Hồi 3
Nguồn:
read.st
Mọi người ra ngoài thành, đại quân bắt đầu dựng lều lập trại ở lại đêm nay. Mọi người mệt mỏi một ngày, đều về trong trướng nghỉ tạm. Tần Trọng Hải đang muốn cởi giày thì một ả cung nữ đi vào nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Cung nữ nọ lui ra chờ ngoài trướng, Tần Trọng Hải liền sai người tìm Lư Vân. Không bao lâu thì Lư Vân đến, hắn liền hỏi:
Tần Trọng Hải nói:
Lư Vân cảm kích trong tâm, biết là Tần Trọng Hải có ý để hắn tham dự việc quân cơ, lúc này chắp tay nói:
Tần Trọng Hải chợt nhớ tới cá tính cương ngạnh của Lư Vân, liền nhắc nhở để tránh sau này gặp họa:
Lư Vân gật đầu:
Hai người thương nghị một hồi, liền theo cung nữ nọ tới hương trướng của công chúa.
Lư Vân theo Tần Trọng Hải đi vào, đã thấy đám người Hà đại nhân, Tiết Nô Nhi. Vẻ mặt mấy người này không kiên nhẫn, hiển nhiên chờ đã lâu. Trong này có màn trúc che chắn, Ngân Xuyên công chúa một mình ngồi bên trong, mơ hồ thấy không rõ diện mạo. Lư Vân biết quy củ trong cung nam nữ hữu biệt càng thêm lớn. Che màn là muốn tách bạch rạch ròi, hắn lập tức đứng thẳng người khoanh tay nghe lệnh.
Ngân Xuyên công chúa thấy mọi người đến đông đủ, liền nói:
Mọi người đồng loạt quỳ xuống tạ ơn rồi ngồi vào chỗ của mình. Lư Vân tự biết quan thấp chức hèn nên chỉ đứng ở một bên. Tần Trọng Hải liền kéo một chiếc ghế đặt ở trước mặt Lư Vân, ý bảo hắn cũng ngồi xuống.
Sau một lúc, công chúa mở miệng hỏi:
Hà đại nhân thưa rằng:
Công chúa đếm đốt tay tính toán, lại than rằng:
Mọi người nghe lời lẽ có phần bi ai, tất cả đều im lặng. Trong lòng thương xót cho thân phận của vị công chúa bị gả đi xa xứ này.
Hà đại nhân sợ công chúa sầu tư không ngừng, dẫn đến trên đường lại có chuyện không hay, vội nói:
Ngân Xuyên công chúa thở dài một tiếng, một lúc lâu không tiếp lời. Hà đại nhân đành nháy mắt với Tiết Nô Nhi, muốn lão nói mấy lời xuôi tai để tránh công chúa thêm phiền lòng.
Tiết Nô Nhi gật đầu hiểu ý, lập tức cất giọng the thé chuyển đề tài:
Lão vừa nói vừa cười lạnh liên tục, bộ dáng như hung thần ác sát. Ngân Xuyên công chúa nghe thì cả kinh:
Mọi người nghe công chúa dường như đồng tình với đám thích khách, đều lấy làm kinh ngạc. Tiết Nô Nhi hừ một tiếng không cho là đúng.
Hà đại nhân bồi cười nói:
Ngân Xuyên công chúa nhìn mặt đoán lòng, biết rằng chưa chắc có người tuân lời của nàng, lúc này sẵng giọng:
Tiết Nô Nhi ngẩng đầu cất giọng the thé:
Công chúa dường như càng nghe khó chịu, cả giận nói:
Tiết Nô Nhi bất mãn trong lòng, chỉ hừ một tiếng không nói.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, thần sắc đầy vẻ khổ não. Vị công chúa này thiện lương yêu dân, chỉ lo cho thiên hạ mà không để ý đến quy củ triều đình, bảo chúng thần biết làm sao cho phải?
Nhất thời không một ai lên tiếng. Công chúa thấy không có người để ý, lại quay sang nói với Tần Trọng Hải nói:
Tần Trọng Hải chưa đáp lời, Tiết Nô Nhi đã trợn mắt nhìn y, xem ra khúc mắc giữa hai người vẫn còn rất lớn. Tần Trọng Hải nghiêng mắt nhìn đối phương, thầm nghĩ:
“Tiết Nô Nhi này trời sinh não đầu đần độn, nói chuyện lại thập phần ngu ngốc, xem cha của ngươi chọc ngươi giận đến cỡ nào!”
Y lập tức hì hì cười, nói:
Quả nhiên lời này rất được lòng công chúa, chỉ nghe nàng tán thán:
Tần Trọng Hải cười nói:
Y trộm nhìn lại, thấy Tiết Nô Nhi tức giận đến trong mắt bốc lửa, dường như hận không thể cắt bản thân vạn đao để giải mối hận trong lòng.
