Hồi 2
Nguồn:
read.st
Thì ra trung niên mập kia khi trước đã thấy Dương Túc Quan bám theo. Giờ lại sắc mặt chàng có điểm cổ quái, muốn thử xem là địch hay bạn. Dương Túc Quan đóng giả tiên sinh kể chuyện, liền muốn chàng qua kể một tích chuyện xưa.
Dương Túc Quan nghe thì tỉnh bơ, chỉ ho nhẹ một tiếng:
Vị sư muội nọ nháy mắt mấy cái với chàng, trên khuôn mặt thanh thuần lộ vẻ tươi cười tinh nghịch. Nàng thấp giọng nói:
Dương Túc Quan biết hành tung đã bại lộ nhưng tài cao thì gan cũng lớn. Lúc này không hề kinh sợ mà tiêu sái đứng thẳng thân mình, cười nói:
Vị sư muội nọ nhẹ nhàng cúi chào, ý bảo chàng mau đi qua.
Dương Túc Quan tay cầm quạt xếp, chậm rãi đi về phía sư thúc mập kia, vuốt cằm cười nói:
Sư thúc mập cười lạnh nói:
Sinh Thần Cương là tiểu đoạn trong Thủy Hử truyện, nói đến "Thanh Diện Thú" Dương Chí vận chuyển cống phẩm mừng thọ, trên đường bị đám người Tiều Cái hạ mê dược cướp đi, khiến hắn đành lên sơn trại làm giặc. Mấy câu này rõ ràng châm chọc Dương Túc Quan, ngoài sáng trong tối đều chỉ chàng là kẻ xấu.
Dương Túc Quan cười ha hả nói:
Tiểu đoạn này nói về Thái úy triều đình Túc Nguyên Cảnh xin Hoàng đế đi chiêu an, để cho đám hảo hán giang hồ Lương Sơn ra sức vì triều đình. Lời này chỉ rằng bản thân chàng là một vị quan.
Sư thúc mập sửng sốt nói:
Mọi người đang nói thì một lão nhân đi ra. Sư thúc mập vừa thấy lão nhân này thì vội đứng lên, hai thiếu nữ ở một bên cũng gấp gáp đứng dậy. Riêng Dương Túc Quan thì lạnh nhạt quan sát. Lão nhân kia đã tầm bảy mươi nhưng diện mạo vẫn còn thanh tú, quả nhiên là Thái Thường Tự Khanh Cao Định.
Môn nhân Cửu Hoa Sơn bộ dáng cung kính nhưng Dương Túc Quan chỉ mỉm cười, tay cầm quạt xếp, vẻ mặt tiêu sái an nhàn đứng bất động.
Lão nhân kia đi đến trước mặt sư thúc mập nọ, thở dài nói:
Sư thúc mập nghe Cao Định nói thế thì đỏ mặt, phân bua rằng:
Vị sư muội nọ chen lời vào:
Lão nhân Cao Định nghe lời này thì khẽ mỉm cười, nhưng chỉ trong chốc lát thì sắc mặt trở nên ngưng trọng, lắc đầu thở dài:
Ngụ ý rằng nếu gã mập không theo ý tứ của lão, Cao Định sẽ liền trục khách.
Sư thúc mập cười hắc hắc một tiếng, đang muốn phát tác thì sư tỷ ở bên kia đưa mắt ra hiệu. Hắn nhớ đến lời dặn của chưởng môn, đành phải nhịn xuống.
Sư thúc mập cố nén lửa giận, nói:
Cao Định ừm một tiếng, đang muốn lên tiếng thì chợt nghe một người nói:
Cao Định nghe ngữ khí quen thuộc liền quay đầu ngưng mắt nhìn lại, thì ra là một tiên sinh kể chuyện.
Cao Định có điểm không vui, một tiên sinh kể chuyện nho nhỏ sao có thể tùy tiện chỉ bảo gia chủ thế này thế nọ? Lập tức không để ý đến mà nói:
Đang muốn xoay người đi vào thì lại nghe Dương Túc Quan nói:
Cao Định nghe lời có thâm ý thì quay đầu, đã thấy tiên sinh kể chuyện kia nhìn lão không chớp mắt.
Cao Định đang muốn nổi giận, lại thấy bộ dạng của tiên sinh kể chuyện có điểm quen thuộc. Cẩn thận nhìn lại thì lão chấn động, vui vẻ nói:
Ba người Cửu Hoa Sơn lắp bắp kinh hãi, đều không ngờ Cao Định nhận biết vị tiên sinh kể chuyện này. Mọi người đang ngờ vực thì Cao Định đã nắm chặt tay Dương Túc Quan, cười to nói:
Dương Túc Quan cố ý để lão nhận ra mình. Lúc này chỉ cười ha hả mà không đáp lời.
