Hồi 4
Nguồn:
read.st
Mọi người nghe vậy thì ngạc nhiên. Liễu Ngang Thiên hắng giọng một tiếng, hỏi:
Ngũ Định Viễn lớn tiếng nói:
Mọi người nghe hắn nói nặng như thế đều rùng mình. Dương Túc Quan khuyên nhủ:
Trước mắt hiện ra cảnh tượng thảm thiết của Tề gia, hai mắt Ngũ Định Viễn đỏ lên, lớn tiếng nói:
Dương Túc Quan nhướng mày, đang muốn khuyên tiếp thì Ngũ Định Viễn phất phất tay chặn lời, còn lớn tiếng nói:
Khi hắn nói lời cuối cùng, không ngờ đánh một quyền trầm trọng xuống bàn. Chỉ nghe oành một tiếng, bàn gỗ đã vỡ thành bốn năm mảnh, bắn ra trên đất.
Năm đó Ngũ Định Viễn tới kinh thành, từ khi giao ra da dê, mọi việc đều nghe Liễu Ngang Thiên an bài, có thể nói là hành sự cẩn thận, thành thật khuôn phép. Nào ngờ sau khi trở về từ tây cương, tính tình của hắn dường như theo võ công trên người, lại cường mãnh hơn trước rất nhiều. Ba người không biết thì ra hắn nóng nảy như thế, sắc mặt đều lộ vẻ hãi dị.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ: "Ta chỉ nghĩ Định Viễn là một bộ khoái, không ngờ cũng có tâm huyết như thế." Nhất thời lòng đầy bội phục.
Dương Túc Quan lại nghĩ: "Thì ra Định Viễn thiếu kiên nhẫn như vậy. Ai, việc nhỏ không nhịn, mưu lớn tất hỏng. Ta nên khuyên hắn làm sao cho ổn thỏa?"
Hai người trầm mặc không nói, Liễu Ngang Thiên thì thở dài liên tục. Ngũ Định Viễn tự biết bản thân quá mức kích động khiến mọi người kinh hãi, hắn lại thấy áy náy:
Hai gối quỳ xuống trước Liễu Ngang Thiên, hắn khóc ròng rằng:
Liễu Ngang Thiên đưa tay nâng hắn dậy, nói:
Ngũ Định Viễn dập đầu rơi lệ, khóc không thành tiếng nói:
Dương Túc Quan ở bên lại nhíu mày. Lúc này không còn da dê khống chế Giang Sung, nếu không tận dụng thời cơ hai phái Giang Lưu đấu đá mà khuếch trương thế lực, ngày sau chắc chắn rơi vào thế hạ phong. Có điều thấy Ngũ Định Viễn kích động như thế, chàng cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Tần Trọng Hải cười hì hì:
Bàn cho tới tận khuya, sáng hôm sau Tần Trọng Hải vừa ngáp vừa chạy tới cấm thành làm nhiệm vụ. Do đêm qua chỉ ngủ một canh giờ. Khi đến cấm thành, y liền tới lầu phía tây tìm chỗ ngủ bù, đám thuộc hạ biết tính xấu của thượng cấp phát tác, đương nhiên không dám ầm ĩ.
Tần Trọng Hải đang trong mộng đẹp, chợt nghe bên ngoài một trận chiêng trống, tiếp theo có thủ hạ xông vào la lên:
Tần Trọng Hải bị thuộc hạ lay tỉnh. Nghe căn do thì cả kinh, lau vội nước miếng trên miệng rồi chạy ra ngoài. Đã thấy chúng huynh đệ sớm chuẩn bị xuất phát, chỉ chờ y đến.
Tần Trọng Hải cau mày nói:
Một gã thuộc hạ lão luyện lấy ra cung lớn Bảo Đài cùng tên bạc Linh Điêu trình lên Tần Trọng Hải, nói:
Tần Trọng Hải biết đây là trò vỗ mông ngựa, ậm ừ một tiếng rồi gật đầu.