Kỳ thật Tần Trọng Hải nói mấy câu này không hề trái lương tâm. Trong quân của y có nhiều đào phạm xuất thân phỉ tặc, ngay cả tham mưu Lư Vân cũng là một trong số đó. Nếu như mấy tên thích khách kia gia nhập trong quân. Với thân thủ của bọn họ, đích thị sẽ giúp ích không ít, như hổ mọc thêm cánh. Công chúa muốn y không lạm sát chính là gãi đúng chỗ ngứa.
Lại nghe Ngân Xuyên công chúa nói:
Nàng nghe Tiết Nô Nhi miễn cưỡng vâng dạ một tiếng, liền nói:
Tiết Nô Nhi hậm hực đứng lên, dù không cam lòng nhưng công chúa đã có lệnh thì sao dám làm trái, liền sai đám thủ hạ thả người. Lão chậm rãi đi tới bên người Tần Trọng Hải, lén dùng khuỷu tay thúc vào sau lưng y, muốn cho đối phương nếm chút khổ sở. Tần Trọng Hải mỉm cười, giả như muốn nói với Lư Vân, thân thể khẽ chuyển tránh ra bên cạnh. Khuỷu tay Tiết Nô Nhi không kịp rút về, theo đà liền đánh nát vỡ tan mấy tách trà trên bàn.
Hà đại nhân bực mình, trầm giọng nói:
Tiết Nô Nhi đỏ bừng mặt, ngây ngốc nói không ra lời, lại nghe Tần Trọng Hải cười nói:
Hà đại nhân cả kinh nói:
Tần Trọng Hải hướng sang Tiết Nô Nhi cười nói:
Tiết Nô Nhi giận dữ nhưng không dám phản bác, oán hận nói:
Công chúa cũng lên tiếng quan tâm:
Tần Trọng Hải nghe thì cười hì hì, Tiết Nô Nhi vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn điên, quát to một tiếng rồi cúi đầu lao ra ngoài ngay tại trận, trên đường còn đụng không ít cung nữ thị vệ.
Hà đại nhân thấy công chúa mặt ủ mày chau, cho rằng nàng ghét Tiết Nô Nhi vô lễ, liền nói:
Công chúa lắc đầu, nói:
Đột nhiên nàng thở dài thật sâu, nói:
Hà đại nhân nghe nàng có ý tự trách, cuống quít nói:
Công chúa không để ý lời an ủi, chỉ nhẹ giọng thở dài:
Vừa nói giọng nói nghẹn ngào dường như rất đau lòng.
Mọi người nghe nàng dám phê bình phụ hoàng, đây chính là phỉ báng đương kim thánh thượng, đại nghịch bất đạo. Cả đám ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi nhưng không ai dám tiếp lời. Lúc này chỉ cần nói chuyện vô ý một lời, ngày sau truyền ra sẽ là đại tội tru di cửu tộc. Lập tức cả đám im lặng, trong hương trướng yên tĩnh không tiếng động, chỉ còn những tiếng hô hấp trầm nặng.
Qua một lúc Ngân Xuyên công chúa khẽ thở dài một tiếng, thấp giọng nói:
Mọi người thở ra một hơi, lớn tiếng vâng lệnh:
Công chúa gật đầu rồi đi vào trong trướng, không trở ra nữa. Mọi người thấy tâm tình của nàng không thoải mái, cả đám tức tốc ly khai để tránh gây thêm chuyện.
Ra ngoài trướng, Tiết Nô Nhi đã chờ sẵn. Vừa thấy Tần Trọng Hải mặt liền đánh tới một bạt tai, mắng rằng:
Tần Trọng Hải tránh né rồi hắc hắc cười nói:
Tiết Nô Nhi nghe tới công chúa đành thu tay trở về, chỉ là vẫn còn giận dữ:
Tần Trọng Hải vái chào thật sâu, cười nói:
Y lại cười hì hì không thèm để ý. Tiết Nô Nhi hừ một tiếng nặng nề, oán hận rời đi.
Lần này hộ giá có chuyện đúng là trách nhiệm của Tần Trọng Hải. Tiết Nô Nhi trách y cũng không oan ức. Tần Trọng Hải tính tình rộng rãi, biết sai liền nhận lỗi, xem như kết thúc.
Chỉ là qua chuyện này, mọi người biết rằng Ngân Xuyên công chúa tính tình nhân từ. Sau này nếu phải giết người phóng hỏa, tuyệt không thể để nàng biết, đỡ thêm phức tạp vướng chân vướng tay. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------