Hồi 3
Nguồn:
read.st
Giang Sung hít một hơi lạnh. Tới động này nhiều lần nhưng thiếu chỉ dẫn, đến giờ mới hiểu toàn diện về nó. Y lắc đầu than rằng:
Ngũ Định Viễn nghe tới danh tự nọ, sửng sốt hỏi thầm:
Giang Sung cúi đầu nhìn da dê, thương lượng vài câu cùng đám người Trác Lăng Chiêu, La Ma Thập rồi đi về bên phải. Đám người vội vàng đi theo. Được một lát, hai vách chuyển sang màu xám, sờ vào không phải vàng cũng không phải đá, không biết là do loại vật chất gì cấu tạo thành. Mấy người phía sau thấy trước mặt là đường thẳng, vội bước nhanh tới, chỉ sợ bảo tàng bị người khác chiếm trước.
Chợt nghe có người hô:
Ngũ Định Viễn thấy trước mặt có chín con đường lớn nhỏ. Bốn lối thẳng tắp về phía trước, bốn lối hướng xuống dưới, chỉ có một lối dốc thẳng lên. An Đạo Kinh hỏi:
Giang Sung lấy da dê ra nhìn một lát, trầm ngâm nói:
Trong Cẩm Y Vệ không thiếu những hung đồ bại hoại trên giang hồ. Tuy chứng kiến có người chết thảm nhưng nghĩ tới vàng bạc cùng bí kíp võ công, cả đám cầm lòng không đặng. Một gã hộ vệ cười ha hả, lớn tiếng nói:
Nói xong liền lao vào con đường dốc xuống.
La Ma Thập thấy Giang Sung có vẻ do dự, cũng ghé đầu vào xem da dê, thấy một nét đỏ chỉ lên trên, liền nói:
Giang Sung ồ một tiếng:
Nói xong liền sai An Đạo Kinh:
An Đạo Kinh tới cửa lối đi kia, hô lớn:
Không thấy bóng dáng cùng tiếng đáp của hộ vệ nọ. Giang Sung nói:
An Đạo Kinh cười thảm, trên mặt lộ vẻ khó xử. Thuộc hạ lại không ai nguyện ý lưu lại bồi tiếp hắn, cả đám nhanh như chớp chạy lên con dốc kia.
Đúng lúc này, từ lối dốc xuống kia vang lên một tiếng hét thảm rồi câm bặt trong nháy mắt. La Ma Thập rùng mình dừng bước, nói:
Mọi người đang nơm nớp lo sợ, bỗng phía dưới lại truyền đến tiếng gầm gừ như của loài dã thú. Cả đám kinh nghi bất định, vội rút binh khí như lâm đại địch.
Giang Sung nghe tiếng gầm, không nói một lời liền chạy lên dốc. An Đạo Kinh cũng nào kém ai, không quản lời dặn của Giang Sung, lập tức gọi theo:
-Đại nhân chờ một chút, để ta tới bảo hộ ngài!
Nói xong cũng gấp gáp chạy lên dốc.
Mọi người thấy bộ dạng hối hả của Giang Sung đều kinh ngạc. Bỗng nghe một tiếng rống to như sét đánh truyền tới, sau đó trong lối đi kia hiện lên một cái bóng khổng lồ, chính là một con bò sát cực lớn có tới sáu cái chân, trên lưng còn bốn cái cánh dài chừng hai trượng. Quái vật này lớn hơn cả cá sấu mấy lần, vù vù trườn tới chỗ mọi người.
Giang Sung đang chạy, từ xa trông thấy quái vật thì hoảng sợ kêu:
Lúc này đám người mới biết sợ, vội chen chúc chạy đi. Trong này chỉ có Trác Lăng Chiêu là vẫn khí định thần nhàn. Một tay y kéo Diễm Đình, tay kia cầm trường kiếm chậm rãi đi lên.
Quái vật nọ thấy đám người bỏ chạy, chỉ ngửa mặt lên trời rống to, bốn cái cánh quẫy động bay tới. Diễm Đình cả kinh kêu một tiếng.
Trác Lăng Chiêu mỉm cười nói:
Diễm Đình nghe lời này thì lấy lại bình tĩnh, vuốt lại mái tóc rồi thản nhiên nói:
Trác Lăng Chiêu luôn luôn tự đại. Nghe Diễm Đình khen, trong lòng vui mừng, nhìn lại thấy nàng diễm lệ liền sinh lòng yêu thích, thầm nghĩ:
“Tiểu liễu đầu này thật đáng yêu. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ta thật không nên sát hại ả”
Ngũ Định Viễn đang theo sau, nghe hai người đối đáp, chỉ cười khổ không nói nên lời.