Không bao lâu đã tới Tây Uyển. Chính là Bắc Hải, Trung Hải, Nam Hải ba chỗ hợp thành trận, được Liêu Kim Nguyên ba triều kiến tạo mà thành, quy mô của vườn thượng uyển này rất lớn, là nơi để hoàng đế cùng đám cung phi rong chơi. Lúc này chúng quân tụ tập. Chỉ thấy Kim Ngô tiền vệ, Vũ Lâm hữu vệ, Phủ Quân hậu vệ, Ngự Lâm cấm quân đều tới chừng mấy ngàn người.
Một gã tướng lãnh thấy Tần Trọng Hải lạ mặt, đoán rằng y là đầu lĩnh tân nhiệm của Hổ Lâm Quân. Người này có ý kết giao, lập tức giục ngựa về phía trước, chắp tay nói:
Tần Trọng Hải chắp tay cười nói:
Củng Chính Nghi giơ ngón tay cái lên khen:
Tần Trọng Hải nghe lời lẽ chân thành, với bản tính ngông nghênh mà giờ phút này cũng phải len lén vui mừng, cười nói:
Tần Trọng Hải thấy Củng Chính Nghi tướng mạo đường đường, cử chỉ đầy khí độ, nhất thời có cảm giác vừa gặp đã quen. Lại thấy kiến thức đối phương uyên bác, hiểu rõ sự tình trên dưới trong cung, liền tranh thủ thỉnh giáo.
Hai người đang ngồi trên ngựa đàm luận, chợt nghe một gã hoạn quan cất cao giọng:
Chỉ nghe tiếng người tiếng ngựa huyên áo xa xa, kèm theo từng hồi chó săn cắn sủa, xem ra đại đội ngự giá đi săn đã đến.
Củng Chính Nghi thấy hoàng đế sắp đến, vội vàng quỳ xuống bái lạy. Tần Trọng Hải cũng hạ bái theo. Giờ phút này cả ngàn gã thị vệ, bất luận Vũ Lâm Kim Ngô hay Phủ Quân Hổ Lâm đều quỳ trên mặt đất, trong miệng hô to:
Chức quan của Tần Trọng Hải không cao, không cần lâm triều, mới thấy qua hoàng đế một lần.Y miệng hô theo mọi người nhưng trong lòng không hề cung kính, nghĩ thầm:
"Đánh rắm, không phải mấy lão vạn tuế trước kia chỉ sống được chừng đó mà thôi sao, những lão về sau cứ hô vạn tuế một tiếng, tổn thọ một tuổi. Đúng là A Di Đà phật, ô hô ai tai ."
Tần Trọng Hải phục dưới đất, không ngừng cười thầm. Chợt thấy Củng Chính Nghi ở bên đẩy vào trên người một cái. Tần Trọng Hải mang tâm tư cơ cảnh, biết có khác thường thì vội ngẩng đầu, đã thấy một nam tử vận hoàng bào đang cúi đầu nhìn mình. Người này chưa gọi là già, chỉ tầm trên dưới năm mươi tuổi. Tần Trọng Hải cả kinh, rõ ràng chính là đương kim thánh thượng. Vừa rồi mắng thầm hoàng đế, mong rằng đừng bị phát giác. Thần sắc y lộ vẻ xấu hổ, nhất thời không biết xử sự ra sao.
Hoàng đế đương nhiên không biết mình vừa bị người ta mắng, mỉm cười hỏi:
Tần Trọng Hải vội vàng bái lạy, thưa:
Hoàng đế cười ha hả, vỗ vai y rồi cười nói:
Tướng lãnh một bên thấy Tần Trọng Hải có cơ hội bắt chuyện cùng hoàng đế thì lộ vẻ cực kỳ hâm mộ. Tần Trọng Hải xá vài cái, bẩm:
Hoàng đế mỉm cười, không nói thêm mà dặn đám tướng lãnh:
Tần Trọng Hải đang muốn đứng lên, bỗng một người lao đến, vừa lúc đá tới một cước. Cước này dù không nặng nhưng trúng sau ót Tần Trọng Hải. Tần Trọng Hải giận dữ quay đầu, thấy người nọ chính là thống lĩnh Cẩm Y Vệ An Đạo Kinh, xem ra đối phương sinh lòng đố kị tới trêu chọc.