Sư muội nọ há to miệng, thấy khó hiểu liền hỏi:
Cao Định vỗ nhẹ vào vai Dương Túc Quan, cười nói với mấy người Cửu Hoa Sơn:
Ba người Cửu Hoa Sơn một bên trợn tròn mắt kinh hô. Vị sư muội nọ cười nói:
Sư tỷ thấp giọng nói:
Sư muội nọ làm bộ một cái mặt quỷ, cười nói:
Cao Định muốn ôn chuyện cùng Dương Túc Quan, Dương Túc Quan liền thưa rằng:
Nói xong nhìn lại ba người Cửu Hoa Sơn. Cao Định thoáng ngạc nhiên, nhớ tới Dương Túc Quan cũng có võ nghệ trong người thì hỏi:
Dương Túc Quan cười nói:
Lời này xem như chàng là chỗ dựa cho Trương Chi Việt. Tại triều đình, thế lực của Dương Túc Quan không nhỏ. Dù là thống lĩnh Cẩm Y Vệ cũng phải sợ chàng ba phần. Lúc này tự xưng là bạn tốt của Trương Chi Việt. Cao Định đương nhiên sẽ khách khí thêm vài phần.
Quả nhiên Cao Định nghe xong thì trên mặt hết xanh rồi lại hồng. Lão vừa mới quở trách Trương Chi Việt, Dương Túc Quan cũng đứng đó nghe rõ. Lúc này nghe chàng thừa nhận có quen Trương Chi Việt, không biết là chàng muốn xuất đầu vì họ Trương hay không?
Lão đang lo lắng thì Dương Túc Quan nói:
Mấy câu này khiến Cao Định mặt đỏ tai hồng, liền ậm ừ đáp:
Cao Định cáo lão hồi hương thoái ẩn không màng quyền thế, có điều Dương Túc Quan là tòng ngũ phẩm quan triều, giữ chức Binh bộ tư lang trung, lại thêm có phụ thân là Ngũ phụ Đại học sĩ Trung Cực Điện, lúc này thế như mặt trời giữa chính ngọ. Cao Định tuy là cựu thần hai triều nhưng không thể so sánh, nhất thời bộ dáng xấu hổ. Lão nói vài câu xã giao rồi vào trong phòng nghỉ không trở ra nữa.
Trương Chi Việt thấy Dương Túc Quan xuất đầu vì mình thì khá vui vẻ. Nhìn đối phương từ trên xuống dưới, tấm tắc khen:
Dương Túc Quan mỉm cười, chắp tay nói:
Chàng thấy Cao Định rời đi thì thu lại kiểu cách nhà quan, chỉ dùng đạo nghĩa giang hồ ứng đối.
Trương Chi Việt thấy cử chỉ của chàng ổn trọng, tuy thân có chức vị quan trọng nhưng không kiêu ngạo tự mãn thì trong tâm ưa thích, lại nghe sư muội nọ cười nói:
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Vị sư muội nọ cười hì hì, đi đến nhìn đầu Dương Túc Quan, ngạc nhiên hỏi:
Dương Túc Quan cười ha hả, nói :
Vị sư muội nọ cười nói:
Dương Túc Quan nghe nàng hỏi lỗ mãng thì chỉ mỉm cười không đáp. Sư muội nọ cau mày:
Sư tỷ nghe sư muội nói chuyện hàm hồ, vội tiến tới nhẹ nhàng chào Dương Túc Quan, áy náy nói:
Dương Túc Quan thấy làn da trên khuôn mặt trái xoan của nàng trắng như tuyết, thân hình thon thả lả lướt. Bất giác thầm khen: "Khéo cho một mỹ nữ thanh tú".
Đang muốn đáp lời thì lại nghe Trương Chi Việt hỏi:
Dương Túc Quan mỉm cười với sư tỷ nọ rồi đáp lời:
Trương Chi Việt nói :
Dương Túc Quan khẽ gật đầu, đứng dậy chắp tay chào ba người rồi chậm rãi đi ra cửa. Trương Chi Việt cùng sư muội nọ lại uống rượu. Sư tỷ kia lại cúi đầu thẹn thùng, khóe mắt trông theo bóng dáng Dương Túc Quan.
Ra ngoài thành thì một đường lất phất mưa bay. Đến lúc gặp Vi Tử Tráng, Ngũ Định Viễn thì hai người đã ướt đẫm toàn thân.
