Nguồn:
read.st
Rời miếu hoang, Dương Túc Quan cùng Vi Tử Tráng chia ra hai đường đông tây mà đi. Dương Túc Quan theo hướng đông trở về trấn cũ. Để tránh bị người nhận ra, chàng lại giả dạng thành một tiên sinh kể chuyện.
Trở lại trấn nhỏ, nơi đây vẫn khá hỗn loạn, lão bản của khách điếm kia đang đứng ở cửa chỉ trời mắng to:
Nóc nhà bị vỡ không liên quan đến Bách Hoa tiên tử, chính là do Dương Túc Quan gây ra, đáng ra nên bồi thường bạc cho người ta mới đúng.
Một kẻ vui sướng khi người gặp họa, liền giễu cợt lão bản:
Lão bản kia giận dữ quát:
Một kẻ khác cười nói:
Không biết vì sao đường nhân duyên của lão bản kia kém như thế, việc làm ăn đang gặp họa còn bị người ta chế giễu.
Lão bản nghe lời trào phúng, cuồng nộ trong tâm liền lao tới hai người kia. Đám người cười hì hì không dứt, lại hồ nháo loạn thành một đống.
Dương Túc Quan cũng cười thầm, mắt thấy khách điếm không còn gì khả nghi, chàng chuyển thân rời đi.
Ai ngờ đang đi, lại thấy trước mặt có một người mặc y phục Cẩm Y Vệ ngẩng đầu sải bước. Dương Túc Quan cả kinh tránh ra bên đường. Chàng ngưng mắt nhìn lại, thì ra người tới chính là thống lĩnh Cẩm Y Vệ An Đạo Kinh. Phía sau có ba người đi theo. Một kẻ hình dáng khôi vĩ là Thiên Lôi Oanh Đơn Quốc Dịch, kẻ da mặt trắng nõn đương nhiên là Cửu Vĩ Giao Long Vân Tam Lang. Người còn lại tướng mạo bất phàm chính là giáo đầu Hách Chấn Tương.
Dương Túc Quan từng gặp qua đám người này trong phủ của Lương Tri Nghĩa. Chàng rùng mình tự nhủ:
Chàng biết đám người Cẩm Y Vệ này chính là trợ thủ của Hồ Mị Nhi. Giờ nếu không điều tra rõ ràng, e là cuộc hẹn đêm nay sẽ thua nhiều hơn thắng, không chỉ không lấy giải dược, e rằng còn không giữ được tấm da dê.
Lúc này An Đạo Kinh đứng ở cửa khách sạn huýt sáo một tiếng, hơn mười người vận y phục Cẩm Y Vệ từ bên trong chạy ra.
Đám người lẳng lặng mà đi. Dương Túc Quan cẩn thận theo ở phía sau. Bọn họ quẹo trái rẽ phải một lúc rồi ra khỏi thành. Dương Túc Quan biết trong Cẩm Y Vệ rất nhiều hảo thủ nên không dám theo gần. Đoàn người ra khỏi thành, đi qua một vùng đất hoang vu trơ trọi. Không cách nào theo phía sau, Dương Túc Quan liền nhảy lên một cái cây, đợi bọn họ đi xa mới đi theo. Cũng may chỗ này địa thế bằng phẳng, không khó theo dõi tung tích.
Qua một hồi, đám người Cẩm Y Vệ tới một ngôi đình cũ kỹ tàn phá, tám cái cột chống đã bị sụp mất ba. Ngoài một cái bàn đá, bên trong trống rỗng không còn gì.
Dương Túc Quan ẩn nấp ở một sườn núi, từ chỗ cao nhìn xuống, thầm nghĩ:
Chàng nhớ tới lời bộ khoái nọ, quan sát một hồi nhưng không thấy có gì thần kỳ liền ngẩng đầu nhìn trời.
Lúc này trăng đã lên, cách cuộc hẹn với Hồ Mị Nhi còn tới mấy canh giờ. Chàng tính bố trí một phen để đối phó địch nhân. Lúc này lại thấy có chỗ không đúng. Nhìn kỹ tầng mây trên bầu trời đêm có điểm kỳ dị, toàn bộ hình thành một đường kéo dài từ nam tới bắc. Dương Túc Quan chưa bao giờ thấy cảnh tượng quái dị như thế, liền thầm lưu tâm.