Tần Trọng Hải cuồng nộ, đưa tay sờ vào cây đao bên hông. Củng Chính Nghi một bên vội ngăn cản, trầm giọng nói:
Tần Trọng Hải bộc phát tức giận, xoay người đứng lên, đã thấy Giang Sung nghênh ngang từ sau đi tới. Hôm nay gian thần mặc trang phục đi săn, lại xem như không thấy Tần Trọng Hải, đám Cẩm Y Vệ cũng đi qua bên người y với vẻ phô trương cuồng vọng, Tần Trọng Hải thầm nghĩ: "Đợi lúc rời cung, lão tử không đánh chết một hai tên trong các ngươi, sẽ mang họ của tên rùa đen Giang Sung."
Một lát sau, một lão nhân hiền lành đi tới, chính là Lưu Kính. Bên cạnh còn có Tiết Nô Nhi. Lưu Kính thấy sắc mặt Tần Trọng Hải đầy khó coi, hai tay còn nắm chặt. Lúc này cười nói:
Tần Trọng Hải hừ một tiếng, cười lạnh nói:
Lưu Kính trừng mắt nhìn, ồ một tiếng nói:
Tần Trọng Hải thấy trên mặt lão lộ vẻ giảo hoạt, thầm nghĩ: "Hai đại gian thần quả nhiên cáo già, gian hùng không lộ hỉ nộ, ta cũng không thể lộ chân tướng."
Y gắng kìm cơn giận, cũng cười ha hả nói:
Lưu Kính thấy y chịu nghe dạy bảo mà bắt chước đối đáp, liền cười nói:
Hai người đang nói, hoàng đế đã phiên thân lên ngựa. Lưu Kính vỗ vỗ vào vai Tần Trọng Hải, cười nói:
Tần Trọng Hải khẽ gật đầu rồi đuổi theo.
Tiếng chân rầm rập, mấy ngàn quân mã chạy như bay ra ngoài thành đi săn. Kim Ngô Vệ đi trước mở đường, Vũ Lâm Vệ hộ thủ bên phải, Phủ Quân Vệ cảnh giới phía sau, Tần Trọng Hải suất lĩnh đông đảo Hổ Lâm Quân gắt gao theo bên trái hoàng đế. Giữa hoàng giá còn rất nhiều cao thủ Cẩm Y Vệ, Đông Xưởng theo bảo vệ.
Tần Trọng Hải xem tại trong mắt, liền nghĩ: "Thế gian có người muốn ám sát hoàng đế, chỉ sợ còn khó hơn lên trời."
Với quân binh hùng tráng cỡ này, dù võ công cỡ Ninh Bất Phàm hay Trác Lăng Chiêu, cũng khó có thể đến cách người hoàng đế ba thước.
Còn đang quan sát, đã thấy Giang Sung, Lưu Kính vây quanh hoàng đế. Ba người ngươi một lời ta một câu, trò chuyện có vẻ cao hứng, Tần Trọng Hải rùng mình thầm nghĩ: "Địch ngoài dễ tránh, cướp nhà khó phòng. Muốn giết hoàng đế lão nhi, căn bản không nên lấy cứng đối cứng, chỉ cần làm được đại thần như Giang Sung, Lưu Kính, tùy thời tùy chỗ cũng có thể thưởng cho hắn một đao”.
Chỉ nghe xa xa truyền đến tiếng cười lớn của Giang Sung:
Hoàng đế cười nói:
Giang Sung cười nịnh nói:
Hoàng đế cười ha hả, nói:
Y lại lắc đầu thở dài:
Lời lẽ tựa hồ đừng có tâm tư riêng. Lưu Kính mỉm cười khuyên nhủ:
Hoàng đế nhìn chân trời phía xa, thở dài nói:
Đang khi nói chuyện, thấy một con thỏ phía trước. Hoàng đế liền thúc ngựa đuổi theo.
