Hồi 3
Nguồn:
read.st
Lại nói Tự Tần Trọng Hải thu phục xong đám thị vệ, cả ngày dạo trong hoàng thành, nơi đây không căng thẳng như tiền tuyến, cuộc sống an nhàn đến nhàm chán. Khi rãnh rỗi, Tần Trọng Hải liền bắt thuộc cấp tập luyện ưng trảo thần công, bóp gân bóp cốt đang ngứa ngáy hộ cho. Có dịp chuồn về phủ, liền tìm Ngũ Định Viễn cắn hạt dưa nói chuyện phiếm. Có điều với bản tính nóng nảy như hổ lang. Rảnh rang hơn hai tháng, y đã buồn bực không chịu nổi.
Hôm đó tiết trời nóng bức, đã vào mùa nắng gắt. Trong lúc rãnh rỗi, Tần Trọng Hải liền trốn vào trong Nhân Trí Điện ngủ trưa. Nhân Trí Điện nằm phía tây tam đại điện, chính là lăng mộ của các tiên hoàng. Thời này hoàng đế thịnh trị nhiều năm, nếu muốn Nhân Trí Điện phát huy công dụng, ít ra còn hai mươi năm nữa. Năm nay trong cung trên dưới bình an, trong điện an tĩnh không một bóng người. Nếu có thứ gì đó dám tới quấy rầy, đương nhiên là quỷ không phải người. Có điều Tần Trọng Hải to gan lớn mật, từng ngủ trên chiến trường đầy xác người như cơm bữa, u hồn lay động cũng xem như sương khói. Y dặn thuộc hạ hai canh giờ sau trở lại, sau đó gác cao chân đánh một giấc.
Trong mộng đang gắp cá bốc thịt phong lưu khoái hoạt, chợt nghe có tiếng bước chân vang lên khe khẽ, dường như có người sắp vào trong điện. Tần Trọng Hải tỉnh giấc, thầm nghĩ : "Lúc này có người tới, chẳng lẽ là Kim Ngô quân, Vũ Lâm quân đến sao?" Lại nghĩ tiếp: "Không đúng, những người này nếu muốn ngủ trưa thì sẽ tới Kiến Cực Lâu, sao lại đến tranh địa bàn của ta? Người này chắc chắn chút lai lịch, ta cần lưu ý”
Người nọ bước đi nhỏ nhẹ, đã còn không xa. Tần Trọng Hải không kịp nghĩ ngợi thêm, hai chân điểm một cái, phi thân lên trốn trên xà nhà.
Tần Trọng Hải nằm trên xà cúi đầu nhìn lại, tiếng bước chân ngày càng vang. Không ngờ là một phi tần xinh đẹp đi vào. Tần Trọng Hải sinh nghi khi thấy phi tần lẻ loi một mình, trên tay cô này cầm theo một cái rổ, bên cạnh không có cung nữ theo hầu. Càng quan sát càng kỳ quái, y thầm nghĩ: "Đám phi tần ngày thường đều ở hậu cung, sao giờ chạy đến tiền điện? Đám này được nuông chiều từ bé, đi đâu cũng có kẻ hầu người hạ, một mình đến đại điện trống trải này làm gì?"
Mắt thấy phi tần nọ đi sâu vào trong điện, Tần Trọng Hải cúi thấp người chạy trên xà nhà đuổi theo. Khinh công của y không kém, giờ phút này cẩn thận gấp bội. Trừ phi phải là cao thủ võ học, không thì đừng mong phát hiện nổi.
Phi tần nọ tới trước một bức họa thì ngưng mắt nhìn kỹ, giống như đang ngắm tranh. Hai mắt Tần Trọng Hải như điện, thấy sắc mặt phi tần nọ có vẻ khẩn trương, ngọc thủ thon dài duỗi ra phía sau bức họa. Chỉ nghe cạch một tiếng, như có cơ quan mới phát động, thoáng chốc bức tường dâng lên lộ ra một mật đạo!
