Nguồn:
read.st
Đám người đang muốn rời đi, chợt nghe từng trận vó ngựa vang lên ngoài khách điếm, hòa cùng tiếng người ầm ĩ xôn xao không dứt. Có tiếng hét lớn:
Vi Tử Tráng nhìn ra bên ngoài, nói:
Linh Định lắc đầu:
Dương Túc Quan chỉnh lại quan phục, chậm rãi nói:
Mọi người biết khả năng của chàng, liền gật đầu.
Đang khi nói, có một gã bộ khoái vọt vào trong điếm, quát rằng:
Dương Túc Quan cười mấy tiếng. Hai chân khẽ động, không ngờ đã hiện ra bên cạnh gã bộ khoái nọ.
Bộ khoái hoảng sợ, muốn né tránh nhưng Dương Túc Quan đã nhanh hơn. Chàng tiện tay một trảo đè trên đỉnh đầu đối phương, lạnh lùng thốt:
Bộ khoái nọ nào ngờ võ công của chàng cao cường như thế. Hắn thập phần kinh hãi, vội vàng cầu xin:
Dương Túc Quan thấy sắc mặt hắn phát xanh, liền nói:
Bộ khoái nọ nuốt một ngụm nước miếng, hỏi:
Hai hàng chân mày của Dương Túc Quan khẽ nhíu, hỏi ngược lại:
Bộ khoái nọ nghe vậy cả kinh, nghĩ thầm:
Hắn khàn khàn lên giọng:
Dương Túc Quan nói:
Bộ khoái nọ nghe thì ý niệm đảo nhanh trong đầu, thầm nghĩ:
Vắt óc suy nghĩ mà không rõ lai lịch của đối phương. Hắn cười khan vài tiếng, nói :
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Chàng vỗ vào vai gã bộ khoái, nói:
Bộ khoái nọ chấn động, run giọng nói:
Dương Túc Quan cười một tiếng, tiếp theo nghiêm mặt nói:
Bộ khoái nọ há to miệng, lại lập tức lắc đầu nói:
Dương Túc Quan mỉm cười:
Nói rồi, chàng lấy lệnh bài trên người đưa ra trước mặt bộ khoái nọ. Kẻ này nhìn thấy lệnh bài thì biến sắc, lắp bắp nói:
Dương Túc Quan nheo mắt nói:
Nói rồi chàng cười với bộ khoái nọ:
Gã bộ khoái nghe thì kinh hãi, vội nói:
Dương Túc Quan thấy hắn nhu thuận như vậy, liền mỉm cười gật đầu:
Đối phương là mệnh quan triều đình, bản thân mình lại đang ở trong tay người. Bộ khoái nọ sợ muốn chết, vội phất tay quát:
Chúng quan sai liền lui về sau, nhường ra một lối đi rộng rãi.
Dương Túc Quan lại nói:
Bộ khoái nọ lại quát to sai bảo. Đám quan sai nào dám làm trái, liền dắt năm con tuấn mã lại đây. Bộ khoái bồi cười nói:
Dương Túc Quan quay đầu nhìn Linh Chân, thấy lão còn đang vận công kháng độc nên chưa thể đi lại, liền mỉm cười nói:
Nói rồi kêu tiểu nhị mang rượu tới, tự rót rượu bộ khoái nọ.
Bộ khoái nọ cố trấn tĩnh, miễn cưỡng nâng chén nhưng vẫn để rượu rớt ra. Dương Túc Quan ngồi bên cạnh, bàn tay không rời ót đối phương.
Qua thời gian một bữa cơm, đột nhiên Linh Chân mở mắt, bàn tay đã đỡ sưng hơn nhiều. Lão thấy mọi người nhìn mình không chớp mắt, cười nói:
Mọi người nghe vậy mừng rỡ, Dương Túc Quan gật đầu nói:
Do nội lực của Ngũ Định Viễn thua xa Linh Chân, không thể tự trừ độc. Lúc này hắn đã hôn mê bất tỉnh, hắc khí trên mặt càng ngày đậm.
Vi Tử Tráng vươn tay, đang muốn ôm lấy Ngũ Định Viễn, lại nghe Linh Định nhắc nhở:
Vi Tử Tráng ngẩn ra, cúi đầu thấy một con muỗi bay đến, chỉ vo ve trên người Ngũ Định Viễn một thoáng, lại không thể bay lên mà ngã chết trên đất. Vi Tử Tráng hít một hơi lạnh, nói:
Vi Tử Tráng cởi áo ngoài khoác lên người Ngũ Định Viễn, lại dùng mấy tấm vải bố buộc chặt hai tay để tránh bị dính độc, lúc này mới dám ôm lấy Ngũ Định Viễn. Linh Chân nội lực thâm hậu, trúng độc vẫn có thể hoạt động, liền tự đứng lên.
