Nguồn:
read.st
Kiếm quang chớp động, Trác Lăng Chiêu đang muốn chặt hai tay của Ninh Bất Phàm. Chợt nghe một người cười lên ha hả, như thiên tướng hạ phàm bay xuống che trước mặt kẻ yếu thế.
Người nọ chậm rãi bước lên, liếc nhìn Giang Sung một cái, nói:
Giang Sung hoảng sợ, run giọng thốt:
Trác Lăng Chiêu thấy người tới cười dài như có thể lượm lấy được tiếng cười đó, niên kỷ chừng hơn bảy mươi. Đột nhiên trong lòng y cảm thấy lạnh lẽo, biết lão nhân trước mặt có chỗ khác thường, lập tức dừng tay rồi lùi lại vài bước. Mọi người trong sảnh thấy dung mạo của lão nhân bình thường cùng trang phục mộc mạc, lại không biết là thần thánh phương nào.
Lão nhân nọ thấy mọi người nhìn mình không chớp mắt, chỉ mỉm cười vỗ tay nói:
Mọi người ngạc nhiên thầm hỏi: “Bên trên còn người nữa sao?”
Chỉ thấy bóng người chớp lên, một nam một nữ bay xuống. Nam có khuôn mặt chữ điền, thân hình cao lớn, chính là danh bộ vùng Tây Lương năm xưa, Ngũ bộ đầu Ngũ Định Viễn. Nữ thì có dáng người thon thả lả lướt giống như đóa hoa mới né, là đệ tử Cửu Hoa Sơn, Diễm Đình.
Ba người vừa xuất hiện, đám người Lư Vân, Dương Túc Quan lập tức chạy đến chỗ Ngũ Định Viễn, vây quanh hỏi này hỏi nọ, khiến hắn bận tối mày tối mũi. Diễm Đình thì tiến tới quỳ xuống thỉnh an sư phụ. Sắc mặt Quyên nhi đầy vẻ kích động, vừa ôm sư tỷ vừa khóc lóc hỏi hai. Sư môn ba người gặp lại, đúng là vui buồn lẫn lộn.
Ngũ Định Viễn, Diễm Đình bận chào hỏi người quen. Lão nhân nọ cũng không hề nhàn rỗi, tự đến chiếc ghế lớn thứ ba rồi ngồi xuống. Lão nhìn Quỳnh Võ Xuyên, mỉm cười gật gật đầu chào hỏi:
Quỳnh Võ Xuyên ha hả cười nói:
Lão nhân nọ cười nói:
Lão quay đầu nhìn về phía Giang Sung, cười nói:
– Giang đại nhân của chúng ta sao không an ổn ở bên hầu hạ Hoàng thượng, lại chạy đến Hoa Sơn hò hét đi múa hát lại, chăm chăm chỉ muốn chặt bỏ hai tay của người ta, nếu Hoàng thượng biết chuyện này, chẳng phải sẽ thấy hoang đường cực độ sao?
Giang Sung nghe lời trào phúng nhưng không dám mở miệng đáp trả, sắc mặt trở nên khó coi. Trác Lăng Chiêu chau mày nhìn lão nhân nọ, hỏi:
Lão nhân nọ mỉm cười, nói:
Hai chữ “Lưu Kính” vừa ra khỏi miệng lão, những người bên cạnh chấn động đến độ đứng ngây người như phỗng. Người ngoài thấy vậy vội vàng hỏi thăm lai lịch lão nhân, thoáng chốc một truyền mười mười truyền trăm. Đại sảnh đang ồn ào thoáng chốc lặng ngắt như tờ.
Lão nhân nọ thấy tân khách trong sảnh hoảng sợ, lập tức cười ha hả nói:
Mọi người ngươi nhìn ta ta lại nhìn ngươi, tất cả đều trở nên á khẩu. Trước mặt không phải ai khác, chính là nhân vật danh chấn thiên hạ, có thể cùng Giang Sung, Liễu Ngang Thiên tạo thành thế chân vạc. Đông Hán đại thái giám Lưu Kính!
Đám Dương Túc Quan thấy người đứng đầu mười hai ban thái giám trong kinh thành, cũng là thái giám cầm bút tùy hầu hạ bên cạnh đương kim thiên tử, trong lòng cũng lấy làm ngạc nhiên. Tần Trọng Hải ho một tiếng, thấp giọng nói:
Dương Túc Quan cũng thấy buồn bực, gật đầu nói:
Lư Vân thấy Ngũ Định Viễn cúi đầu không nói, liền hỏi:
Ngũ Định Viễn thấy ba người chằm chằm mình, vội xua tay nói:
Mọi người ồ một tiếng nửa tin nửa ngờ.
