Hồi 2
Nguồn:
read.st
Quái vật đáng sợ kêu gào loạn xị, hai tay cầm theo hai cái đầu người nhảy đến. Trong đám Cẩm Y Vệ, có mấy người ngã ra đất, liền bị nó dùng trảo bẻ gãy cổ. Đám người cả kinh kêu lên:
An Đạo Kinh làm gì còn gan ở lại ứng chiến, nghe thuộc hạ kêu khóc, hắn chính là người chạy trốn đầu tiên.
Mắt thấy quái vật nổi điên, lúc này dù có quay đầu hay không thì nó đều giết sạch. Đám người kinh sợ bỏ chạy tán loạn vào sâu trong động.
Kim Lăng Sương rút trường kiếm ra, quát:
Đồ Lăng Tâm cũng giơ kiếm chém tới quái vật. Quái vật kia hét lên rồi phi thân nhảy ra chỗ khác, tiện tay giết thêm vài người.
Kim Lăng Sương phía trước, Đồ Lăng Tâm phía sau. Hai người liên thủ đuổi theo nhưng thân pháp của quái vật thật sự quá nhanh, mỗi khi trường kiếm công tới, nó liền nhảy ra xa. Hai người đuổi không kịp, đành trơ mắt nhìn nó giết chóc khắp nơi. Nhất thời nhân mã các bên chạy tán loạn, tiếng kêu khóc vang khắp như trong địa ngục trần gian.
Trác Lăng Chiêu đang đi đầu, nghe đệ tử báo tin, liền thi triển khinh công quay lại. Y thấy quái vật hung hăng càn quấy, không ai ngăn cản nổi cũng thầm kinh ngạc.
Đám người thấy y liền khóc lớn:
Trác Lăng Chiêu quát:
Đám người tách ra một khoảng trống. Quái vật kia đứng giữa kêu to, hai tay còn đang vân vê một cái đầu người.
Trác Lăng Chiêu mang trường kiếm bên hông, chậm rãi đi đến trước mặt quái vật. Chỉ thấy nó có màu lông xám đen, hai mắt màu vàng lam. Trác Lăng Chiêu chưa từng thấy qua yêu quái kỳ dị thế này, bất giác hai hàng chân mày nhíu chặt. Quái vật cũng nghiêng đầu đánh giá người trước mặt nó.
Mọi người nín thở ngưng thần. Kim Lăng Sương thấp giọng nói:
Trác Lăng Chiêu gật đầu:
Y có ý dẫn dụ, bèn xoay người đưa lưng về phía quái vật, sau đó quay lại cười lạnh nhìn nó.
Mọi người thấy Trác Lăng Chiêu lớn mật như thế, đều la hoảng. Quái vật bị khiêu khích, thét một tiếng chói tai. Thân ảnh chợt lóe lao thẳng tới đỉnh đầu Trác Lăng Chiêu. Lực tay của nó vốn rất khỏe, dễ dàng đánh bay đầu người. Chúng nhân thấy Trác Lăng Chiêu không phòng ngự, hoảng hốt kêu lên:
Mắt thấy quái vật sắp chộp tới, Trác Lăng Chiêu hừ lạnh một tiếng, đưa tay nhấn chốt vỏ kiếm bên hông một cái, nội kình xuất ra khiến thanh kiếm bay vọt đi.
Vút một tiếng, trong động bỗng sáng lóa lên. Trước mắt mọi người trở nên chói lòa. Chỉ nghe mấy tiếng kêu chi chi thảm thiết, thân thể to lớn của quái vật văng thẳng vào vách đá rồi ngã ra, tứ chi không ngừng giật giật.
Trác Lăng Chiêu ra chiêu thật sự quá nhanh. Dù là đám cao thủ ở đây cũng không thấy rõ chiêu thức. Một gã hảo thủ Cẩm Y Vệ hỏi:
Một người khác mắng:
Mọi người sợ muốn chết, không dám tới lại chỉ đùn đẩy lẫn nhau. Bỗng giữa không trung rơi xuống một vật, chính là thủ cấp của con quái thú kia!
Đám người sung sướng vỗ tay hét lớn:
Phải nói một kiếm kia của Trác Lăng Chiêu nhanh mạnh tuyệt luân. Lời đồn "Côn Luân kiếm xuất, máu chảy thành sông. Ngàn dặm mênh mông khác nào sông Hoàng Hà” quả là không sai, ngay cả yêu ma quỷ quái cũng không thoát khỏi. Lúc này mọi lời khen đều xuất phát từ sự chân thành. Nếu Trác Lăng Chiêu không có võ công trác tuyệt, không biết quái vật kia còn giết bao nhiêu người nữa.