Liền vào lúc này, trong các lỗ mặt đất, dưới tàng cây chui ra những con rắn màu xanh. Chúng bò tán loạn mọi nơi như gặp phải điều kinh hoàng gì đó không chịu nổi. Dương Túc Quan thấy thì dị tượng, chấn động thầm nghĩ:
Bỗng chàng cảm giác thân mình khẽ chấn động. Dường như mặt đất đang rung lên, tiếp theo sa mạc phía xa cuốn lên những trận bụi mù. Trong đêm trăng trông như những quỷ ảnh trùng điệp đang bay múa. Dương Túc Quan mở lớn hai mắt, thầm nghĩ:
Qua một lúc lâu nhưng không còn dị trạng khác, chàng khẽ thở ra, liền nhìn lại đám người An Đạo Kinh.
Chỉ thấy muôn vàn những điểm tinh quang chiếu xuống, bao phủ lên ngôi đình một màn sáng bạc mờ ảo lạnh lẽo. Đám Cẩm Y Vệ hoặc ngồi hoặc ngủ, chỉ có hai người An Đạo Kinh cùng Hách Chấn Tương khoanh tay ôm ngực mà đứng. Dương Túc Quan lắc đầu thầm nghĩ:
Trong bóng tối, hai người Hách An như đang nói chuyện gì nhưng ở quá xa nên không nghe được. Dương Túc Quan liền vận Đạt Ma Thần Công. Khí vận đan điền, tức thời tai thính mắt tinh.
Đạt Ma Tâm Kinh chính là võ học tuyệt thế đích truyền của Thiếu Lâm Tự, tu luyện đến mức thượng thừa sẽ có nội lực hùng hậu liên miên không dứt, lại kiêm được hai bí pháp Thiên Nhĩ Thông cùng Thông Thiên Nhãn của Phật môn, có thể nói không kém bảo vật trấn tự của Thiếu Lâm là Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh.
Dương Túc Quan lặng lẽ vận thần công, tựa như có nghìn tai mở ra, tất cả tiếng động trong vòng hơn mười dặm đều không thoát khỏi, liền nghe được đám người đàm đạo. An Đạo Kinh nói:
Hách Chấn Tương nói :
Dương Túc Quan nghe ngữ khí ngưng trọng của hai người, liền rùng mình lưu tâm.
An Đạo Kinh hắng giọng một tiếng, nói:
Hách Chấn Tương kiến thức rộng rãi, thông minh lanh lợi. Hắn vừa nghe hai chữ "Bí mật", liền nói:
Dương Túc Quan nghe thì cười thầm: “Hách Chấn Tương không chỉ có võ công phi phàm mà tâm cơ cũng rất cẩn trọng, hắn sợ biết bí mật sẽ bị liên luỵ vào. Có điều An Đạo Kinh là hạng cáo già lợi hại như thế, nếu đã mở miệng thì nhất định có âm mưu. Hách Chấn Tương không thể không nghe”
Chàng quan tâm nên chuyên tâm lắng nghe, chỉ sợ bỏ lọt một chữ. Quả nhiên An Đạo Kinh nói:
Hách Chấn Tương lộ vẻ mặt khó khăn, muốn nói nhưng lại thôi. An Đạo Kinh không để hắn thoái thác, nói:
Hách Chấn Tương nói :
An Đạo Kinh cao hứng vỗ vào vai hắn, cười nói:
Hách Chấn Tương cúi đầu, chắp tay nói:
An Đạo Kinh cười ha hả, nói :
Hắn nở nụ cười, thấp giọng nói:
Hách Chấn Tương ngạc nhiên hỏi:
Dương Túc Quan sinh nghi, không biết lời này là thật hay giả. Da dê chính là khế ước bán nước của Giang Sung. Thứ này lưu lại một ngày có hại một ngày, tiêu hủy càng sớm càng có lợi với Giang Sung, có thể dùng vào việc khác là việc gì?
Nghĩ đến đây chàng không tự chủ được sờ vào trong người, thấy da dê vẫn còn bên trong thì mới yên tâm.
