Hồi 3
Nguồn:
read.st
Lúc này một gã phiên tăng nói:
Mọi người nghe lời lẽ tao nhã thì ngạc nhiên, không ngờ trong đám phiên tăng lại có người nói được tiếng Hán rành rọt như thế. Chỉ thấy người nọ mắt cao mũi ưng, trên người khoác một bộ hồng quải, xem ra không phải người Hán.
Lúc này trong phòng truyền ra thanh âm của một nam tử, nói:
Người lên tiếng chính là Trương Chi Việt. Chuyến đi này Thái Thường Tự Khanh Cao Định mang theo khá nhiều gia đinh cùng tài sản, làm sao có thể tùy ý di chuyển? Nếu để đạo tặc thấy tiền bạc chẳng phải rước họa vào thân sao? Trương Chi Việt tính tình cương cường, rất chán ghét những kẻ bá đạo bên ngoài. Ngày ấy thấy Côn Luân Sơn Kiếm Ảnh Tiền Lăng Dị thì đã ngứa mắt, huống hồ giờ chỉ là vài tên yêu tăng ngoại bang?
Chợt một phiên tăng già nua đi tới, lấy ra một viên Kim Nguyên Bảo, nói mấy câu cô lỗ lỗ đối với Phiên tăng tinh thông Hán ngữ nọ. Phiên tăng kia kêu với người trong phòng:
Ai ngờ Trương Chi Việt cười ha hả, tiếp theo trong phòng bay ra hai Kim Nguyên Bảo, mắng:
Ngũ Định Viễn cùng Vi Tử Tráng nhìn nhau mỉm cười. Chỉ có Dương Túc Quan cúi đầu không nói, tựa hồ không quan tâm.
Thì ra chưởng môn Cửu Hoa Sơn Thanh Y Tú Sĩ thông minh tuyệt đỉnh, chính là kỳ nhân không xuất thế. Sau khi lên núi học đạo, liền cẩn thận gieo trồng một số kỳ trân dị quả trên Cửu Hoa Sơn, còn tự chưng cất lấy dược tửu. Trên núi có bàn đào sâm quả có một không hai, lại thêm linh chi dược tửu kéo dài tuổi thọ, có thể nói là lừng danh tứ phương. Các vương công kinh thành nghe tiếng, bỏ ra những số tiền lớn tranh mua. Do đó Cửu Hoa Sơn không giống với môn phái võ lâm khác, lại là phú thương một phương. Vì thế mà Trương Chi Việt ra tay không hề bủn xỉn, càng không để mấy lượng vàng bạc vào mắt.
Nghe phiên tăng kia dịch lại lời Trương Chi Việt, trên mặt lão tăng xuất hiện một luồng thanh khí, lại cô lỗ lỗ nói một hơi dài. Phiên tăng kia truyền dịch lại là:
Trương Chi Việt nghe vậy cười to, cũng cô lỗ lỗ nói hươu nói vượn một trận, sau đó nói:
Kia Quyên Nhi biết sư thúc cố ý trêu chọc đám phiên tăng, liền cười nói:
Phiên tăng kia biết bị trêu chọc, lề mề không dám phiên dịch. Lão tăng kia không ngừng thúc giục, bộ dáng rất là tức giận.
Dương Túc Quan nghe bọn hắn nói chuyện thì cả kinh, thầm nghĩ: "Thì ra những người này đều là sứ giả của Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc, không nên đắc tội với họ, để ta đi hòa giải một phen”
Trước mắt, Hoàng đế có tâm ý lôi kéo Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc, há có thể đắc tội với sứ thần đối phương? Dương Túc Quan đang muốn đứng dậy, đã thấy một gã tăng nhân bước ra phía trước, ngạo nghễ đứng ở cửa phòng lạnh lùng thốt:
Sư muội nọ hì hì cười nói:
Tiếp theo ném chiếc ghế vào mặt phiên tăng, phiên tăng nọ lắc đầu nói:
Hắn giơ một ngón tay điểm tới cái ghế. Không ngờ nó bỗng nát vụn thành một đám bột, lả tả rơi xuống dưới đất.
Dương Túc Quan cả kinh trong lòng, thầm nghĩ:
Vi Tử Tráng, Ngũ Định Viễn thấy tăng nhân kia võ công khác thường, liền cùng đứng lên. Vi Tử Tráng thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn từng thấy tuyệt chiêu của "Kiếm Cổ" Đồ Lăng Tâm đánh vỡ tim người, cũng là đem nội kình chui vào trong cơ thể địch sau đó sát thương, võ công có điểm tương tự như của phiên tăng này.