An Đạo Kinh ở xa xa kinh hãi không thôi, thầm nghĩ:
“Không thể tưởng tượng kiếm pháp của họ Trác cao siêu như vậy. Chiêu thức vừa nhanh vừa độc. Nếu ta đối mặt, biết tránh né thế nào?”
Hắn vốn không phục Trác Lăng Chiêu, giờ thấy kiếm thuật của đối phương, mới biết hai bên cách nhau một trời một vực. Nhất thời sắc mặt xám như tro, miệng còn thì thào lời gì đó.
Trác Lăng Chiêu tra kiếm vào vỏ, ung dung nói:
Đám Cẩm Y Vệ kính sợ khom người rồi mới xoay người bước đi. An Đạo Kinh thì không dám chạm mặt Trác Lăng Chiêu, vội đi về phía trước. Chỉ có đám người Côn Luân Sơn là thấy hãnh diện quá mức.
Có điều sau trận này, môn hạ Côn Luân chết tám người, Cẩm Y Vệ chết mười lăm người. Hai lộ bị thương vô số kể, kết quả thảm trọng.
Mọi người hội họp cùng Giang Sung, đem tình hình vừa rồi nói qua một lần. Giang Sung vừa mừng vừa sợ, cười nói:
Trác Lăng Chiêu mỉm cười nói:
Mọi người nghe nói còn phải đi sâu vào trong thì sợ hãi, bất giác trong lòng nổi lên định quay đầu chạy trốn, không cần biết trong Thần Cơ Động có bí mật gì.
Giang Sung trầm tư trong chốc lát, nói:
Mọi người đi một lát, bị hai vách đá chắn ngang trước mặt. Trác Lăng Chiêu đang định hỏi, đã thấy Giang Sung cúi người đi vào trong khe hở giữa hai vách. Trác Lăng Chiêu sửng sốt nhưng cũng đi theo. Tiếp đó đám người La Ma Thập, An Đạo Kinh, Đồ Lăng Tâm đều đi vào. Mọi người thấy Giang Sung quen thuộc địa hình như vậy đều nghĩ lại. Xem ra đối phương không nói xằng bậy, đúng là đã tới đây ba lần.
Ngũ Định Viễn định bước vào, chợt nhiệt khí trên cánh tay có dấu hiệu tán ra. Hắn vừa dừng bước, đã nghe sau lưng có một người thúc giục:
Lời chính là của Kim Lăng Sương.
Ngũ Định Viễn gật đầu rồi nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Diễm Đình, cả hai cùng bước vào. Kim Lăng Sương thấy hơn trăm người đã vào trong mới theo vào cuối. Y là cao thủ thứ nhì trên Côn Luân Sơn, võ công cùng kinh nghiệm chỉ kém chưởng môn. Lúc trước có “Trường hữu” là tiền lệ, giờ đi đoạn hậu để tránh gặp thêm bất trắc.
Mọi người đi vào trong, là một đường hầm rộng chỉ vài thước, đủ cho một người đi qua. Thỉnh thoảng, hai bên vách có nước chảy xuống. Đường hầm dốc xuống không biết thông tới nơi nào.
Đi một lát, đám người cảm thấy thân mình nóng lên. Đường hầm nóng bức kín bưng như cái nồi hấp, người nào cũng ướt đẫm mồ hôi, thở dốc liên tục. Mấy đệ tử Côn Luân Sơn chịu không nổi, đành cởi áo ở trần đi tiếp. Giờ đang mùa đông rét buốt, thực không biết khí hậu nơi đây sao lại kì lạ như vậy.
Mọi người đi được mấy trăm thước, lúc này càng nóng vội, muốn thoát khỏi đây. Ngũ Định Viễn cảm thấy trên tay ngày càng nóng, tựa hồ như độc tố sắp phát tác. Diễm Đình thấy trán hắn nhỏ đầy mồ hôi, lo lắng hỏi:
Ngũ Định Viễn lắc đầu cười:
Diễm Đình lấy khăn tay lau mồ hôi cho hắn, bộ dáng đầy vẻ thương xót. Ngũ Định Viễn thấy được an ủi, liền quên đi nỗi đau đớn trên người.
Thêm một lúc, mọi người đặt chân trên đất bằng. Rốt cuộc ra khỏi đường hầm, hai bên mở rộng thoáng đãng hơn rất nhiều, đủ cho mấy người sánh vai nhau mà đi. Chợt nghe có tiếng nước chảy. Mấy người giơ đuốc, thấy có một con suối nhỏ. Trong ánh lửa, có thể thấy làn nước trong suốt đang chảy róc rách.