Dương Túc Quan càng nghĩ càng thêm nghi hoặc. Chàng đang muốn hỏi rõ, chợt nghe Lưu Kính nói:
Dương Túc Quan nghe nhắc chuyện này, cơn đau lại bốc lên dữ dội trong đầu. Trác Lăng Chiêu đánh bại Linh Định, Ninh Bất Phàm thì sợ hãi không dám phân thắng bại cùng y, như vậy “Kiếm thần” nghiễm nhiên trở thành võ lâm minh chủ. Nghĩ đến thanh danh của Thiếu Lâm bị hủy trong tay mình, sắc mặt chàng trở nên trắng bệch.
Giang Sung đi tới cười nói:
Lưu Kính cười nói:
Nói xong, liền đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn về phía Trác Lăng Chiêu.
Lưu Kính hỏi như vậy e là còn lợi hại hơn cả đe dọa bằng bạo lực. Quả nhiên Trác Lăng Chiêu khẽ biến sắc, lắc đầu nói:
Lưu Kính cười nói:
Trác Lăng Chiêu nghe lời trào phúng, sắc mặt hết xanh lại đỏ. Cùng một câu như nhau, Quỳnh quốc trượng nói ra thì táo bạo giận dữ, Lưu Kính mở miệng lại trở thành châm chọc xảo diệu, khiến cho người ta không thể đáp trả.
Giang Sung cười lạnh nói:
Y quay đầu nhìn về Ninh Bất Phàm, cười gằn hỏi:
– Thế nào? Lời này của ta có chỗ nào không đúng?
Ninh Bất Phàm ho nhẹ một tiếng, nói:
Quỳnh Võ Xuyên thấy bộ dáng yếu đuối của y thì vừa vội vừa tức, lớn tiếng kêu lên:
Lưu Kính ở bên lại vươn tay vào vỗ vai Quỳnh Võ Xuyên, cười nói:
Quỳnh Võ Xuyên biết tài ăn nói lợi hại của Lưu Kính. Lão thái giám này đã nói vậy tất có dụng ý, lão giả ý tiếp lời, ngạc nhiên hỏi:
Lưu Kính ha hả cười nói:
Quỳnh Võ Xuyên sao không rõ Lưu Kính đang cố ý châm biếm, lại giả cách chưa từng nghe đến, hỏi:
Lưu Kính cười nói:
Quỳnh Võ Xuyên làm bộ kinh ngạc, hoảng sợ nói:
Hai người một hỏi một đáp, châm chọc cách đối nhân xử thế thường ngày của Giang Sung. Đám tân khách thầm lấy làm buồn cười.
Lưu Kính thở dài nói:
Quỳnh Võ Xuyên ngạc nhiên hỏi tiếp:
Lưu Kính nói:
Quỳnh Võ Xuyên lộ vẻ tán thưởng, gật đầu nói:
Giang Sung mặt đỏ bừng bừng, cười hắc hắc đáp lễ:
Lưu Kính cười nói:
Mọi người biết hai người này có ý đối phó Giang Sung, Nếu tùy tiện nói chen vào, sẽ không tránh khỏi tham gia trận so đấu của các đại quyền thần, ai nấy đều miệng câm như hến.
Quỳnh Võ Xuyên phất tay áo cười nói:
Tiền Lăng Dị thường ngày thích nhất là làm náo động, mắt thấy không ai dám trả lời, lập tức cười lạnh nói:
Mọi người nghe Tiền Lăng Dị nói chuyện lớn mật như vậy, đều trở nên hoảng sợ. Quả nhiên nghe Lưu Kính ồ một tiếng, hỏi:
Tiền Lăng Dị lạnh lùng trả lời:
Lưu Kính thở dài:
Tiền Lăng Dị ỷ có Giang Sung làm chỗ dựa, không hề sợ hãi mà còn giận dữ quát:
Lưu Kính mỉm cười nói:
Tiền Lăng Dị đột nhiên thấy run sợ, lúc này mới nhớ ra thân phận của Quỳnh Võ Xuyên không hề tầm thường. Hắn nhìn thoáng qua thì thấy đám người Kim Lăng Sương đứng thẳng khoanh tay, cúi đầu im lặng không dám nhúc nhích.