An Đạo Kinh nói :
Hách Chấn Tương ngạc nhiên nói:
An Đạo Kinh lắc đầu nói:
Hách Chấn Tương cười khổ nói:
An Đạo Kinh cũng cười khổ mấy tiếng, lại nói:
Dương Túc Quan nghĩ không ra, cảm thấy lời của An Đạo Kinh thực khó hiểu. Chợt không trung truyền đến thanh âm của một nữ nhân:
Kế tiếp một nữ nhân dung mạo kiều diễm hiện ra, chính là Bách Hoa tiên tử Hồ Mị Nhi.
An Đạo Kinh thấy nữ nhân này đến, vẻ mặt trở nên không được tự nhiên. Đám người Cẩm Y Vệ đang nằm hoặc ngồi, thấy Hồ Mị Nhi đẹp như thiên tiên đều đứng cả dậy, liếc mỹ nhân trước mắt một cái.
Hồ Mị Nhi lạnh lùng thốt:
An Đạo Kinh đang muốn trả lời, Cửu Vĩ Giao Long Vân Tam Lang thấy mỹ nữ thì nổi máu anh hùng, lập tức cười to nói:
Dương Túc Quan nghe hắn coi thường sư môn thì nổi nóng, có điều đối phương người đông thế mạnh nên chàng đành nhẫn nại, thề rằng lát nữa nhất định dạy cho người này một bài học.
Hồ Mị Nhi liếc nhìn Vân Tam Lang một cái rồi đến trước mặt An Đạo Kinh, cười lạnh nói:
Đơn Quốc Dịch giận dữ nói:
An Đạo Kinh đưa tay ngăn lại, cười bồi nói:
Hồ Mị Nhi quan sát mấy người rồi lắc đầu liên tục, lạnh lùng thốt:
An Đạo Kinh vội nói:
Hách Chấn Tương thấy thượng cấp khom lưng uốn gối thì thầm lấy làm lạ. Bách Hoa tiên tử có giỏi về dùng độc thì cũng chỉ là người trong giang hồ. Với thân phận An Đạo Kinh cần gì phải sợ thị như thế? Hay là hắn có nhược điểm gì để nữ nhân này nắm được?
Hách Chấn Tương sinh nghi thì nhíu mày quan sát.
Thiên Lôi Oanh Đơn Quốc Dịch vốn lỗ mãng, sao dung được những lời ô nhục do Hồ Mị Nhi nói ra? Hắn lập tức hét lớn một tiếng, nhảy lên giơ Lang Nha Bổng, bổ xuống đầu Hồ Mị Nhi.
An Đạo Kinh vội kêu lên:
Hắn la rồi vội đỡ cây bổng lại, dường như rất sợ Hồ Mị Nhi bị thương.
Bách Hoa tiên tử bản tính âm độc. Thấy Lang Nha Bổng giơ lên, thị đã cười nhạt nói:
Khi nói thì hàng trăm cây ngân châm bắn thẳng tới mặt Đơn Quốc Dịch. Đơn Quốc Dịch kêu hoảng một tiếng, lại không kịp né tránh.
Mắt thấy hắn sắp trúng chiêu, một cánh tay thò tới nắm lấy cổ áo Đơn Quốc Dịch, giật mạnh một cái khiến hắn từ không trung rớt xuống. Chùm ngân châm bay vèo vèo qua mặt Đơn Quốc Dịch, cũng may không gây thương tổn cho hắn. Mọi người vội nhìn lại, ra là Xà Hạc Song Hành Hách Chấn Tương xuất thủ cứu người. Người này chỉ dùng một tay cứu người trong lúc vạn hiểm, cho thấy nhãn lực tinh chuẩn, lực tay mạnh mẽ. Chính là võ lâm đệ nhất lưu thủ.
Đám người thán phục, bạo hô một tiếng:
Dương Túc Quan thầm nghĩ: “Người này võ công phi phàm, thật sự là một kình địch”
Đêm đó, chàng giao thủ cùng người này trong phủ của Lương Tri Nghĩa, suýt nữa bị thương. Lúc này lại thấy bản lĩnh của đối phương, thầm trở nên lo lắng.
Hồ Mị Nhi cũng ồ một tiếng, lạnh lùng thốt:
Nói xong đôi mị nhãn không ngừng cao thấp đánh giá Hách Chấn Tương.