Tần Trọng Hải ngáp một cái, thầm nghĩ: "Xem hai người này đấu đá lợi hại, mỗi câu nói đều mang niềm vui cho hoàng đế. Có điều Lưu Kính đa mưu túc trí, vài câu liền hạ mã được tên thỏ đế Giang Sung." Lại nghĩ tiếp: "Có điều hai người này cũng thật gan to, bản thân còn án trong triều, vẫn còn theo hoàng đế đi ra săn thú, giống như không có việc gì."
Lúc này hoàng đế giương cung lắp tên, xoạt một tiếng liền bắn con thỏ ngã ra đất. Mọi người lập tức hoan hô khen ngợi, xem ra thể lực của hoàng đế không kém, cũng là hạng người trời sinh hiếu động. An Đạo Kinh vội lao về phía trước thu thập chiến lợi phẩm.
Mọi người tán thưởng, chỉ nghe Giang Sung lớn tiếng khen:
Tần Trọng Hải nghe vậy thầm cười khảy: "Chỉ bắn một con thỏ mà được xem là đệ nhất thiên hạ, như vậy lão tử không phải là siêu phàm nhập thánh, trở thành đệ nhất cao thủ năm trăm năm qua sao?”
Đoạn đường về sau, nếu gặp dã thú to lớn, chúng tướng lập tức lùa nó chạy tới trước người hoàng đế, để cho quốc chủ tận tình hưởng thụ niềm vui săn bắn. Tần Trọng Hải càng nghe Giang Sung vuốt mông ngựa cùng Lưu Kính bồi tiếp giải sầu, càng thấy nhàm chán cực độ. Hôm qua đàm luận quá muộn, giờ phút này buồn ngủ kéo tới, lại làm một giấc trên ngựa.
Tần Trọng Hải ngủ ngon, mặc cho "Vân Lý Chuy" đi trước đại quân. Trong khi mơ mơ màng màng, đại quân càng chạy càng xa, đã rời cung thành đến ngoài ô. Tần Trọng Hải đâu quản nhiều mà chỉ lo ngủ, cũng may "Vân Lý Chuy" là bảo mã chăm chỉ không lười biếng như chủ nhân, cả đoạn đường dài lại không hề rơi đội ngũ.
Tần Trọng Hải đang trong mộng đẹp, bỗng nghe có tiếng hống kỳ dị từ xa truyền lại, xa thì bay bổng gần thì trầm lắng. Tần Trọng Hải thân mang nội lực hùng hậu, đang ngủ mà vẫn cảm nhận dị trạng quanh thân. Lúc này giật mình mở mắt nghiêng tai, chỉ nghe rất xa truyền đến một tiếng gầm gừ, y lại càng hoảng sợ, vội vã đứng trên lưng ngựa nhìn lại. Đã thấy trong rừng cây phía xa có một con hổ dữ cao tới cả trượng, hình thể cường tráng hiếm thấy trên thế gian.
Tần Trọng Hải thất kinh, nhìn về phía hoàng đế thì lòng càng phát lạnh. Lúc này hoàng đế đã thoát khỏi đội ngũ, cưỡi con hắc mã gọi là "Ô Vân Đới Tuyết " thần tuấn phi thường, lúc này gõ móng chạy gấp hướng về mãnh hổ. Tần Trọng Hải đang ở đại đội bên trái cách hoàng đế chừng nửa dặm, sốt ruột dị thường nhưng không cách nào ngăn cản.
Hoàng đế thì nào biết nguy hiểm, quay đầu lại cười nói:
Y thúc ngựa, con hắc mã hí vang một tiếng rồi lao về phía trước mười trượng, chỉ cách mãnh hổ không xa.