Phi tần nọ nhìn ra bên ngoài một thoáng, cấp tốc đi vào trong đường hầm. Chỉ một lúc sau, xoạt một tiếng nhỏ, không ngờ bức tường rơi xuống trở lại.
Tần Trọng Hải khiếp sợ không thôi, nhìn ra ngoài một hồi, thấy không có người mới nhảy tới trước bức họa, nâng nó lên thì thấy một ổ khóa nho nhỏ ẩn mật, như là một chỗ tổn hại tự nhiên trên tường, nếu không thấy tận mắt phi tần nọ chui vào cửa ngầm, quyết phát hiện không được nơi bí mật này.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ: "Hay lắm, nơi này chắc chắn có điều cổ quái, đợi ta nghe ngóng cho biết.”
Y áp tai vào vách tường, chậm rãi phát động thần công, muốn nghe lén tiếng người bên trong.
Tần Trọng Hải tu tập chủ yếu là "Hỏa Tham Nhất Đao ", chưa từng học qua thủ đoạn "Đạt Ma Thiên Nhĩ" như Dương Túc Quan, lúc này cách một bức tường, liền ỷ vào nội công tu vi nhiều năm tận lực lắng nghe.
Chỉ nghe nàng kia nói:
Âm thanh cao vút tựa hồ đang kích động. Chỉ nghe tiếng thở dài của một nam tử đáp lại:
Giọng nói trầm thấp tựa hồ trung khí không đủ, tiếp theo là một hồi tiếng ôm ấp hôn môi.
Tần Trọng Hải rùng mình thầm nghĩ: "Giỏi! Ra là phi tần kia trộm tình!"
Y hắc hắc cười lạnh, không biết gã nam tử nọ ở đâu chạy tới, sắc đảm bao thiên, không để ý tánh mạng an nguy của cửu tộc thân hữu, lại dám tới cấm cung chơi bời.
Lại nghe nàng kia nói:
Tiếp theo truyền đến một hồi uống húp sùm sụp. Tần Trọng Hải cười thầm: "Giỏi cho tên tiểu tử, yếu ớt cỡ này còn muốn vui dâm đến quên cả cái đầu?”
Tai nghe người nọ lớn miệng uống canh, y lại nghĩ: "Trước cho ngươi ăn bổ sung, phía sau trả lại bằng sạch, còn không phải của thiên giả địa?”
Uống một hồi, lại nghe hai người thấp giọng nói chuyện, ngữ khí vừa nhanh vừa vội, Tần Trọng Hải dốc lực nghe ngóng nhưng không rõ. Âm thanh người nọ quả thực suy yếu, tuyệt không phải người luyện võ. Tần Trọng Hải e sợ thầm nghĩ: "May là không phải thủ hạ của lão tử trộm tình. Nếu không liên lụy tới việc này, e là ngay cả cái đầu lão tử cũng giữ không được."
Đang còn nghe lén, bỗng phát hiện thêm tiếng bước chân đi tới, cước bộ người này nhanh chóng, lại không phát ra tiếng vang. Tần Trọng Hải rùng mình, biết có cao thủ tới, lập tức nhảy về trên xà.
Chỉ một lúc sau, một người vội vã đi tới, người này mặt trát phấn trắng tô môi đỏ,, chính là Tiết Nô Nhi.
Tần Trọng Hải thầm mắng: "Còn hỏi ở đâu ra lão cẩu xúi giục thông dâm, thì ra là lão hỗn đản này! Lão tiểu tử an bài gian tình nơi đâu thì không đi, lại đến địa bàn của lão tử, thực là của nợ!"
Tiết Nô Nhi tới trước bức họa, không ngờ khoanh chân ngồi xuống. Chỉ thấy lão mắt nhìn mũi, mũi hướng tâm, không nhúc nhích như muốn vận công đả tọa. Tần Trọng Hải nhướng mày, giờ phút này không thể rời khỏi điện. sầu thảm nghĩ: "Lão rùa đen ngồi ở chỗ này, ta làm sao đi ra ngoài đây! Hai người bọn họ phong lưu khoái hoạt bên trong, ta lại phải ngồi xổm ngẩn người trên xà, thật sự là buồn cười."