Giang Sung quen an nhàn sung sướng, đi bộ một hồi cảm thấy mệt mỏi, bèn nói:
Đám Cẩm Y Vệ liền bưng qua một khối đá tròn để y ngồi nghỉ tạm. Một gã đệ tử Côn Luân Sơn khát nước khó chịu, liền đi tới bờ suối định uống nước. Một đồng bạn vội bảo:
Đệ tử kia dùng trường kiếm khua một trận trong nước, hồi lâu không thấy dị trạng mới thở ra một hơi, yên lòng nói:
Hắn vốc nước uống mấy bận, lại lớn tiếng khen:
Sau đó hắn tiếp tục vùi đầu trong nước, uống vài ngụm to. Mọi người khi trước lo lắng sợ hãi nhưng thấy không có việc gì, đều mừng rỡ. Mấy gã đệ tử sớm đã miệng đắng lưỡi khô, nhanh chóng đi về con suối.
Giang Sung đang ngồi nghỉ trong một góc, thấy hành động của đám đệ tử Côn Luân Sơn, cả kinh quát:
Chúng đệ tử nghe lệnh lui về phía sau. Một người nhanh chóng tới lay lay tên đệ tử còn đang vục đầu xuống nước, nói:
Đệ tử kia nhấc cái đầu ướt đẫm lên hỏi:
Liền vào lúc này, mặt nước đột nhiên tách ra rồi một con quái ngư nhảy lên không. Quái ngư này thân đen sì mực xen lẫn sắc màu vàng óng, toàn thân bao bọc trong một cái vỏ lớn, bộ dáng quái dị khôn kể, nhắm thẳng đầu đệ tử kia mà đớp.
Đệ tử kia chấn động, cuống quít tránh ra nhưng lại nghe một tiếng "Rắc " vang giòn, cánh tay của hắn đã bị đớp trúng. Chỉ chậm thêm một chút, cái đầu đã bị cắn rụng, có thể nói vô cùng hung hiểm.
Đệ tử nọ đau đến hô cha gọi mẹ, chạy tới chỗ Kim Lăng Sương kêu lên:
Trên cánh tay vẫn còn con thủy quái nọ, không biết nó có độc hay không
Gã đệ tử này chính là ái đồ của Kim Lăng Sương. Hai người thân như phụ tử. Kim Lăng Sương cũng hoảng loạn kêu:
Vù một tiếng, trường kiếm rời vỏ muốn chém chết quái ngư kia.
Giang Sung thấy lại càng kinh hãi hơn, vội la:
Mọi người nghe đều sửng sốt, Giang Sung lại quát:
La Ma Thập rùng mình, vung cây thiền trượng sắt chặn trường kiếm của Kim Lăng Sương.
An Đạo Kinh tận dụng thời cơ, liền đá mạnh tên đệ tử kia một cái. Gã nọ la một tiếng rồi bắn thẳng xuống suối, trong miệng vẫn còn hô:
Kim Lăng Sương vô cùng tức giận, lúc này tính mệnh của ái đồ nguy cấp, không còn lòng dạ nào so đo với An Đạo Kinh. Y muốn lao tới cứu người. Chợt thấy trong lòng nước bắn lên vô số những con trai quỉ dị, không biết tới mấy ngàn mấy vạn con bơi về phía đệ tử kia.
Đệ tử nọ sợ hãi kêu to:
Kim Lăng Sương lo sợ kêu lên:
Hai chân y khẽ động, định nhảy xuống cứu nhưng Giang Sung đã la lên:
Đồ Lăng Tâm nhanh tay lẹ mắt, dùng tay giữ chặt Kim Lăng Sương.
Đệ tử bơi nhanh vào bờ nhưng bầy thủy quái phía sau không ngừng đuổi theo. Kim Lăng Sương đẩy Đồ Lăng Tâm ra, cả giận nói:
Đồ Lăng Tâm thở dài một tiếng, chỉ vào mặt nước rồi lắc đầu nói:
Kim Lăng Sương lắp bắp kinh hãi, nhìn lại đã thấy đám quái ngư kia cắn chết đệ tử. Trên mặt nước chan hòa máu tươi, chỉ còn một thanh trường kiếm trôi nổi phập phềnh. Vô vàn quái ngư còn đang tranh nhau thi thể, khiến sóng nước cuồn cuộn gào thét.
Kim Lăng Sương kêu thảm thiết:
Thoáng chốc nước mắt rơi đầy, y choáng váng ngã ngồi xuống đất. Đệ tử kia xưa nay đối xử khá tốt với mọi người. Thấy hắn chết thảm, cả đám Côn Luân Sơn đều che mặt rớt lệ. Ngay cả hạng hung tàn như Đồ Lăng Tâm cũng lắc đầu không thôi.
