Nguồn:
read.st
Long Ưng nhìn y mà nói:
Hoang Nguyên Vũ cười khổ:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nói:
Hoang Nguyên Vũ im lặng không nói, ánh mắt không giấu được sự thương cảm. Tất cả mọi người nhảy xuống để cho ngựa được nghỉ ngơi. Một lúc sau, có hai kỵ binh từ phía Tây chạy về phóng như điên vào trong thành Doanh Châu. Mọi người tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
Chưa tới nửa canh giờ, cửa thành được mở rộng rồi một đám chiến sĩ Khiết Đan tràn ra, phóng về phía Tùng Mạc Tiệp đạo. Cũng có chiến sĩ chạy ra khỏi thành từ cửa khác rồi gia nhập vào đoàn người.
Phải tới hai giờ, cửa thành mới được đóng lại.
Vạn Nhận Vũ nói:
Phong Quá Đình nói:
Hoang Nguyên Vũ nói:
Long Ưng gật đầu:
Bầu trời tối đen. Cơn mưa đã biến thành nặng hạt. Trong những trận cuồng phong thổi từ biển vào vịnh, hơn ba trăm chiến thuyền của thủy sư Đại Chu từ biển Bột Hải nhanh chóng vào sông Bạch Lang rồi lao thẳng tới Doanh châu. Một vạn lính cùng với những công cụ tấn công thành nhanh chóng được chuyển xuống rồi đồng thời tấn công cả ba cửa Đông, Nam và Tây.
Đám người Long Ưng và quân Thần Ưng đã vượt qua con sông đào bảo vệ thành. Bốn người Long Ưng sử dụng cung cứng đánh tan ý chí của quân thủ thành rồi dùng thang leo vào.
Long Ưng làm gương cho binh sĩ lao lên đầu thành. Hắn hét to một tiếng:
Tiếp Thiên Oanh chẳng hề lưu tình, gặp người là giết. Đến khi ba người Vạn Nhận Vũ đứng vững trên tường thành, quân Thần Ưng lập tức tràn lên quyết định thế thất bại của quân địch.
Binh sĩ Khiết Đan ở lại thủ thành không tới ba ngàn, ngoài ra còn có vạn người già yếu cùng với phụ nữ và trẻ em. Những người đó thì làm sao là đối thủ của quân Thần Ưng? Đến khi cửa Đông bị đoạt, cầu treo hạ xuống, quân Đại Chu liền tràn vào. Người Khiết Đan hoảng sợ vội vàng bỏ chạy theo cửa Bắc.
Chưa tới hai canh giờ, thành Doanh châu đã trở về tay hoàng triều Đại chu.
Hai vạn binh tinh nhuệ của Đột Quyết thì thất bại thảm hại đúng như dự đoán của Hoang Nguyên Vũ.
Quân Thượng Khôi Tín mai phục ở phía Đông của Tùng Mạc tiệp đạo. Do y nghĩ biết được đường hành quân của Long Ưng nên đã chuẩn bị sẵn.
Y phục binh ở nhiều điểm trong rừng rậm xung quanh núi, tránh được thám tử của quân Chu và cả ánh mắt Thần ưng của Phong Quá Đình.
Chỉ cần quân Đại Chu đi vào trong tiệp đạo, bọn họ sẽ tiến tới vị trí thích hợp trên sườn núi. Chờ khi hơn nửa đoàn quân ra khỏi tiệp đạo thì sẽ giáp công hai bên đồng tấn công trực tiếp ở phía trước. Dựa vào ưu thế binh lực gấp đôi, bọn họ sẽ tạo ra được thế công kích có tính hủy diệt đối với quân Đại Chu.
Toàn bộ hành động được tính toán một cách tỉ mỉ, không có gì sai sót.
Nào ngờ, quân Đại Chu từ khi khởi hành lại tới phía Tây chậm mất một ngày. Sau đó quân Đại Chu lại phái người phòng ngự ở lối ra mà không có ý đi vào trong tiệp đạo.
Người Đột Quyết vẫn chưa nảy sinh sự cảnh giác chỉ nghĩ sau mấy ngày hành quân, quân Đại Chu nghỉ ngơi một ngày lấy tinh thần cho tốt rồi mới đi qua tiệp đạo vào trong phạm vi thế lực của người Khiết Đan.
Nào ngờ tới nửa đêm, bất chợt người Khiết Đan tấn công có quy mô khiến cho bọn họ rối loạn, tiến thối lưỡng nan. Người Khiết Đan là những chiến sĩ tuyệt vời, nhanh chóng áp sát người Đột Quyết. Người Đột Quyết bị giật mình, đồng thời quân địch tấn công toàn diện với khí thế dời non lấp biển.
Quân Thượng Khôi Tín dẫn đại quân xông vào trong tiệp đạo. Y dự định trong lúc quân Đại Chu chưa kịp chuẩn bị đồng thời có bóng đêm yểm hồ liền nhờ vào binh lực mạnh hơn cộng với kỹ thuật cưỡi ngựa, bắn tên và thuật đánh đêm mà tạo ra lỗ hổng đi về phía Tây doanh trại quân Chu. Sau đó người Khiết Đan như hổ như sói tới sẽ biến thành giao phong chính diện với quân Đại Chu còn bọn họ thì làm ngư ông đắc lợi.
