Nguồn:
read.st
Tần Trọng Hải cùng Hà đại nhân từ biệt Khả Hãn dẫn quân trở về Trung thổ, mọi người chậm rãi mà đi. Trên đường, Tiết Nô Nhi nhắc tới tổng binh Ngọc môn quan Cao Nhan lại tức giận không thôi, thề quyết không bỏ qua, nhất định phải tru diệt người này. Lão cùng với Hà đại nhân không đồng ý thông qua Ngọc Môn quan trở về. Tránh phải chịu sự truy sát của thủ hạ Giang Sung, toàn quân liền đổi hướng, đi vòng trong các đường núi tiến vào quan nội.
Về gần Tây Lương đã là mười một tháng giêng, Tần Trọng Hải nói:
Hà đại nhân nghe lời này, biết bọn họ có việc khác, chỉ sợ nhắm vào Giang Sung. Lão vốn đa mưu túc trí, tuy có giao hảo cùng Liễu Ngang Thiên nhưng không muốn cuốn vào đấu tranh trong triều, liền nói:
Tiết Nô Nhi nghe hai người nói chuyện cũng đoán ra vài phần, trên mặt chợt lóe thanh khí, cười lạnh nói:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
Ban đêm, Hà đại nhân mở tiệc chiêu đãi hai người Tần Lư, úy lạo bọn họ qua những đoạn đường vất vả. Sáng sớm hôm sau, Tần Trọng Hải chia quân làm hai đạo, sai Lý phó quan dẫn một đạo bảo vệ Hà đại nhân. Lúc này mọi người đã ở quan nội. Trên đường hồi kinh, sẽ không kẻ nào cả gan dám ra tay tập kích đám người Hà đại nhân. Vạn nhất xảy ra chuyện, có thể xin các châu quận địa phương phái binh ứng cứu, việc này không cần lo lắng nhiều. Mọi người an bài thỏa đáng rồi từ biệt nhau.
Đại quân Tần Trọng Hải nhằm hướng Lương Châu mà đi. Hôm đó tới ngoại thành, Tần Trọng Hải chỉ vào thành Tây Lương đầy trời cát vàng, cười nói với Lư Vân:
Y thấy dọc đường Lư Vân buồn bã không nói, biết hắn còn nhớ công chúa, muốn bày chuyện cho khuây khỏa.
Lư Vân nhìn cát vàng cuồn cuộn một vùng, chợt nhớ tới Ngũ Định Viễn cùng chung hoạn nạn, lại không lên tiếng tiếp lời.
Tần Trọng Hải cười nói:
Lư Vân thở dài một hơi, lắc đầu nói:
Tần Trọng Hải biết Lư Vân vẫn còn cảm khái chuyện công chúa bị ép kết thân nghị hòa. Y thở dài một tiếng, vỗ mạnh vào vai Lư Vân một cái, lớn tiếng nói:
Lư Vân nhìn về phía chân trời, không biết hiện giờ công chúa thế nào. Khả Hãn đối đãi với nàng ra sao? Nhất thời bộ dáng trở nên ngây dại.
Mọi người vào thành Tây Lương. Tri phủ Lục Thanh Chính cuống quít tới đón. Tần Trọng Hải xuống ngựa, đi tới chắp tay nói:
Lục Thanh Chính biết đám người Tần Trọng Hải mới hộ tống công chúa an toàn sang Tây Vực, ngày sau tất được thăng quan tiến chức. Hắn bày ra bộ mặt đầy vui mừng, bồi cười nói:
Tần Trọng Hải nghe thì cười cười. Y biết Lục Thanh Chính từng hãm hại Ngũ Định Viễn, là tay sai của Giang Sung, không phải hạng tốt lành nên không muốn nhiều lời, chỉ thản nhiên nói:
Trên mặt Lục Thanh Chính hiện vẻ hoảng sợ, sợ là Tần Trọng Hải tới chuyến này có ý đối phó hắn. Lúc này đối phương đã mở miệng cự tuyệt, hắn không tiện nhiều lời, đành hậm hực rời đi.