Quả nhiên nam nữ luyến gian tình nhiệt chừng một thời thần. Tần Trọng Hải ngồi chồm hổm đến choáng váng, hai chân tê dại, muốn thoát thân ra ngoài nhưng lại kiêng kỵ Tiết Nô Nhi võ công cao cường. Tùy tiện động đậy sẽ bị phát hiện, y đành nín thở ngưng thần, mong sao đôi nam nữ sớm làm xong chuyện.
Liền vào lúc này, chợt có mấy người từ bên ngoài chạy vào, sôi nổi kêu lên:
Tần Trọng Hải vui vẻ, biết là thuộc hạ đến kiếm mình. Tiết Nô Nhi nghe mấy người kia quát to, lúc này mặt lộ sát khí, hừ một tiếng rồi đi ra.
Tần Trọng Hải thấy thời cơ tới, nhảy từ xà xuống rồi chui qua cửa sổ ra ngoài. Y vòng qua vườn hoa, sau đói mới chậm rãi trở về cửa lớn Nhân Trí Điện. Chỉ thấy Tiết Nô Nhi đang trách mắng thủ hạ của mình với đầy vẻ phẫn nộ. Tần Trọng Hải cười ha hả, giả cách không biết, đi ra phía trước cười nói:
Trên mặt Tiết Nô Nhi chợt lóe thanh khí, lạnh lùng nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Thần sắc Tiết Nô Nhi chợt khẩn trương, the thé nói:
Tần Trọng Hải mệt mỏi duỗi lưng một cái, nói:
Vừa nói ngáp một cái, liền muốn đi vào trong.
Tiết Nô Nhi kinh hãi, vội vàng ngăn cản:
Tần Trọng Hải cười thầm: " Lão cẩu tử này không đọc thông Kim Bình Mai, rụt đầu rụt cổ ăn vụng như vậy? Đây không phải giấu đầu hở đuôi sao? Phải nói như vậy: ‘ ai nha, nơi này thật bẩn, chúng ta còn phải quét dọn cho sạch, các quan nhân cũng đừng gấp. ’ Con mẹ nó! Sao lại có lại rùa đen hung bạo như vậy?"
Tiết Nô Nhi thấy y lộ vẻ lười biếng, cả giận nói:
Tần Trọng Hải cười hì hì, nhún vai nói:
-Không có việc gì, công công đừng nóng.
Tiết Nô Nhi chỉ tay mắng:
Tần Trọng Hải vờ sợ hãi cầu xin:
Tiết Nô Nhi hừ một tiếng, thét to:
Tần Trọng Hải cười ha hả, gãi đầu gãi tai dẫn vài tên thuộc hạ rời đi. Hai gã thuộc hạ vội vàng hỏi:
Tần Trọng Hải thuận miệng ừ hử cho có lệ, trong lòng thầm nghĩ: " không biết nam tử ăn vụng ăn trộm kia là ai? Xem bộ dạng của Tiết Nô Nhi, người này hẳn phải là quan viên trọng yếu, tám phần là Đại học sĩ. Giỏi! Đám người khốn kiếp, không ngờ trộm tình ngay trên địa bàn của lão tử, ta sẽ không để yên đâu."
Đêm về phủ, Tần Trọng Hải đang nghĩ về điều cổ quái trong Nhân Trí Điện, chợt Liễu Ngang Thiên cho người tới báo, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Tần Trọng Hải nghe vậy nhanh chóng chạy tới. Tới cửa phủ đã thấy có một chiếc kiệu hoa lệ, Liễu Ngang Thiên bình thường không ngồi kiệu, rõ ràng bên trong là thân quyến Liễu gia. Tần Trọng Hải ngày thường ngông nghênh, có điều trước mặt người nhà Liễu Ngang Thiên lại hết sức cung kính.
