôm nay, chư vị nào muốn chỉ giáo vài chiêu, phân cao thấp cùng tại hạ thì mời tiến lên.
Mọi người nhìn ánh mắt của y, bất giác thân thể không rét mà run. Lúc trước bộ dạng Ninh Bất Phàm như một tiểu nhị đáng khinh, giờ phút này cầm trường kiếm lại như một người cao khổng lồ, khiến người không dám lại gần. Giang Sung định buông lời đe dọa, có điều ánh mắt vừa chạm vào mắt Ninh Bất Phàm, liền giật mình hoảng sợ, đến nỗi không dám hít thở mạnh.
Ninh Bất Phàm rút kiếm nghênh chiến, ngửa mặt lên trời kiêu ngạo nhìn quanh, toàn thân tỏa ra khí khái khiến người không dám nhìn thẳng của thiên hạ đệ nhất. Trác Lăng Chiêu thấy vậy lại vui vẻ trong lòng. Giờ chỉ cần đánh bại được Ninh Bất Phàm, vậy ngai vàng “Võ lâm Minh chủ” của y sẽ về đúng bản chất của nó, không còn người nào dám chê cười nữa. Nghĩ như vậy, y lập tức bước lên, lạnh lùng nói:
Ninh Bất Phàm nhìn Trác Lăng Chiêu, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười dài, nói:
Ninh Bất Phàm lúc trước yếu hèn thế nào, giờ cầm kiếm trong tay thì giọng điệu tự tin gấp bội. Đám người đứng ngoài quan sát không hề dám châm chọc nữa.
Trác Lăng Chiêu mỉm cười, nói:
Y đánh bại ba cao thủ danh chấn của Thiếu Lâm, đã trở thành nhân vật nổi tiếng được cả võ lâm Trung Nguyên sùng bái, giờ này đầy tự tin đấu một trận cùng Ninh Bất Phàm.
Hai người cầm chặt trường kiếm, đồng thời bước ra giữa đài. Song hùng nhìn chằm chằm nhau, đều thầm đánh giá đối phương. Ninh Bất Phàm thấy ánh mắt của Trác Lăng Chiêu như lửa như đuốc, trên người đằng đằng sát khí, liền mỉm cười hỏi:
Hai mắt Trác Lăng Chiêu bắn ra tinh quang, uy nghiêm cười lạnh nói:
Khi nói thì rút kiếm khỏi vỏ giơ trước ngực, càng hiện ra khí thế bễ nghễ của Kiếm thần.
Ninh Bất Phàm khẽ gật đầu, nói:
Khóe miệng Trác Lăng Chiêu nhếch lên, ngạo nghễ nói:
Ninh Bất Phàm nhún vai, mỉm cười nói:
Y nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm, nói:
– Kiếm chính là ta. Ta chính là kiếm. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------