Tần Trọng Hải dẫn quân hạ trại nghỉ tạm, lại cùng Lư Vân cải trang. Hai người chờ đến ban đêm mới vào thành.
Lúc này đang trong những ngày tết, thành Tây Lương tuy nhỏ nhưng giăng đèn kết hoa khắp nơi, vẽ nên một bức tranh thái bình thịnh thế. Tần Trọng Hải hỏi thăm khắp các khách điếm về đám người Dương Túc Quan, hỏi tới mười chỗ mà không tìm được người. Tần Trọng Hải lấy làm kỳ, cùng Lư Vân tìm chỗ uống rượu thương lượng đại sự.
Lư Vân nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Đang khi hai người nói chuyện, thấy một nam tử cầm trên tay một cái bầu đi tới mua rượu. Tần Trọng Hải liếc mắt nhìn qua. Người nọ vóc người mập mạp, cước bộ trầm ổn. Thì ra là đầu lĩnh hộ vệ Vi Tử Tráng bên người Liễu Ngang Thiên.
Tần Trọng Hải biết tìm được người thì mừng rỡ, lặng lẽ tới gần Vi Tử Tráng rồi ho nhẹ một cái. Bộ dạng Vi Tử Tráng đang nhàm chán, thấy Tần Trọng Hải, cũng mừng rỡ thốt:
Tần Trọng Hải cười nói:
Y đang muốn nói thêm, chợt thấy thần sắc Vi Tử Tráng lộ vẻ khác thường. Vi Tử Tráng quan sát khắp nơi rồi kéo hai người Tần Lư lại, thấp giọng nói:
Hai người Tần Lư lập tức theo Vi Tử Tráng. Qua mấy hẻm nhỏ tới một nhà dân, Tần Trọng Hải ngạc nhiên nói:
Vi Tử Tráng nói:
Tần Trọng Hải không thấy đám người Dương Túc Quan ra đón, liền hỏi:
Vi Tử Tráng đang muốn trả lời, đã thấy một thiếu nữ nhanh nhảu từ trong nhà đi qua bên này. Thiếu nữ nọ thấy Tần Lư hai người liền có vẻ tò mò, không ngừng đánh giá bọn họ.
Tần Trọng Hải nghe nói đây là nhà của Ngũ Định Viễn, vậy thiếu nữ này hẳn là thân nhân của họ Ngũ. Y liền chắp tay nói:
Y lại chỉ vào Lư Vân, giới thiệu rằng:
Thiếu nữ kia cười khúc khích, lại bắt chước bộ dáng của Tần Trọng Hải, lớn tiếng nói:
Vừa nói vừa chỉ vào Vi Tử Tráng, giới thiệu:
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Thiếu nữ kia le lưỡi cười nói:
Lư Vân đang buồn bực không vui, nghe lời này cũng phải phì cười một tiếng. Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
“Ở đâu chui ra con nhóc khùng này, tuổi còn nhỏ mà bệnh đã nặng như thế”
Y miệng cười chảy nước miếng nhưng trong tâm lại mắng người đầy khó nghe.
Vi Tử Tráng vội nói:
Tần Trọng Hải ừm một tiếng, gật đầu hỏi:
Lư Vân cũng lên tiếng:
Vi Tử Tráng thở dài, lắc đầu nói:
Tiếp theo lại dặn dò Quyên Nhi:
Quyên Nhi vốn tinh nhanh, thấy thần sắc của Vi Tử Tráng đã biết có đại sự, lập tức bước chân sáo nhảy ra ngoài cửa.
Vi Tử Tráng cùng hai người Tần Lư ngồi xuống, bày đồ ăn ra rồi ba người đồng loạt nâng chén.