Mọi người đang kinh nghi, không ngờ phiên tăng kia đã lao vào trong phòng. Trương Chi Việt quát:
Liền nghe kình phong do binh khí chém tới tạo nên, theo sau là một thanh âm giương giọng bật hơi, hiển nhiên song phương đã động thủ. Chỉ là bọn họ kích đấu trong phòng, bên ngoài không thấy được tình hình so chiêu. Đám người Ngũ Định Viễn thầm lo lắng nhưng không biết làm thế nào.
Bỗng hai thiếu nữ kinh hô một tiếng, có vẻ như Trương Chi Việt đã ngộ hiểm. Ngũ Định Viễn nóng lòng xông lên trước tiên. Phi Thiên Ngân Thoa trên tay bay ra. Bình một tiếng. Ngân thoa xuyên qua bức tường, tạo thành một cái lỗ như cái bát lớn.
Mọi người nhìn qua lỗ nọ, đã thấy trường kiếm trên tay Trương Chi Việt chỉ còn lại một nửa, một nửa gãy nằm trên mặt đất. Dương Túc Quan cả kinh thầm nghĩ:
"Đại Lực Kim Cương Chỉ" Thiếu Lâm Tự ta thiên hạ nhất tuyệt, đủ để nặn vàng thành ấn, hủy gỗ phá đá. Có điều còn không lợi hại bằng chỉ công của người trước mắt này!"
Tăng nhân nọ cười hắc hắc, nói:
Nói rồi đưa tay chộp tới sư tỷ. Sư tỷ nọ kinh hô một tiếng, vội né tránh đi. Ngũ Định Viễn thấy tình thế nguy cấp liền lao tới cửa phòng. Có điều ngoài cửa đang có người đứng chắn thì xông vào thế nào? Vài tên phiên tăng hô to gọi nhỏ, giơ giới đao chém tới. Ngũ Định Viễn hô quát liên tục, đấu cùng bọn chúng tại chỗ.
Dương Túc Quan đưa mắt nhìn sang. Vi Tử Tráng hiểu ý, lúc này vận khởi song chưởng, sử xuất công phu "Bát Quái Du Thân chưởng", dùng sức đánh tới bức tường. Bức tường khá mỏng không rắn chắc, lập tức bị chưởng lực của hắn đánh tan, mãnh vỡ tán loạn bay ra bốn phía.
Phiên tăng kia với vẻ mặt dâm ô, đang chộp tới sư tỷ thì đột nhiên bức tường bị người ta đánh vỡ, không khỏi lắp bắp kinh hãi. Hắn quay đầu nhìn lại, đã thấy Vi Tử Tráng vừa nhấc chân qua bức tường đổ, quát:
Nói xong một chưởng bổ vút tới. Phiên tăng kia cười lạnh một tiếng, song chỉ đâm ra. Hai người lấy mau đánh mau, thoáng chốc đã qua bảy tám chiêu.
Vi Tử Tráng kiêng dè chỉ lực quỷ dị của người nọ, không dám chạm vào chỉ của đối phương. Liền liên tục vận khởi Võ Đang "Bát Quái Du Thân Chưởng", thủ pháp mau tuyệt khiến cho phiên tăng kia hoa cả mắt, đành nỗ lực bảo vệ chỗ yếu hại nơi ngực bụng, nhưng như vậy trên đùi lại liên tiếp trúng chiêu. Phiên tăng kia bị đau rống lên như hổ, vận khởi chỉ lực hung mãnh thọc tới.
Vi Tử Tráng không đón đỡ mà né tránh ra. Phiên tăng kia dùng sức quá mạnh nên không kịp thu chiêu. Ngón tay liền thọc sâu vào một cây cột gỗ trong phòng, liền thấy mặt sau cột gỗ lạch cạch vài tiếng rồi bị phá ra.
Vi Tử Tráng cả kinh thầm nghĩ: "Chỉ lực của thằng nhãi này thật lợi hại, có điều mấy ngón võ khác chỉ thuộc hạng xoàng. Ta nên lợi dụng chiêu thức mau lẹ mà đánh hắn"
Thân hình Vi Tử Tráng khẽ rùn xuống, quét chân đá vào bắp chân phiên tăng, phiên tăng kia nhảy tránh về sau. Vi Tử Tráng không để đối phương đào thoát, tay phải khẽ chống dưới đất thì thân mình béo tròn liền như mũi một tên bắn lên, đầu vai liền huých tới ngực đối phương.
Phiên tăng kia chưa từng thấy qua quái chiêu như thế. Trong lúc cuống quít thì chống đỡ thế nào? Chỉ nghe rắc một tiếng, xương sườn ngực trước của hắn đã gãy, tiếp theo miệng phun máu tươi té ngã trên đất. Vi Tử Tráng đang muốn bồi thêm một cước, kết liễu tánh mạng của đối phương thì đã nghe Dương Túc Quan la lên:
Vi Tử Tráng liền thu chân, nhanh như thiểm điện điểm liền mười chỗ huyệt đạo trên người phiên tăng, thủ đoạn quả nhiên đặc sắc tuyệt luân.