Đám người An Đạo Kinh mang võ công không kém, lúc này cũng phát giác có mãnh hổ ẩn nấp, ào ào kêu lên:
Chỉ là hai bên cách quá xa, hoàng đế nghe không rõ, đưa tay bụm tai rồi cười nói:
Tần Trọng Hải thấy tình thế không ổn, lập tức thúc mạnh con ngựa. Vân Lý Chuy thất bảo dị thường, lúc này chạy như tên bắn, thoáng chốc vượt qua đám người Giang Sung, miệng y còn kêu to:
Tần Trọng Hải hô lên như sấm, hoàng đế nghe có mãnh hổ thì hoảng sợ, đang muốn thúc ngựa thối lui, bỗng nghe trong bụi cỏ bên phải truyền đến một tiếng rống. Hoàng đế nghiêng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một đôi mắt hổ vàng óng đang hung tợn nhìn mình chằm chằm.
Hoàng đế thất kinh kêu lên:
Y thúc ngựa một cái, quát:
Lập tức lao ra trối chết, nào ngờ bên trái lại có tiếng rào rào rống to, thêm có một con mãnh hổ lao ra. Thì ra nơi đây có song hổ mai phục!
Ô Vân Đới Tuyết tuy là thần mã nhưng mắt thấy hai con hổ phía trước, hỏi sao không sợ? Nó hí lên một tiếng, không ngờ dựng thân bỏ chạy sâu trong thảo nguyên, hất tung hoàng đế té xuống đất.
Hoàng đế ngã ra, chỉ thấy hai con hổ hô ứng một tiếng, chậm rãi đi đến. Miệng hùm như bồn máu đỏ, vuốt hổ sắc lẹm như đao. Nếu bị cào một trảo, cắn một cái, tất là huyết nhục tung tóe.
Hoàng đế sợ đến mặt không còn chút máu, run giọng thốt:
Lúc này Lưu Kính, Tiết Nô Nhi cùng nhân mã Đông Xưởng ở bên phải. Giang Sung, An Đạo Kinh cùng hảo thủ Cẩm Y Vệ ở bên trái, đều cứu giá không kịp. Đám ngự tiền thị vệ càng bị bỏ lại phía xa. Chỉ thấy con hổ bên trái điên cuồng gào lên một tiếng, lao tới hoàng đế. Trong nháy mắt sinh tử này, bỗng nghe một tiếng nổ vang, mãnh hổ nọ trúng đạn lăn ra trên đất. Mọi người cấp bách nhìn lại, chỉ thấy trên tay Giang Sung có một khẩu súng, nòng súng còn tỏa ra khói nhẹ, ra là gian thần nổ súng cứu giá. Ngày ấy thấy La Ma Thập dùng một khẩu súng tốt, Giang Sung ưu thích mới thu lại, không ngờ hôm nay lập được công lớn cỡ này.
Hoàng đế thấy mãnh hổ bên trái vừa chậm, tận dụng thời cơ nhằm phía Đông Xưởng, hai tay vẫy loạn kêu lên:
Mãnh hổ bên phải hoàn hảo vô khuyết, hoàng đế bỏ chạy lại kích phát thú tính của nó, liền vồ tới ngay tại trận.
Giang Sung thấy mãnh hổ lao thẳng hoàng đế thì sợ toát mồ hôi lạnh, lập tức nhồi thuốc bắn thêm một phát. Mãnh hổ nọ trúng đạn, nhất thời cuồng nộ. Nó xoay người đổi hướng lao về Giang Sung. Giang Sung thất kinh quát:
Y giơ súng bắn nhưng chưa kịp nhồi thuốc, An Đạo Kinh thấy tình thế không ổn, vội vàng cầm đao ngăn cản. Chỉ là con hổ thật sự dũng mãnh dị thường, trên người trúng đạn mà vẫn loạn trảo loạn cắn. Đao pháp của An Đạo Kinh dù lợi hại nhưng nhất thời chưa thu thập nổi.
Đám người Cẩm Y Vệ bị mãnh hổ quấn loạn thành một vùng. Cả đám cử đao sử thương nhắm thẳng tim con mãnh thú mà đâm.