Tần Trọng Hải gắp mấy miếng thịt bò, nói:
Lại nghe Vi Tử Tráng thở dài:
Tần Trọng Hải nghe bốn chữ Bách Hoa tiên tử, liền để đũa xuống, nói:
Vi Tử Tráng thở dài, nói:
Tần Lư hai người ồ một tiếng kinh ngạc.
Vi Tử Tráng nói:
Lư Vân cả kinh:
Vi Tử Tráng thở dài nói:
Tần Trọng Hải cùng Lư Vân đồng loạt đứng lên, cả kinh nói:
Vi Tử Tráng cười khổ lắc đầu:
Lư Vân vội hỏi:
Vi Tử Tráng thở dài nói:
Nghĩ đến giao tình giữa mình và Ngũ Định Viễn, Lư Vân nghe thì biến sắc mặt, run giọng nói:
Hắn đứng lên, hoắc mắt lớn tiếng nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Vi Tử Tráng liền cản lại:
Tần Trọng Hải lấy làm kỳ, hỏi:
Vi Tử Tráng có vẻ khó xử, cười khổ nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, bất động thanh sắc nhưng trong tâm lại thầm mắng:
“Thì ra là thế, Thiếu Lâm Tự thật quá coi trọng thể diện.”
Tần Trọng Hải là người từng trải, biết rằng Thiếu Lâm đứng đầu quần hùng, xưng bá võ lâm. Lần này giao thủ cùng Côn Luân Sơn, bọn họ không muốn người ngoài như Vi Tử Tráng tham gia, tránh trên giang hồ loạn truyền tin tức, nói là Thiếu Lâm Tự dựa vào Võ Đang Sơn tương trợ mới đối kháng lại được Côn Luân Sơn. Vì thế Dương Túc Quan mới để hảo thủ như Vi Tử Tráng ở lại.
Tần Trọng Hải không tiện vạch trần chuyện này, chỉ hỏi:
Vi Tử Tráng đáp:
Tần Trọng Hải lại hỏi:
Vi Tử Tráng nói:
Tần Trọng Hải hắng giọng một tiếng, nói:
Vi Tử Tráng khẽ gật đầu nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu thầm nghĩ:
“Côn Luân Sơn cao thủ đông đảo. Mấy người Túc Quan võ công không kém, kiến thức cũng rộng, có điều xông vào đầm rồng hang hổ như thế, e là không ổn”
Y trầm ngâm một hồi mới nói:
Hai người Vi Lư nhanh chóng đồng ý. Vi Tử Tráng là hộ vệ của Liễu Ngang Thiên. Ngày ấy Dương Túc Quan bảo hắn đợi tại Tây Lương. Dù không muốn nhưng nể thể diện Liễu Ngang Thiên đành phải nghe theo. Nghe Tần Trọng Hải nói, hắn liền tiếp lời:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Tính cách Tần Trọng Hải hào sảng không sợ trời không sợ đất, thấy người bên mình chịu thiệt thòi, liền bất chấp thể diện Thiếu Lâm Tự lên núi tương trợ. Lư Vân lo lắng an nguy của Ngũ Định Viễn, lòng đầy căm phẫn, lớn tiếng nói:
Đang lúc mọi người nói chuyện, lại nghe ngoài cửa có một âm thanh du dương:
Mọi người đưa mắt nhìn ra. Đã thấy một người như cây ngọc, hình dáng anh tuấn đang đứng ở ngoài cửa, chính là Dương Túc Quan.
Mọi người thấy chàng thì sôi nổi đứng dậy, chắp tay nói:
Tần Trọng Hải thấy chàng mặt ủ mày chau, liền cười nói:
Quả nhiên Dương Túc Quan thở dài, gật đầu nói:
Vừa vào trong phòng, Vi Tử Tráng lấy ghế mời chàng ngồi xuống. Dương Túc Quan cầm chén rót rượu rồi hỏi han:
Tần Trọng Hải ha hả cười nói:
Dương Túc Quan mừng rỡ, nói:
Tần Trọng Hải nói:
Đang khi nói chuyện, lại nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ khoảng cách khá xa, Tần Trọng Hải biết người tới là cao thủ tuyệt đỉnh. Y rùng mình đưa mắt nhìn lại. Chỉ thấy ngoài cửa đi vào hai lão tăng, hẳn là nhị đại kim cương Linh Định, Linh Chân.