Chỉ thấy một thiếu phụ đẹp tuyệt bước ra trong kiệu, mang theo đôi mắt đẹp ướt át động lòng người. Gia đinh ở cửa đón chào:
Thiếu phụ kia thướt thướt tha tha bước vào cửa, chợt thấy Tần Trọng Hải khoanh tay đứng ở bên liền quay sang, nũng nịu kêu lên:
Tần Trọng Hải cúi đầu nhìn đất, nghiêm trang sắc mặt nói:
Thiếu phụ kia mỉm cười nói:
Tần Trọng Hải ho khan vài cái, nói:
Thiếu phụ kia muốn nói nhưng chậm chạp không thành lời, Tần Trọng Hải chau mày, không dám động đậy.
Chợt nghe trong cửa truyền ra một giọng già nua:
Thanh âm uy nghiêm biết bao, là Liễu Ngang Thiên chờ không nổi, đích thân ra xem thế nào.
Tần Trọng Hải thở ra một hơi như trút được gánh nặng, nói:
Y nhanh như chớp xông vào. Thiếu phụ kia nhìn theo bóng dáng, lại khe khẽ thở dài.
Tần Trọng Hải theo Liễu Ngang Thiên vào thư phòng. Chỉ thấy sắc mặt Ngũ Định Viễn lọ vẻ khó coi, Dương Túc Quan thì thở vắn than dài. Không biết đã xảy ra chuyện gì, y ngồi xuống hỏi:
Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Liễu Ngang Thiên mắng:
Lão triệu Vi Tử Tráng qua, nói:
Vi Tử Tráng vâng dạ một tiếng rồi đi ra. Tần Trọng Hải rùng mình, biết sự tình không hề tầm thường.
Liễu Ngang Thiên lấy ra một phong thư, giao cho Tần Trọng Hải rồi nói:
Tần Trọng Hải ừm một tiếng, đọc rằng:
Tai nghe Tần Trọng Hải đọc ấp úng, đầu đầy mồ hôi, Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải thở phào nhẹ nhõm, đọc tiếp:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Liễu Ngang Thiên thấy y hiểu ý văn, khen:
Tần Trọng Hải dạ một tiếng, tất nhiên không tiện tán dương "Kim Bình Mai" cùng "Nhục Bồ Đoàn" ngay tại trận, tiếp tục đọc:
Tần Trọng Hải nhìn chỗ kí tên, thấy sáu chữ là: “Tổng quản Đông Xưởng Lưu Kính”
Đọc đến đây, Tần Trọng Hải biết tranh đấu triều chính đã đến hồi quyết liệt, Lưu Kính bắt đầu mượn sức Liễu Ngang Thiên, nội tình tuyệt không đơn giản. Y trầm ngâm chốc lát rồi nhìn sắc mặt mọi người. Chỉ thấy Ngũ Định Viễn nghiến răng nghiến lợi như đang kích động, Dương Túc Quan thì cúi đầu suy tư không lộ hỉ nộ.
Tần Trọng Hải hỏi:
Liễu Ngang Thiên nói:
Tần Trọng Hải gật đầu. Bức thư này trọng yếu dị thường, Lưu Kính lo lắng rằng cao thủ Đông Xưởng đưa đi không tiện, liền nhờ môn nhân đệ tử của Quỳnh quốc trượng đưa tới Liễu phủ.
Liễu Ngang Thiên nói:
Tần Trọng Hải khẽ gật đầu, ngày ấy khi gặp quân mã của Giang Sung dưới chân Thiên Sơn, đám người kia thấy chết mà không cứu, Lưu Kính phát hiện việc này cũng hợp lẽ thường.
Liễu Ngang Thiên nhấp một ngụm trà, nói:
Mọi người nghe thì chau mày. E rằng sau lần ác đấu này, trong triều lại có vô số người bị bãi quan, xét nhà sung quân, trong tâm nổi lên điềm xấu.