Dương Túc Quan nói với bộ khoái nọ:
Bộ khoái nọ cả kinh:
Quyên Nhi ở một bên tiến lên, cười lạnh nói:
Mọi người thấy vẻ mặt nàng non nớt mà nói lời độc ác, nhịn không được buồn cười.
Bộ khoái nọ run giọng nói:
Dương Túc Quan cười nói:
Chúng quan sai đang ở bên ngoài. Bộ khoái nọ đi ra trước kêu lên:
Một gã quan sai thấp giọng nói:
Hắn thấy thượng cấp bị người bắt giữ, sợ mấy câu này là bị ép buộc nên hỏi lại.
Vi Tử Tráng nắm rõ đạo lý làm quan, lúc này từ trong ngực lấy ra một thỏi vàng ròng, ném tới quan sai nọ rồi lớn tiếng nói:
Quan sai nọ cầm đĩnh vàng mà trên mặt vẫn đầy vẻ do dự.
Bộ khoái nọ vội quát:
Chúng quan sai thấy đám người Dương Túc Quan ra tay hào phóng, quả thật có khí phái quan trường, cả đám vội nhường đường.
Dương Túc Quan vỗ vào bả vai bộ khoái nọ, nói:
Bộ khoái nọ đang lo lắng sợ hãi, nghe lời này vừa mừng vừa sợ, chưa dám tin mới hỏi lại:
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Mọi người thúc ngựa chạy như bay. Tới một vùng hoang vu, đã là chạng vạng tối. Dương Túc Quan thả bộ khoái nọ ra, gật đầu nói:
Bộ khoái nọ nghe chàng thật lòng có ý tiến dẫn, vui vẻ nói:
Dương Túc Quan phất tay cười nói:
Bộ khoái nọ mừng rỡ, dập đầu liên tục. Dương Túc Quan là đại quan triều đình. Lần này hắn có thể kết giao nhân vật tôn quý như chàng, cũng xem như nhân họa đắc phúc.
Bộ khoái nọ lạy vài cái, đang chuẩn bị rời đi, Dương Túc Quan chợt nhớ ra ước định với Bách Hoa tiên tử, vội quát:
Bộ khoái nọ lắp bắp, run giọng hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Bộ khoái nọ lộ vẻ kinh ngạc:
Dương Túc Quan nghe ba chữ "Thần Quỷ Đình", hai hàng chân mày khẽ động, lại hỏi:
Bộ khoái nọ lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói:
Mọi người ở một bên đều tiến lại nghe chuyện. Vi Tử Tráng thấy bộ khoái nọ ấp úng khó nói, nhịn không được hỏi:
Bộ khoái nọ lắc lắc đầu:
Quyên Nhi nghe lời đối phương đầy vẻ huyền bí, liền xen vào:
Bộ khoái nọ cười khổ vài tiếng:
Quyên Nhi hừ một tiếng:
Bộ khoái nọ cười bồi vài tiếng, nói
Bộ khoái có huyết thống người Hán, biết rõ tập tục nơi Trung Nguyên, liền muốn khuyên bảo.
Mọi người nghe vậy đều cười một hồi, không ai tin tưởng nhưng riêng sắc mặt Dương Túc Quan lại tỏ ra ngưng trọng. Chàng gật đầu:
Chàng cẩn thận hỏi đường rồi mới để bộ đầu kia rời đi.
Mọi người tìm một cái miếu hoang nghỉ tạm. Dương Túc Quan thấy Ngũ Định Viễn hôn mê bất tỉnh, lo lắng đến mặt cau mày có.
Linh Định thấy vậy khuyên giải:
Dương Túc Quan từng nghe phương trượng nói qua Ngũ Định Viễn có duyên phận với cửa Phật. Có điều lúc này tánh mạng hắn đang nguy cấp, chỉ bằng điều đó mà có thể giữ được mạng hắn thì thật là hoang đường.
Dương Túc Quan lắc đầu thở dài:
Nhớ tới sự ủy thác của Liễu Ngang Thiên, nỗi lo trong lòng càng thêm trầm trọng.