Tần Trọng Hải mỉm cười, đứng lên chắp tay nói:
Linh Định chắp tay chữ thập nói:
Lư Vân ở một bên cũng tiến lên bái kiến. Ba người còn đang chào hỏi, Linh Chân đã thản nhiên ngồi ở trên Tần Trọng Hải, thần thái thật là ngạo mạn. Tần Trọng Hải thấy bộ dáng của hòa thượng to béo này cao ngạo. Trong lòng có ý không vui, lúc này nheo mắt nói:
Linh Chân tìm không được Trác Lăng Chiêu, một bụng oán khí không chỗ phát tiết, lúc này nghe Tần Trọng Hải trào phúng lại không thèm đáp, chỉ giương mắt nhìn chằm chằm lên nóc nhà đầy vô lễ.
Tần Trọng Hải cười khan mấy tiếng, hai mắt trên dưới đánh giá đối phương, tiếp theo phun một bãi nước miếng xuống đất.
Vi Tử Tráng thấy tình thế không ổn, vội kéo y đến một bên, nói:
Hắn biết tính tình của Tần Trọng Hải nóng nảy. Nếu để song phương một lời không hợp, không tránh khỏi một hồi đại chiến, liền mở miệng can ngăn một phen.
Lại nghe Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải ngạc nhiên:
Linh Chân cười nói:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, đang muốn mở lời trào phúng, đã thấy Vi Tử Tráng nháy mắt, bảo y không cần tranh cãi cùng lão hòa thượng này. Lại nghe Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
“Con bà nó, rốt cuộc tên mặt trắng ngươi giúp ai?”
Y lại cười nói:
Dương Túc Quan nói:
Lư Vân vốn đang ngồi im ở một bên, nghe bốn chữ "Long Hoàng động thế", liền nói xen vào:
Dương Túc Quan cũng lấy làm kỳ, hỏi:
Lư Vân đáp:
Hắn nói đến chỗ này, nhớ tới công chúa, trong lòng lại phiền muộn một trận.
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải xen lời cắt đứt chuyện giữa hai người:
Dương Túc Quan thở dài, nói:
Tần Trọng Hải cười ha hả. Y vốn không coi trọng việc này, lập tức nói:
Dương Túc Quan thở dài, rầu rĩ không vui nói:
Tần Trọng Hải nói:
Linh Chân lớn tiếng nói:
Linh Định gật đầu nói:
Tần Trọng Hải hì hì cười nhìn sang Lư Vân, thầm nghĩ:
“Thủ tọa La Hán Đường đại chiến Kiếm Thần, chúng ta có trò hay xem rồi!”
Hôm sau, Tần Trọng Hải truyền lệnh cho hai ngàn binh mã thuộc hạ tìm kiếm khắp vùng Tây Lương, hy vọng tìm ra hành tung của đám người Trác Lăng Chiêu. Riêng mấy người bọn họ đi dò hỏi nhân vật giang hồ nhưng cũng không có manh mối.
Lư Vân lo lắng an nguy của Ngũ Định Viễn, càng mất ăn mất ngủ điều tra. Có điều Tần Trọng Hải cùng hắn nào biết rằng. Bọn họ vừa rời khỏi địa phương nào, Trác Lăng Chiêu liền đi về nơi đó.
Lúc này các cao thủ Côn Luân Sơn không ở địa phương nào khác, lại ở chính dưới chân núi Thiên Sơn.
---o0o---
Chú: (1) Chân Long to lớn nhất, quyền uy nhất. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------