Vi Tử Tráng khẽ cau mày hỏi:
Dương Túc Quan xua tay:
Ngũ Định Viễn nghe mấy từ "Cửu Hoa Sơn" bất giác ồ lên một tiếng, kêu lên:
Dương Túc Quan vuốt cằm nói :
Ngũ Định Viễn nhớ lại tình cảnh gặp gỡ Trương Chi Việt ngày ấy, lại nghĩ tới cô nương Diễm Đình kia, cũng muốn gặp bọn họ ôn chuyện một phen.
Ba người vào trong thành, liền tới khách điếm mà đám Trương Chi Việt đang nghỉ chân. Ai ngờ thấy điếm tiểu nhị mặt đầy đau khổ, nói rằng khách điếm đã đầy phòng. Dương Túc Quan nghe vậy lấy làm kỳ. Mới rồi chàng tới thì khách điếm vắng tanh, sao đột nhiên hết phòng như vậy?
Chàng gọi chưởng quầy tới hỏi:
Chưởng quỹ kia uốn lưỡi, thấp giọng nói:
Dương Túc Quan ngẩng đầu nhìn lại, thấy có vài phiên tăng khôi ngô cao lớn từ ngoài cửa đi vào. Đám này lớn tiếng mắng chửi khách nhân trong điếm. Khách nhân ở đây thấy bọn họ từng người to cao lực lưỡng, nào dám đôi co mà vội chạy trối chết ra ngoài.
Vi Tử Tráng cười lạnh nói:
Dương Túc Quan không muốn sinh sự, liền nói:
Vi Tử Tráng gật đầu, liền nói với chưởng quỹ:
Chủ điếm kia vội đi thu xếp, mọi người liền từ ngồi xuống.
Vài tên phiên tăng quát tháo khắp nơi, đã đuổi thêm một số khách nhân trong phòng ra ngoài. Dương Túc Quan thầm nghĩ: " Cao đại nhân cũng ngụ ở chỗ này, xem Trương Chi Việt ứng phó ra sao”
Lúc này mấy tên thiên tăng liên tục đập cửa một phòng nghỉ kêu to, nói Hán ngữ không rõ được nửa câu. Sau một lát thì một gã phiên tăng liền đá vào trên cửa, quát:
Lại nghe trong phòng truyền ra thanh âm của một thiếu nữ, hì hì cười nói:
Tiếp theo cửa phòng mở ra, một cái ghế dài thò ra đánh vào trên chân phiên tăng. Dương Túc Quan mỉm cười, biết khách trong phòng đích thị là đám người Cửu Hoa Sơn.
Phiên tăng nọ giận dữ muốn điên lên, mắng:
Phiên tăng này không thông thạo Hán ngữ. Ý là "Tiểu cô nương ngươi mau mau lăn ra đây, không phải ghế lăn ra đây."
Thiếu nữ kia lại cười nói:
Nàng nghe phiên tăng nói chuyện không lọt tai lấy một chữ, liền ngắt lại dấu phẩy. Ý tứ trong câu liền thay đổi thành "Có phải tiểu cô nương ta vừa vụt ghế ra? Đương nhiên là vậy"
Nàng còn thuận thế tiếp tục vụt chiếc ghế. Chỉ nghe bình một tiếng, đánh cho phiên tăng nọ đầu váng não trướng.
Phiên tăng nọ giận dữ quát:
Tiếp theo nhảy vọt vào trong phòng, lại nghe bịch một tiếng thì hắn đã lăn ra. Thiếu nữ kia ở trong phòng cười nói:
Mấy tên phiên tăng còn lại thấy người mình bị hại, quơ giới đao nhảy vào trong phòng. Chỉ nghe một gã phiên tăng kêu to:
Thiếu nữ kia cũng nói :
Phiên tăng nghe sửng sốt, không rõ "Đi ra" là có ý gì. Lại quay sang nói cùng mấy tên còn lại. Thanh âm của mấy người này đều là cô lỗ lỗ vào, cô lỗ lỗ ra. Thiếu nữ kia học thanh âm của bọn hắn, cười nói:
Lại nghe tiếng cười như chuông bạc của sư tỷ kia truyền ra, trong trẻo dễ nghe nói không nên lời. Nàng cười nói:
Thiếu nữ sư muội kia hì hì cười nói:
Ngũ Định Viễn nghe được thanh âm của sư tỷ thì sắc mặt trở nên vui vẻ, muốn tới giải vây cho các nàng nhưng Dương Túc Quan vội xua tay, thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn đành ậm ừ một tiếng rồi ngồi xuống.
Chú:
(1) Phiên tăng: Tăng lữ ngoại quốc.
(2) Hán việt: Cô lỗ lỗ. Nghĩa là thanh âm róc rách, ừng ực. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------