Dương Túc Quan bước qua bức tường đi vào, nói:
Tiếp theo chàng quay sang trấn an vị sư tỷ kia:
Sư tỷ nọ ngẩng đầu nhìn Dương Túc Quan, trên mặt thoáng hiện nét ửng hồng, khẽ cười nói:
Nói xong lại khẽ cúi chào.
Dương Túc Quan cười ha hả, nói:
Vi Tử Tráng thấy Ngũ Định Viễn còn đang triền đấu liền lao tới. Vù vù vài tiếng, liên tục xuất ra ba chưởng, nháy mắt liền đánh ngã ba gã phiên tăng lăn ra đất, thật lâu không dậy nổi.
Ngũ Định Viễn lắc mình vào trong phòng, vội hỏi han:
Cô nương vẫn ổn chứ! Có bị thương chăng?
Không có chuyện gì, Dương đại nhân, vị này . .
Sư tỷ quay sang thấy Ngũ Định Viễn đầy vẻ thân thiết đang nhìn mình, nhanh chóng nhận ra hắn thì vui vẻ nói:
Ngày ấy Ngũ Định Viễn dùng tên giả Hồ Nguyên. Ngay cả chính hắn cũng đã quên từ lâu, lúc này nghe nàng nhắc thì mới nhớ lại.
Ngũ Định Viễn cười nói:
Sư tỷ nọ mỉm cười:
Ngũ Định Viễn lấy làm mừng, nói:
Dương Túc Quan thấy mấy người Cửu Hoa Sơn đã quen biết Ngũ Định Viễn, không cần xã giao thêm nữa. Chàng liền đi đến chỗ đám phiên tăng kia.
Chúng phiên tăng đều bị thương nằm trên đất, thấy đối phương võ công cao cường, sớm đã hoảng sợ đến luống cuống tay chân. Giờ Dương Túc Quan đi tới khiến cả đám kinh sợ phát run. Có điều chỉ nghe Dương Túc Quan hòa nhã nói:
Mấy câu này dùng tiếng dân tộc Hồi một cách lưu loát. Chúng phiên tăng còn tưởng rằng Dương Túc Quan tới là để gây bất lợi với bản thân. Giờ tai nghe chàng tinh thông Hồi ngữ, lời lẽ tao nhã hữu lễ thì như gặp cứu tinh, đều lẩm nhẩm nói chuyện với chàng không ngừng.
Vị sư muội nọ nghe Dương Túc Quan đối đáp với người thì kinh ngạc hỏi:
Sư tỷ nọ cũng cảm thấy kinh ngạc, không đáp mà chỉ chăm chú nhìn Dương Túc Quan. Ngũ Định Viễn thấy tỷ muội hai nàng như vậy, liền cười nói:
Lời vào trong tai nhưng ám mắt sư tỷ nọ vẫn chăm chú nhìn bóng dáng Dương Túc Quan, giống như không hề nghe thấy Ngũ Định Viễn nói gì.
Sau một lúc Dương Túc Quan chậm rãi trở lại, nói với Trương Chi Việt:
Dương Túc Quan tuổi còn trẻ nhưng lời lẽ khí độ uy nghi, làm cho người ta không thể không theo. Trương Chi Việt ừm một tiếng, nói:
Dương Túc Quan nói:
Trương Chi Việt hừ một tiếng, nói :
Dương Túc Quan lắc đầu nói:
Thì ra đám phiên tăng này đúng là môn nhân của quốc sư Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc, vì việc hôn lễ của công chúa mà tới Trung Quốc diện kiến thiên tử. Dương Túc Quan biết những người này lai lịch không nhỏ, không muốn đắc tội Hãn Quốc nên chịu nhường một bước, không để đối phương quá mức mất mặt.
Trương Chi Việt hừ một tiếng, mắng:
Dương Túc Quan nói :
Trương Chi Việt rất là tức giận, mắng:
Vị sư muội nọ le lưỡi, cười nói:
Trương Chi Việt mắng:
Tiếp theo trầm ngâm một lát, cuối cùng nói:
Vừa mới rồi Dương Túc Quan từng giải vây cho hắn trước mặt Cao Định. Trương Chi Việt cảm kích trong lòng, lúc này rời đi xem như hồi báo.