Mãnh hổ còn lại hào phát vô thương, hung mãnh điên cuồng đánh tới hoàng đế. Hoàng đế chạy hộc tốc, trong miệng liên tục hét lớn:
Nào ngờ dưới chân vấp một cái, hoàng đế té ngã trên đất. Con hổ xoay người cản lại, chắn trước y cùng đám Đông Xưởng
Chỉ nghe con hổ ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, miệng máu khổng lồ đớp tới. Xem ra vạn tuế đương triều sắp bị ăn tươi nuốt sống.
Lại nói Tần Trọng Hải thúc ngựa chạy như bay. Lúc này chỉ cách gần trăm thước, mắt thấy cảnh này thì toàn thân đổ mồ hôi lạnh, kêu lên:
Ai ngờ Tiết Nô Nhi như si ngốc đứng không nhúc nhích.
Tần Trọng Hải thấy không thể cản, bất chấp ngộ thương vạn tuế gia, lập tức giơ lên chiếc cung Bảo Đài. Xoát một tiếng, tên dài bắn ra. Chỉ nghe một tiếng gầm rú, con hổ bị bắn trúng chân sau, máu tươi văng tung tóe. Nó dừng lại một chút nhưng hung tính vẫn còn, cà nhắc lao tới hoàng đế.
Liền vào lúc này, chỉ thấy kim quang chợt lóe, trong đám nhân mã Đông Xưởng bay ra một cái bánh xe màu vàng, chém thẳng tới mãnh hổ. Tần Trọng Hải thấy thì vui vẻ. Rốt cục Tiết Nô Nhi chịu ra tay, mãnh hổ dù hung ác nhưng khó mà cản một kích của võ lâm cao thủ.
Có điều nhìn đường bay của Kim Luân thì trong lòng y lại cả kinh. Đúng là có chỗ kỳ quái, xem kình lực mãnh liệt, chỉ sợ trảm chết mãnh hổ sẽ cũng chém hoàng đế thành hai đoạn. Tần Trọng Hải vừa sợ vừa nghi, mắt thấy hoàng đế ở trước không xa. Hai chân y điểm một cái, liền từ trên lưng ngựa bay tới muốn ôm hoàng đế vào ngực.
Chỉ nghe oa một tiếng bi thảm, quả nhiên mãnh hổ bị cắt thành hai nửa nhưng lực đạo của Kim Luân chưa hết, tiếp tục xẹt tới hoàng đế. Nếu trúng đích, chỉ sợ hoàng đế liền bị chém ngang hông ngay tại trận. Tần Trọng Hải hừ một tiếng, vươn cánh tay vượn muốn ôm hoàng đế. Bỗng một bóng người hiện lên, trong nháy mắt điện quang hỏa thạch này, người nọ nhanh hơn Tần Trọng Hải một bước ôm lấy hoàng đế, Tần Trọng Hải thấy thân pháp của người này thật nhanh, phát sau mà đến trước. Y cấp bách nhìn lại, ra là tổng quản Đông Xưởng Lưu Kính.
Kim Luân bay ra xa, lượn vòng giữa không trung rồi quay về tay Tiết Nô Nhi. Tần Trọng Hải thầm mắng: "Lão tiểu tử muốn làm cái gì, suýt nữa làm hại hoàng đế, sao ra tay nặng như vậy?"
Y quay đầu nhìn, chỉ thấy sắc mặt Tiết Nô Nhi khó coi, trong miệng lẩm nhẩm như lòng dạ có quỷ.
Tần Trọng Hải thấy vậy càng nghi hoặc: "Không đúng, võ công của Tiết Nô Nhi cao tuyệt, có thể nào ra tay lỗ mãng như thế? Chẳng lẽ có mưu đồ gì khác?”
Nhớ tới cử chỉ quái dị của Tiết Nô Nhi ngày gần đây, lòng càng nghi ngờ không yên.