Nhưng chưa ra được thì mấy trăm khúc cây từ hai bên triền núi lăn xuống, đồng thời từ phía trước và hai bên lại có trận mưa tên ập đến.
Quân Đại Chu lấy cái kế độc mà người Đột Quyết muốn thực hiện với họ để áp dụng lại cho đối phương.
Lập tức người Đột Quyết chết thảm, bắt buộc phải quay đầu nghênh chiến rồi đột phá về hướng Đông triển khai chiến đấu kịch chiến với người Khiết Đan có binh lực gấp đôi, đồng thời chuẩn bị trước.
Trong đêm tối người Khiết Đan chém giết cuồng nhiệt không hề kém đối phương. Quân Thượng Khôi Tín thấy tình hình không ổn liền dẫn chiến sĩ của tộc Bí cùng với năm nghìn người bản tộc phá vây thành công. Những người khác gần như bị giết sạch, chỉ có mấy trăm người chạy thoát.
Đúng như Long Ưng dự đoán, Tôn Vạn Vinh đã phục binh ở xung quanh thành mới. Y sử dụng lửa để thông báo nên đã đón đầu đánh cho quân của Ngưng Diễm và Quan Thượng Khôi Tín khiến cho cả hai phải nhờ vào ba mươi chiến sĩ tộc Bí cùng với chiến sĩ Đột Quyết liều chết bảo vậy mới phá được vòng vây.
Trong trận chiến này Đột Quyết tổn thất nặng nề, mất hai vạn binh tinh nhuệ, khiến cho trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tác chiến.
Tôn Vạn Vinh cũng chẳng khá hơn là mấy. Y bị tổn thất tám ngàn người, khiến cho binh lực từ năm vạn hai giảm xuống còn bốn vạn bốn ngàn. Chưa kể người bị thương và Doanh châu bị mất. Mãi cho tới khi binh lính trốn thoát khỏi Doanh Châu tới báo tin xấu thì y mới bừng tỉnh biết bị trúng kế mượn đao giết người của Long Ưng. Với sự kiên cường của y mà cũng sợ tới mức vội vàng dẫn quân về thành mới.
Lâu Sư Đức nhận được tin lập tức mở tiệc ăn mừng đồng thời cũng thông báo cho các cánh quân khác tăng tốc độ lên mức cao nhất tới Doanh châu.
Một vạn tinh binh của Phương Quân không mất một người lập tức xuyên qua tiệp đạo. Bọn họ nhanh chóng thiếp lập cứ điểm ở ngay bên ngoài Tiệp đạo rồi khống chế nó hoàn toàn.
Chưa tới mười ngày, quân đại Chu đã đưa chiến tuyến từ Trường Thành lên phía Bắc mấy trăm dặm. Một Tôn Vạn Vinh vốn không ai bì nổi thì bây giờ cũng bị rơi vào bước đường cùng.
Tại Doanh châu, trong nghị sảnh ở phủ Đô đốc.
Lâu Sư Đức, Trương Cửu Tiết, Quách Nguyên Chấn, Dương Huyền Cơ, Phương Quân, Vạn Nhận Vũ, Phong Quá Đình và Long Ưng đang tiến hành hội nghị cơ mật quan trọng sau khi chiếm lại được Doanh châu.
Hoang Nguyên Vũ vẫn là người ngoài nên không được tham gia.
Lâu Sư Đức cảm khái:
Vạn Nhận Vũ nói:
Dương Huyền Cơ cười nói:
Long Ưng cười nói:
Hắn lại nói:
Sau đó hắn nhìn Vạn Nhận Vũ cười cười:
Vạn Nhận Vũ nghe thấy vậy thì cười mắng:
Lâu Sư Đức nói:
Mọi người cười ha hả khiến cho bầu không khí trở nên hòa hợp.
Phong Quá Đình nói:
Lâu Sư Đức thở dài:
Lão chuyển hướng sang Trương Cửu Tiết:
Trương Cửu Tiết mừng rỡ vội vàng rời ghế quỳ xuống đất nhìn về phía Nam mà ho to:
Bầu không khí càng thêm nóng bỏng. Mặc dù Dương Huyền Cơ vẫn không có tin nhưng cũng biết với tâm trạng vui mừng, Võ Chiếu sẽ không phụ lòng mong đợi của họ.
Vạn Nhận Vũ nhìn Long Ưng mà nói:
Long Ưng vẫn hết sức ung dung:
Dương Huyền Cơ là người tinh thông quân sự bèn lên tiếng:
Phong Quá Đình cười nói:
Mọi người không kìm nổi bật cười ha hả.
Long Ưng mắng:
Quách Nguyên Chấn gật đầu:
Long Ưng cảm thấy bội phục:
Tất cả mọi người và cả Quách Nguyên Chấn đều kinh ngạc mà nhìn hắn, thầm hỏi xem hắn định làm chuyện gì.
Rồi Long Ưng lại nói tiếp:
Hắn lại trầm giọng:
Vạn Nhận Vũ không kìm nổi nói:
Long Ưng nói:
Trương Cửu Lễ cau mày:
------oOo------