Vi Tử Tráng thấy khi trước Dương Túc Quan như có suy nghĩ, liền hỏi:
Dương Túc Quan lắc lắc đầu:
Mọi người sôi nổi đồng ý. Đúng lúc này, Linh Chân thở ra một hơi thật dài rồi đứng dậy, lại múa may quyền cước hoạt động gân cốt. Mọi người biết lão đã bức được kịch độc đều vui mừng. Vi Tử Tráng khen:
Linh Chân không hổ là một trong Tứ Đại Kim Cương Thiếu Lâm Tự, ngay cả kịch độc của Bách Hoa tiên tử cũng không làm khó được lão.
Linh Chân cười hắc hắc nói:
Linh Chân hồi phục thương thế, đoàn người lại thêm cao thủ, liền thương lượng kế hoạch hành sự. Dương Túc Quan cùng Vi Tử Tráng chia ra đi tìm hiểu tin tức, tra rõ ràng Bách Hoa tiên tử có bao nhiêu trợ thủ cùng mai phục. Linh Định cùng Linh Chân trấn thủ trong miếu, bảo hộ mấy người còn lại, đợi đêm khuya sẽ đến gặp tại Thần Quỷ Đình.
Thương nghị thoả đáng, Dương Túc Quan sắp rời đi, chỉ nghe Quyên Nhi thở dài:
Diễm Đình cũng thở dài:
Trong ngày đại lễ là lúc nhớ về thân nhân nơi xa. Hai tỷ muội nhớ tới sư thúc đã mất, mi mắt đỏ lên muốn khóc.
Dương Túc Quan nghe mấy lời này chợt dừng bước, thầm nghĩ:
Từ nhỏ chàng xuất gia ở Thiếu Lâm, ngày tết có cũng như không. Cả tháng nay lại bề bộn công vụ nên đã quên mất.
Vi Tử Tráng xa môn phái đã lâu, thấy Quyên Nhi thương tâm, liền nhẹ lời an ủi:
Quyên Nhi nín khóc, mỉm cười nói:
Vi Tử Tráng cười ha hả, nói:
Nói xong trìu mến sờ sờ cái đầu nhỏ của Quyên Nhi.
Linh Định ở một bên, thấy năm cũ sắp hết. Nghĩ đến ngày tháng như thoi đưa, lão cũng sầu não, khe khẽ thở dài:
Dương Túc Quan đã bước ra cửa miếu, nghe lời của Linh Định thì rùng mình, như nghĩ tới một điều rất quan trọng, liền cúi đầu trầm tư.
Vi Tử Tráng thấy cử chỉ khác thường của chàng, liền hỏi:
Dương Túc Quan không đáp mà nhắm hai mắt, thấp giọng lẩm nhẩm:
Linh Định cũng nhíu mày hỏi:
Dương Túc Quan vẫn không để ý, chỉ nhíu mày khổ tư. Quyên Nhi thấy thật sự cổ quái, nhịn không được nói:
Diễm Đình thấy sắc mặt ngưng trọng của Dương Túc Quan, liền khoát khoát tay ra hiệu sư muội không nên quấy rầy chàng.
Bỗng hai mắt Dương Túc Quan sáng ngời, lớn tiếng nói:
Vi Tử Tráng vội hỏi:
Dương Túc Quan thở ra một hơi, nói:
Linh Định gật đầu nói:
Dương Túc Quan nói :
Linh Định hồi tưởng lại lời của Linh Trí, chợt cả kinh đến nỗi sắc mặt trắng bệch.
Vi Tử Tráng mắt thấy thần sắc khẩn trương của hai người, hỏi:
Linh Định miệng tuyên Phật hiệu, chắp tay chữ thập nói:
Vi Tử Tráng ồ một tiếng, hắn tuy không tin vào những điều hoang đường nhưng Thiếu Lâm phương trượng đã nói thì sẽ có huyền cơ trong đó. Đêm nay năm Mậu Thìn sẽ kết thúc, nói không chừng thực có quái sự, liền hỏi:
Nói xong liền nhìn về Dương Túc Quan.
Dương Túc Quan nhìn Ngũ Định Viễn đang hôn mê bất tỉnh dưới đất. Biết rõ tánh mạng của hắn đang nguy hiểm, liền trầm giọng nói:
Mọi người gật đầu đồng ý. Đình Thần Quỷ đã ở cách không xa. Giao thừa năm nay, tại đó sẽ xảy ra biến cố kinh thiên động địa gì?
---o0o---
Chú: (1) Chữ Thần bên ta đọc là "Thìn". Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------