Quay đầu đã thấy Lưu Kính ôm hoàng đế từ xa chạy tới, y hoảng sợ hỏi:
Hoàng đế nằm trong ngực Lưu Kính, quay đầu thấy mãnh hổ bị chém làm hai đoạn. ban nãy bị nó đuổi theo, không biết vừa rồi bản thân thiếu chút nữa chết trong tay Tiết Nô Nhi, liền vuốt ngực nói:
Lưu Kính thở dài một hơi, đang muốn mở miệng thì nghe Giang Sung từ xa kêu lên:
Hoàng đế thân không võ công, không biết suýt chết trong tay người một nhà, có điều Giang Sung mắt sắc cỡ nào, đã nhìn ra chiêu thức của Tiết Nô Nhi hiểm ác dị thường, thiếu chút nữa giết chết hoàng đế. Đám người Cẩm Y Vệ liền thúc ngựa thẳng đến vây quanh Tiết Nô Nhi.
Hoàng đế nghe vậy cả kinh, quay đầu nhìn về phía Lưu Kính, hỏi:
Trên mặt Lưu Kính hiện thanh khí, không đáp mà ghé mắt nhìn lại, thấy Giang Sung đã tới gần thì cắn răng một cái, đề thanh quát:
Mọi người nghe vậy thì cả kinh. Tiết Nô Nhi càng run rẩy toàn thân, buông Kim Luân ngơ ngác đứng ở tại chỗ. Chư thái giám Đông Xưởng thấy tổng quản muốn bắt Tiết Nô Nhi, nhất thời không biết làm sao cho phải. Đám đại nội thị vệ như Tần Trọng Hải thấy biến cố cỡ này cũng đều ngây người.
Mắt thấy Cẩm Y Vệ chạy tới, Tiết Nô Nhi thì thào, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sấp xuống đất:
Trong tiếng nức nở, lão liên tục dập đầu thỉnh tội. Lưu Kính cũng mặt xám như tro, nghĩ đến bản thân quản giáo thủ hạ không nghiêm, lần này sẽ chịu trách cứ.
Hoàng đế thoát khỏi Lưu Kính, tiến lên dừng trước mặt Tiết Nô Nhi, vẻ mặt không đành lòng như không tin đối phương sẽ hại mình.
Giang Sung đã đến đây, đề thanh quát:
Khi nói thì trừng mắt nhìn Lưu Kính, đầy mặt sát khí. Hoàng đế lắc đầu nói:
Giang Sung vội khuyên nhủ:
Hoàng đế nói:
Giang Sung hừ một tiếng, tiếp theo ghé đầu bên tai hoàng đế, thấp giọng kể lể. Tần Trọng Hải vận khởi nội lực cẩn thận nghe lén, có điều hai bên cách xa mà còn ngược gió, chỉ nghe được ba chữ "Quỳnh Quý Phi".
Hoàng đế nghe xong Giang Sung gièm pha một phen, thoáng chốc thân thể run lên, cúi đầu thở dài nói:
Giang Sung mừng rỡ nói:
Tần Trọng Hải sinh nghi nghĩ thầm: “Đây là chuyện gì? Rõ ràng hoàng thượng không muốn trị tội Tiết Nô Nhi, nhưng sao nghe Giang Sung lại đổi ý? Rốt cuộc Giang Sung gièm pha gì mà lợi hại như thế? Ta phải tra cho rõ ràng”
Lúc này đám Cẩm Y Vệ đè nghiến Tiết Nô Nhi lại, quát:
Trời chiều ngã về tây, ánh nắng hắt trên người Lưu Kính cùng Tiết Nô Nhi. Chỉ thấy hai người từ xa xa nhìn nhau. Khóe miệng Tiết Nô Nhi đột nhiên run lên như muốn nói lại thôi, An Đạo Kinh đẩy vào lưng Tiết Nô Nhi, quát:
Mắt thấy Tiết Nô Nhi bị áp giải như vậy, Lưu Kính bất giác thở dài một tiếng, tựa hồ cũng có tiếng xin lỗi không nói thành lời. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------