Lúc này biết mình đã lâm đại họa. Tiền Lăng Dị ho hắng một tiếng, lúng túng nói:
Lưu Kính thở dài, nói:
Tiền Lăng Dị bồi cười nói:
Sắc mặt Lưu Kính chợt trở nên lạnh lùng, quát:
Tiền Lăng Dị sợ tới mức hồn phi phách tán, run giọng phân bua:
Lưu Kính lạnh lùng nói:
Tiền Lăng Dị sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói:
Nói xong lập tức vả vào miệng mình chan chát.
Mọi người thấy Lưu Kính vừa xuất hiện, chỉ nói vài đã khiến Tiền Lăng Dị dập đầu quỳ xuống, ai ai cũng thầm bội phục. Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: “Giang Sung, Lưu Kính, hai đại gian thần này quả thật lợi hại. Người nào cũng có bản lĩnh cao bằng trời, so tài trí so cách ăn nói cùng bọn họ, ta còn kém xa đến cả vạn dặm.”
Dương Túc Quan, Tần Trọng Hải cũng lấy làm bội phục, thầm nghiền ngẫm muốn học theo thủ đoạn hành sự của lão thái giám trước mắt.
Trác Lăng Chiêu thấy người môn nhân bị người ta răn dạy cho thảm hại, liền ho một tiếng, nói xen vào:
Trác Lăng Chiêu nói như vậy, cũng là nể thể diện của Lưu Kính, nào biết Lưu Kính còn không buông tha, chỉ cười nói:
Tiền Lăng Dị nghe lời này, sợ tới dập đầu như điên như dại. Giang Sung biết miệng của Lưu Kính rất lợi hại, nếu y xen ngang vào cầu tình, không tránh khỏi sẽ bị bắt thóp, liền im lặng không nói nổi một lời.
Trác Lăng Chiêu thấy Lưu Kính không hề nể mặt, thoáng chốc quát một tiếng, tay cầm chặt chuôi kiếm, trầm giọng nói:
Trác Lăng Chiêu mặt đầy sát khí. Ngày trước vì tuyệt thế võ công trên Thiên Sơn, Kiếm Thần không ngại trở mặt cùng Giang Sung. Giờ nếu Lưu Kính bức bách quá đáng, xem ra chuyện gì y cũng dám làm.
Lưu Kính mỉm cười nói:
Lão phất phất tay về Tiền Lăng Dị, nói:
Tiền Lăng Dị như được hoàng ân đại xá, nức nở nói:
Lưu Kính cười nói:
Tiền Lăng Dị quay lại nhìn trộm, thấy sắc mặt của Giang Sung bất thiện thì hoảng sợ, vội vàng trốn sau lưng Trác Lăng Chiêu.
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, không thèm để ý đến Lưu Kính nữa, trợn mắt nhìn về phía Ninh Bất Phàm, lớn tiếng hỏi:
Lúc trước Giang Sung độc bá toàn trường, Ninh Bất Phàm hoàn toàn bị động không thể chống đỡ. Giờ phút này Lưu Kính hiện thân khống chế lại cục diện, theo lý Ninh Bất Phàm nên vui mừng mới đúng, Có điều vừa thấy Lưu Kính, vẻ mặt của y chẳng những không thoải mái, ngược lại còn thêm nỗi ưu phiền. Các vị khách trong sảnh nhìn ra điều này thì càng thêm buồn bực.
Chỉ nghe Ninh Bất Phàm thở dài, nói:
Lời nói quả thật có ý thoái ẩn, không hẳn chỉ do bị Giang Sung ép bức. Y vươn tay đặt vào chậu thứ ba, lấy đoạn vải trắng nọ đưa cho Lưu Kính, nói:
Mọi người thấy đoạn vải trắng rách nát cũ kỹ, nào ngờ lại có liên quan đến cả Quý phi đương triều, trong lòng cả đám lấy làm tò mò. Sắc mặt Giang Sung đại biến, ngay cả Quỳnh Võ Xuyên cũng hít một hơi sâu.
Lưu Kính thấy mọi người suy đoán này nọ, lập tức mở đoạn vải trắng ra. Chỉ thấy trên đó đầy vết máu, còn viết một dòng chữ. Quỳnh quốc trượng cao giọng đọc:
Ngũ Định Viễn nhíu mày hỏi:
Dương Túc Quan thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn ồ một tiếng, nói:
Trong đầu hắn trở nên hỗn loạn, cảm thấy có chỗ rất kỳ quái nhưng phút chốc không nghĩ ra, chỉ có thể nhíu mày suy tư.
Giang Sung ở một bên lại mặt xanh như tàu lá, cơ thể run rẩy không ngừng nhưng đang vô cùng khẩn trương. Chỉ thấy yết hầu y giật giật, lẩm bẩm:
------oOo------