Liễu Ngang Thiên nói:
Tần Trọng Hải khẽ chau mày, gật đầu nói:
Liễu Ngang Thiên nói:
Tần Trọng Hải mỉm cười nói:
Dương Túc Quan cau mày nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng, mắng:
Tần Trọng Hải cười nói:
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải cả kinh, than rằng:
Giang Sung cáo già ra sao thế nhân đều biết, Lưu Kính hành sự tuy ẩn mật nhưng tai mắt của Giang Sung đông đảo, quả nhiên biết được việc này.
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Ngũ Định Viễn có cừu oán cùng Giang Sung, nghe lời này bỗng vỗ đùi, lớn tiếng nói:
Liễu Ngang Thiên trừng mắt liếc hắn, nói:
Sắc mặt Ngũ Định Viễn quẫn bách, cúi đầu không nói.
Dương Túc Quan chậm rãi nói:
Tần Trọng Hải nghe thì cả kinh, hai chức quyền này phân lượng không nhẹ. Nếu Liễu Ngang Thiên đắc thủ, lợi ích thế nào đã quá rõ ràng.
Y thu lại vẻ tươi cười, trầm ngâm nói:
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Dương Túc Quan gật đầu nói:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
Dương Túc Quan nói:
Dương Túc Quan khôn khéo phân tích thế cục trong triều, quả nhiên là có tình có lí.
Tần Trọng Hải lắc đầu thở dài nói:
Liễu Ngang Thiên thở dài một tiếng, nói:
Lão ngừng lại một chút, trầm trọng hỏi:
Lời vừa ra, mọi người biến sắc, lại cúi đầu không ai lên tiếng.
Liễu Ngang Thiên thấy vậy lập tức dựa vào lề thói trong Liễu môn, hỏi người có chức quan thấp nhất trước:
Ngũ Định Viễn nghe thì hừ một tiếng, oán hận nói:
Hắn đứng lên, lớn tiếng nói:
Tần Trọng Hải vỗ tay nói:
Liễu Ngang Thiên chưa cho ý kiến, chuyển sang hỏi Dương Túc Quan:
Dương Túc Quan trầm ngâm một hồi, nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Hai người Liễu Tần nghe vậy đều gật đầu, lời này của Dương Túc Quan dù khó trúng nghe nhưng đúng thực tế, không thể nghi ngờ.
Riêng Ngũ Định Viễn thì tức giận, hoàn toàn không đồng ý với Dương Túc Quan. Chỉ nghe hắn lớn tiếng nói:
Dương Túc Quan nói:
Ngũ Định Viễn rùng mình, hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Liễu Ngang Thiên nói:
Ngũ Định Viễn thân là lão tướng công môn, sao không biết đạo lý này? Sắc mặt hắn trở nên bi thảm, thất vọng không nói.
Tần Trọng Hải hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Y là đô thống Hổ Lâm Quân, cũng chịu quản hạt của Đô chỉ huy sứ nhưng chỉ biết vị lão huynh này mang họ Hứa, cao thấp mập ốm thế nào thì không rõ.
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Tần Trọng Hải nhớ tới ngày ấy Dương Túc Quan thân mật cùng với Cố gia tiểu thư, lúc này cười nói:
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Liễu Ngang Thiên ho nhẹ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải nghe lời này thì rõ ràng. Xem ra Dương Túc Quan sớm đã thương lượng thỏa đáng cùng Liễu Ngang Thiên, tìm y chỉ là muốn gửi thông điệp mà thôi. Tần Trọng Hải ngáp một cái, biết mồm mép có hạn, muốn biện luận tất nói không lại Dương Túc Quan. Dù sao sự tình không liên quan đến bản thân nên không mấy quan tâm. Bỗng nhiên nhớ tới Lư Vân, y thầm nghĩ: " Nếu Lư huynh đệ còn ở đây, chắc chắn sẽ đưa ra cao kiến, lão Tần ta cũng có dịp đại náo một hồi"
Y đang thở dài không thôi, chợt nghe Ngũ Định Viễn trầm giọng quát:
------oOo------