Lúc này quái thú lao tới cắn người khắp nơi. Chúng đệ tử Côn Luân Sơn hô cha gọi mẹ. Tiền Lăng Dị cả giận mắng:
Đồ Lăng Tâm nghe sư đệ ba hoa cũng bực mình:
Trác Lăng Chiêu thấy đám môn nhân sợ chết như vậy, thở dài nói:
Môn nhân Côn Luân Sơn nhanh chân trốn được nhưng đám người Cẩm Y Vệ thì không may mắn như thế. Lúc này quái vật đã chặn ngang đường. Đám Cẩm Y Vệ chỉ còn nước rút đao đánh bừa. Có điều quái thú quá mức đáng sợ, một gã hộ vệ vung đao chém vào lớp vảy trên thân nó nhưng không mảy may tổn thương gì, lại há miệng cắn gã kia thành hai đoạn. Máu tươi lênh láng đương trường. Mọi người hoảng sợ đến mặt không còn chút máu.
An Đạo Kinh và Giang Sung chạy nhanh nhất tới đỉnh con dốc. An Đạo Kinh cúi đầu xem thủ hạ cùng quái thú, lòng đầy sợ hãi nhưng lại làm như không có chuyện gì, quay đầu nói với Giang Sung:
Giang Sung mặt không còn chút máu, ho khan nói:
An Đạo Kinh mừng rỡ cười gượng, đang định khoe khoang, lại nghe mọi người phía dưới kêu:
An Đạo Kinh cúi đầu nhìn, đã thấy quái vật giương cánh bay lại chỗ này. Hắn kêu thảm một tiếng:
Liền bỏ chạy thật nhanh, mặc cho Giang Sung ở lại một mình. Giang Sung kinh hoảng la lối:
Y không biết phải chạy đường nào, sợ tới mức toàn thân phát run. Phì Di kia bay tới cực nhanh, đảo mắt đã bức Giang Sung tới một góc vách đá. Giang Sung cả kinh kêu lên:
Bị quái vật gào thét nhìn chằm chặp. Giang Sung dù quyền cao chức trọng, tài hùng biện cực giỏi mà lúc này cũng vô kế khả thi, hoảng sợ tới mức tè ra quần.
Mắt thấy quái thú điên cuồng đớp tới. Hai chân Giang Sung mềm nhũn, quỳ xuống đất khóc ròng:
Cũng may là y quỳ xuống, quái thú liền đớp hụt vào khoảng không, vẫn còn giữ được cái đầu.
Giang Sung ỷ vào sự thông minh sắc sảo, trước nay mọi sự đều thuận lợi. Ngày thường lấy lợi dụ người, lấy uy làm thế. Dù bị cao thủ võ lâm chặn đường cũng không mảy may lo lắng. Lúc này trước mắt là quái vật chỉ biết ăn thịt người, không biết đến môi thơm mỹ nữ, hoàng kim mê người. Bản thân có khác nào một miếng thịt không hơn không kém. Y lạy sát đất, khóc ròng nói:
Quái thú sửng sốt, tựa hồ như đang lấy làm kỳ vì sao người này không chạy. Nhất thời nó nhìn chằm chằm Giang Sung như gặp được đồng loại.
Tận dụng thời cơ, La Ma Thập liền phi thân tới ôm Giang Sung mà chạy. Quái thú điên cuồng gào thét, gắt gao đuổi theo hai người.
La Ma Thập ôm Giang Sung chạy như bay, miệng quát:
Hai trăm gã Hỏa Xạ Thủ dàn trận nổ súng. Hỏa quang chớp động, khói súng mịt mù khắp nơi. Quái vật kia trúng hơn hai trăm phát đạn, lại chỉ kêu nhẹ một tiếng rồi vẫn trườn theo hai người.
Thấy hàm răng dày đặc sắc nhọn sắp cắn tới, La Ma Thập kinh hãi quát:
Đám Hỏa Xạ Thủ lắp đạn bắn thêm lượt nữa. Quái vật trúng thương nặng, gầm rú một hồi rồi cũng ngã vật ra đất. La Ma Thập quát:
Tiếng súng đoành đoành vang lên. Quái vật kia kêu thảm, lúc này lớp vảy cứng rắn cùng da thịt đã bị tróc ra.