An Đạo Kinh thấy Hách Chấn Tương ra tay lập công, thầm đắc ý cười nói:
Hồ Mị Nhi cười nói:
An Đạo Kinh nghe đối phương khen, trong lòng cao hứng, cười to không dứt, nói:
Hồ Mị Nhi đi tới trước mặt Hách Chấn Tương, ngẩng đầu nhìn hắn. Chỉ thấy toàn thân người này như được đúc bằng thép, gương mặt đầy vẻ phong sương. Thị cảm thấy ưa thích, liền kiễng gót chân nói bên tai Hách Chấn Tương:
Hách Chấn Tương thầm nghĩ: “Nữ nhân vô sỉ này, cả gan dám đến trêu chọc ta”
Lập tức ngửa đầu nhìn trời, một bộ không hề để ý.
Hồ Mị Nhi sửng sốt trong lòng. Trước nay trong Cẩm Y Vệ vệ sĩ có ai mà không tranh giành nịnh bợ lấy lòng thị, đã khi nào thấy qua một nam tử vô tình thế này. Lúc này quay đầu nhìn về An Đạo Kinh, cười nói:
An Đạo Kinh sợ Hách Chấn Tương đắc tội với Bách Hoa tiên tử, vội nói:
Hắn lại nhìn lên vầng trăng trên trời cao, tiếp lời:
Hồ Mị Nhi lại không để ý tới, nhìn về Hách Chấn Tương thì thấy hắn ngửa mặt lên trời, trời sinh một bộ khí khái dứt khoát trong bóng đêm. Hồ Mị Nhi lại ưu thích trong lòng, không chút phật lòng với sự vô lễ của hắn.
Thị khẽ vuốt mái tóc, bước đến gần Hách Chấn Tương, cười nói:
Nói xong vươn tay sờ trên ngực Hách Chấn Tương.
An Đạo Kinh liên tục xua tay cười khổ:
Hồ Mị Nhi lạnh lùng thốt:
Nói rồi thị giữ chặt cánh tay Hách Chấn Tương, bộ dáng thẹn thùng lẫn dụ hoặc:
Dưới ánh trăng, làn da của Hồ Mị Nhi trắng bóc, xinh đẹp như hoa. Đám người Cẩm Y Vệ thấy miếng mồi ngon như vậy, trong lòng vừa thèm vừa đố kỵ. Vân Tam Lang đại hận thầm nghĩ: “Con mẹ nó, Hách Chấn Tương, tiện nghi như thế lại để hắn chiếm hết!”
Nào biết Hách Chấn Tương vốn cao ngạo. Chỉ nghe hắn hừ một tiếng, vận công dùng nội lực đẩy lui Hồ Mị Nhi một bước, tiếp theo lạnh lùng thốt:
Miệng gọi là Tiên cô nhưng bộ dạng của hắn lại xem Hồ Mị Nhi như hạng nữ nhân vô sỉ, hoàn toàn không giữ thể diện cho đối phương.
Hồ Mị Nhi nghe lời ấy, lắp bắp kinh hãi, ngày thường thị tự cho mình cao sang, chỉ kết giao với vương công đại thần, không thèm liếc mắt tới hạng nam tử tầm thường. Nếu ưu thích kẻ nào sẽ trăm phương ngàn kế tiếp cận đối phương, luôn thuận lợi trên tình trường. Nào biết giờ lại bị người thẳng mặt cự tuyệt thế này. Trong chốc lát khuôn mặt thanh tú trắng bệch, tiếp theo lại chuyển sang hồn, chính là vừa thẹn vừa giận, càng không biết để mặt về chỗ nào.
Trong tâm cuồng nộ, Hồ Mị Nhi thầm nghĩ:
“Họ Hách này thật không thức thời! Đám vương công quý tộc trong kinh có ai mà không cả ngày nghĩ tới ta? Dù là Giang Sung cũng không dám cuồng ngạo với ta như vậy! Hách Chấn Tương. Mới cho ngươi một chút thuốc nhuộm, ngươi tưởng mình đã mở được phường nhuộm rồi sao (1) !”
---o0o---
Chú: (1) Thành ngữ Trung Quốc, đại khái chỉ những người được người khác nhường một chút đã tưởng mình ghê gớm lắm. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------