Ngũ Định Viễn nhìn Kim Lăng Sương, thầm nghĩ:
“Đúng là báo ứng, Côn Luân Sơn giết người không chớp mắt. Giờ chính bọn họ phải nếm mùi vị sinh tử biệt ly, ai! Chính là thuyết nhân quả của nhà Phật!”
Bên cạnh chợt truyền ra tiếng khóc của nữ nhân, Ngũ Định Viễn nhìn lại, thấy Diễm Đình cũng rơi lệ đầy mặt. Hiển nhiên cảnh tượng sinh tử biệt ly trước mắt khiến nàng nhớ tới người sư thúc đã chết.
Ngũ Định Viễn khẽ vuốt mái tóc nàng, dịu dàng nói:
Diễm Đình lau nước mắt, nói:
Lúc này Đồ Lăng Tâm bạo phát hung tính, chỉ thẳng An Đạo Kinh quát:
An Đạo Kinh sửng sốt nói:
Đồ Lăng Tâm quát lớn:
Lời này ám chỉ Giang Sung, không còn nể mặt đối phương. Y nói tới đây thì hai mắt như phún lửa, toàn thân bốc đầy sát khí.
An Đạo Kinh hắng giọng một tiếng, nói:
Đồ Lăng Tâm bước lên vài bước, lạnh lùng thốt:
Nói rồi tay đè chuôi kiếm. An Đạo Kinh lui về sau vài bước, xua tay nói:
Đồ Lăng Tâm lạnh mặt nói:
An Đạo Kinh cũng nổi nóng, lớn tiếng nói:
Nói rồi xông lên phía trước. Bỗng thấy một người ngăn ở giữa, khiến hai người ngẩn ra, người nọ chính là Giang Sung.
Chỉ thấy Giang Sung chậm rãi giơ tay lên, nói:
An Đạo Kinh không dám bất kính, đành bước sang một bên. Mọi người thấy bộ dạng khác thường của Giang Sung thì rùng mình, thoáng chốc trường diện yên tĩnh trở lại.
Giang Sung thở dài một tiếng, nói:
Đồ Lăng Tâm quát to:
Mấy câu này thật thô lỗ, hoàn toàn không để ý tới uy quyền của Giang Sung, tất cả mọi người đều hoảng sợ.
La Ma Thập thấy Trác Lăng Chiêu đang chậm rãi đi tới, cũng bước lên phía trước nói:
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, thản nhiên nói:
La Ma Thập biết Trác Lăng Chiêu cũng có ý bất mãn. Nếu Giang Sung ứng phó không tốt, chắc chắn sẽ có một hồi huyết chiến. Tâm niệm lão lạt ma này không khỏi lo lắng.
Giang Sung thấy đám người Côn Luân Sơn đều dùng vẻ mặt tức giận nhìn bản thân. Y than nhẹ một tiếng, cúi đầu thấp giọng nói:
Nói xong thì hướng về Kim Lăng Sương, khom người vái một cái:
Lúc này Kim Lăng Sương đã được người lay tỉnh lại. Thấy Giang Sung hành lễ như vậy, không tiện truy cứu thêm, y thở dài nói:
Giang Sung lắc đầu nói:
Nói xong lại áy náy vái chào thật sâu. Thấy đại gian thần này quá mức cung kính, Trác Lăng Chiêu vừa lòng nói:
Mọi người thấy Trác Lăng Chiêu nhường bước, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm, sôi nổi tiến về phía trước.
Chưởng môn đã như thế, Đồ Lăng Tâm cũng không dám lỗ mãng, thở dài một tiếng rồi nâng Kim Lăng Sương dậy. Chợt nghe một người nói:
Âm thanh ngạo mạn này chính là của An Đạo Kinh. Hắn vừa bị Đồ Lăng Tâm làm mất hết mặt mũi, giờ tranh thủ chiếm chút tiện nghi, tránh để đám thuộc hạ xem thường.
Đồ Lăng Tâm cả giận quát:
Nói xong đè chuôi kiếm như muốn ra tay giết người. Kim Lăng Sương cản hắn lại, thở dài:
An Đạo Kinh hừ một tiếng, nói :
Đồ Lăng Tâm cười lạnh nhìn An Đạo Kinh, trên mặt đằng đằng sát khí, có điều sau một lát cũng tra kiếm vào vỏ theo Kim Lăng Sương.
An Đạo Kinh rùng mình, biết họ Đồ đã kết thù sinh tử với bản thân. Sau này song phương khó thoát khỏi một tràng huyết chiến.