Giang Sung thở ra một hơi, ôm lấy La Ma Thập khóc lớn:
Y đem tất cả những chỗ tốt nói với quái thú lúc nãy, giờ chuyển hết qua cho La Ma Thập.
La Ma Thập thấy Giang Sung còn hoảng sợ, liền nâng dậy nói:
Giang Sung không nghe mà vẫn ôm lấy đối phương khóc nỉ non. Chợt thấy An Đạo Kinh tới, lớn tiếng nói:
Giang Sung vừa thấy người này, cơn giận trong lòng bùng lên, lớn tiếng quát:
Vừa rồi trong lúc nguy cấp, An Đạo Kinh bất trung bỏ chủ chạy trốn. Giang Sung hận tới không thể chém hắn ngàn đao. Đám người Côn Luân Sơn cười thầm, muốn xem An Đạo Kinh ngụy biện thế nào.
Lại nghe An Đạo Kinh lớn tiếng nói:
Giang Sung cả giận quát:
An Đạo Kinh quỳ xuống nói:
Giang Sung sửng sốt rồi nhanh chóng cười nói:
An Đạo Kinh thấy chiêu vuốt mông ngựa của bản thân có tác dụng, đứng lên nói:
Nói xong vẻ mặt hắn dương dương tự đắc. Mọi người đều coi thường thầm nghĩ:
“Người này vô sỉ đến cùng cực, đúng là thế gian khó gặp địch thủ”
Giang Sung ngửa mặt lên trời cười to, lớn tiếng khen:
Y vỗ vai An Đạo Kinh rồi cười nói:
An Đạo Kinh mừng rỡ, quỳ xuống nói:
Hai người lại cười ha hả, để cho La Ma Thập sững sờ đương trường. Hình như lão liều chết vì Giang Sung không bằng vài câu vuốt mông ngựa của An Đạo Kinh.
Trác Lăng Chiêu thấy vẻ bất đắc dĩ của La Ma Thập, liền đến bên cạnh châm chọc:
La Ma Thập không đáp, chỉ thở dài một tiếng. Xem ra lão tự hào bản thân giảo hoạt nhất Hãn quốc, vẫn không chịu nổi một kích của cao thủ vỗ mông ngựa chân chính Trung Nguyên.
Trác Lăng Chiêu cười nhạt, mang theo đám người Ngũ Định Viễn bước vào sâu bên trong. Đảo mắt một cái, môn nhân Côn Luân Sơn đi hết không còn một mống, chỉ còn Giang Sung cùng đám thuộc hạ.
Giang Sung nghe An Đạo Kinh tâng bốc một trận, trong lòng vẫn còn hưng phấn, thấy thi thể quái vật liền giơ chân đá mạnh vào, cười nói:
An Đạo Kinh hì hì cười bồi:
Một gã thuộc hạ cũng cười nịnh:
Đám Cẩm Y Vệ đều là hạng nhiều chuyện, nhất thời ồn ào phụ họa:
Giang Sung thích chí cười ha hả. An Đạo Kinh cười nói:
Nói rồi đưa trường đao sang. Giang Sung giơ đao chém mấy nhát nhưng lưỡi dao bật ngược trở lại, không ngờ thân thể quái thú như bằng sắt thép, không mảy may động đậy. Y mắng:
Một gã hảo thủ dùng sức đá mạnh vào đầu nó, quát:
Hai mắt quái vật đang nhắm nghiền, ai ngờ bỗng mở ra. Nó há cái miệng máu rống to rồi cắn tới. Hảo thủ nọ la hoảng một tiếng:
Thoáng chóc hai chân hắn bị cắn trúng, quái vật liền há mồm đớp đối phương thành hai đoạn.
Giang Sung cùng An Đạo Kinh hoảng hốt cất bước chạy về phía xa. Những người còn lại cũng chạy loạn. Quái vật há mõm cắn bừa, lại thêm năm sáu người bị cắn chết.
La Ma Thập cả kinh ra lệnh:
Tiếng súng liên thanh vang lên. Quái vật dù trúng thương nhưng vẫn náo loạn cắn bừa một hồi, La Ma Thập liên tục hô quát:
Một tên binh tốt thưa lại:
La Ma Thập quát:
Đám binh lính vội lấy hỏa dược trong túi, dùng ống sắt nhồi vào hỏa thương. Làm điều này cần có thời gian nên tình thế trở nên hung hiểm.
Mắt thấy quái vật không còn người ngăn cản lao sang. La Ma Thập chảy mồ hôi lạnh, không còn cách nào, đành quát to một tiếng, vận U Minh Huyền Khí điểm tới. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------