Dương Túc Quan mừng rỡ, nói :
Sư muội nọ ngẩng đầu nhìn Dương Túc Quan, cười nói:
Lại nói thêm trong đám phiên tăng nọ còn sứ thần của Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc tới Trung Nguyên truyền đạo pháp. Lúc đó triều đình phong hàm cho các chân nhân đạo giáo gồm có " Chính nhất chân nhân ", "Chính nhất thiên sư " là đại quan Chánh nhị phẩm. Phật giáo thì có đẳng chức " Tăng Lục Ti Tả Hữu Xiển Giáo, Tả Hữu giảng kinh", lại còn một bộ phận danh tăng ở các bảo tự Trung Nguyên được phong là Chánh lục phẩm, Tòng lục phẩm quan. Lần này triều đình còn lập một danh mục, chuẩn bị phong cấp cho quần tăng phương Tây sang phía Đông, tăng thêm mối giao hảo giữa hai nước.
Dương Túc Quan biết rõ những người này thân phận trọng đại. Vừa rồi bất đắc dĩ đả thương bọn họ, chỉ sợ phá hủy đi tình giao hảo giữa hai nước. Chàng là người hành sự chu đáo, sớm đã nẹp lại xương sườn phiên tăng kia, tiếp theo bồi tội một hồi, cuối cùng đồng ý rời khỏi khách điếm. Lão tăng kia thấy chàng chấp lễ cung kính, lại băng bó cho người bị thương thoả đáng, xem ra thật có thành ý. Nghe chàng nói tốt một hồi càng thêm hảo cảm. Lúc này mới đổi giận thành vui, không hề tính toán nữa.
Cao Định nghe nói cần chuyển khách điếm thì trong lòng không thích, lẩm bẩm một hồi, chậm chạp không dời cước bộ. Có điều lão không thể không nể thể diện của Dương Túc Quan, hơn nữa chàng còn đích thân hứa hẹn sẽ hộ tống lão bình an hồi hương tới Thiểm Tây mới thôi. Lúc này Cao đại nhân mới miễn cưỡng chịu thiệt, quá bộ rời đi.
Mọi người tìm một chỗ ở lại. Buổi chiều dùng cơm, Dương Túc Quan cùng Cao Định muốn ôn chuyện nên hai người ngồi riêng một bàn. Còn lại Ngũ Định Viễn, Vi Tử Tráng cùng đám người Cửu Hoa Sơn ngồi chung một bàn.
Trong bữa ăn, sư muội nọ hỏi:
Lời này nếu do người khác nói ra, Ngũ Định Viễn không trở mặt mới lạ. Có điều biết sư muội nọ ngây thơ không ác ý, hắn liền cười nói:
Sư muội nọ tên là Quyên Nhi, được cho là hồn nhiên nhất phái. Chỉ nghe nàng cười nói:
Mọi người nghe vậy cười to, Ngũ Định Viễn nói:
Trương Chi Việt rùng mình. Trong lòng rõ ràng, biết càng ít ân oán trên giang hồ thì càng tốt, liền nâng chén cắt lời Ngũ Định Viễn:
Đám người nâng chén, đang muốn một ngụm uống cạn thì thấy sư tỷ nọ ngơ ngác nhìn về một phía như có tâm sự.
Ngũ Định Viễn theo ánh mắt của nàng nhìn lại, thấy Dương Túc Quan đang thấp giọng nói chuyện cùng Cao Định như đang thương lượng điều gì đó.
Ngũ Định Viễn lấy làm kỳ, không biết vì sao nàng quan tâm tới Dương Túc Quan như vậy, đang muốn hỏi thì Trương Chi Việt nhướng mày lên tiếng:
Sư tỷ nọ tên là Diễm Đình, ngày thường luôn cẩn thận nhưng chẳng biết tại sao lúc này thất thố như vậy. Nàng vội nâng chén rượu, áy náy cười với mọi người.
Ngũ Định Viễn nhìn lại, thấy trên khuôn mặt thanh tú của nàng thoáng u buồn, không còn bộ dáng sáng lạn như ngày gặp mặt ở Sơn Tây, vội hỏi:
Diễm Đình vội nói:
Ngũ Định Viễn ừm một tiếng, liên hồi nói:
Diễm Đình nghe lời nói của hắn có phần thân thiết, liền mỉm cười. Nụ cười vừa hiện tựa như hoa hồng mới hé nở, diễm lệ không gì sánh được.
Ngũ Định Viễn thấy dung nhan khả ái của nàng, thoáng chốc thân hình chấn động, thầm nghĩ:
"Mấy ngày không gặp, cô nương này lại thành thục lên rất nhiều, không ngờ đã trổ mã xinh xắn động lòng người như vậy”
Trong bữa mọi người trò chuyện thật vui, đến tận đêm khuya mới tàn cuộc.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------