Mọi người lại đi thêm một lát. Xuất hiện một bức tường chặn ngang trước mặt, chỉ còn hai bên trái phải có thể đi. Giang Sung gật đầu lẩm nhẩm:
Y quay đầu nói với Ngũ Định Viễn:
Trác Lăng Chiêu hỏi:
Giang Sung thở dài:
Thì ra người năm đó bày ra Thần Cơ động là một kỳ nhân xuất thế, trong này không chỉ cất giấu võ công tuyệt thế mà còn có bí mật liên quan đến số mệnh thiên hạ. Người nọ đã đem cách thức vào động chia thành hai phần. Một phần truyền cho đám người Lục Cô Chiêm đồn đại khắp giang hồ, một phần viết trên tấm da dê kia. Nếu không có cả da dê cùng lời giải trên Thần Quỷ đình, dù có bản lĩnh bằng trời cũng vô pháp xâm nhập. Tấm da dê rơi vào tay Khả Hãn Dã Tiên, hai mươi năm qua không hiện thế, cũng không có ai hiểu thấu đáo lời sấm truyền tại đình Thần Quỷ. Đến đến giờ, rốt cục mới có người nắm giữ cả hai phần, tới tham ngộ huyền cơ.
Tâm niệm Ngũ Định Viễn chợt động, nhớ đến hai câu "Thần Thai Bảo Huyết Phù Thiên Lục, Nhất Đại Chân Long Hải Trung Sinh". Hắn thầm nghĩ:
Trác Lăng Chiêu thấy hắn trầm ngâm không đáp, liền liếc mắt sang Đồ Lăng Tâm. Đồ Lăng Tâm cười lạnh nói:
Nói rồi kéo Diễm Đình lại, đặt bàn tay thô bè lên cổ trắng muốt của nàng.
Tiễn Lăng Dị cười nói:
Ngũ Định Viễn thấy đối phương vô sỉ như vậy, thở dài một tiếng, nói:
Giang Sung nghe vậy rùng mình, thấp giọng thì thầm:
La Ma Thập trầm tư một hồi thì nói:
Giang Sung ồ một tiếng, nói :
La Ma Thập gật đầu nói:
Giang Sung mừng rỡ, nhìn đám Cẩm Y vệ:
Đám người Cẩm Y Vệ ở bên, nghe La Ma Thập và Giang Sung nói chuyện, liền vui mừng không thôi. Ngày thường bọn hắn luôn mong được vuốt mông ngựa đại gian thần này, giờ cơ hội bày ra trước mắt sao có thể bỏ qua?
Thoáng chốc vô số người đưa tay ra. Giang Sung cười nói:
Y lấy ra một thanh đoản đao, đâm vào một cánh tay gần đó. Một gã hộ vệ lớn tiếng kêu thảm, máu tươi giàn giụa đương trường. Mọi người hoảng sợ thầm nghĩ:
“Con mẹ nó! Nguy hiểm thật, may là không phải ta bị đâm, tiểu tử kia thật xui xẻo!”
Những cánh tay liền rụt trở về.
Giang Sung thấy hộ vệ kia đau đớn, hòa nhã nói:
Người nọ mừng rỡ gật đầu. Mọi người nghe hai chữ "Tham tướng" lại đầy hâm mộ, trong lòng đều nghĩ:
“Con mẹ nó, tại sao người bị trích máu không phải là ta, tiểu tử kia thật may mắn!”
Vô số cánh tay lại chìa ra.
Giang Sung lấy tấm da dê ra rồi đem máu tươi thấm lên. Ngũ Định Viễn ghé đầu nhìn lại. Sau khi hút máu, những hoa văn kì dị trên da dê từ từ biến mất, sau một lát hiện ra một hàng chữ Hán. Ngũ Định Viễn rùng mình thầm nghĩ:
Lúc trước hắn cùng Dương Túc Quan bôn ba khắp nơi, tìm cả những người thông dịch nhưng chỉ là dùng thuốc nhầm bệnh, chẳng trách không nhìn ra cái gì.
Giang Sung cầm lấy da dê, thấy có một hàng chữ:
Ở giữa tấm da dê hiện ra một tấm bản đồ, xem ra là chỉ dẫn tới Thần Cơ động.
Lúc trước đã gặp qua Thiên Môn, Trường Hữu, Trai Quỉ. Còn không biết Phì Di, Kim Lân, Huyền cung, Tâm sạn, Minh Hải phía sau là những thứ cổ quái gì. Nghĩ đến điều này, sắc mặt tất cả mọi người đều tái nhợt đi.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------