Nguồn:
read.st
Ngưng Diễm đối diện với đôi mắt ma của hắn mà cảm thấy ớn lạnh, chột dạ khiếp đảm định nói rồi lại thôi. Cuối cùng nàng hừ một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
Trong đêm tối, những hạt mưa phùn lất phất bay xuống vùng núi hoang vắng. Ngọn đèn dầu trong trại của Ngưng Diễm tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Long Ưng mặc trang phục đi đêm, lợi dụng linh giác của Ma chủng mà bám theo Hoang Nguyên Vũ.
So với lần trước, lần này hắn lại càng cẩn thận. Chuyện hôm nay quá quan trọng không được phép sơ sót. Hắn bám theo cách Hoang Nguyên Vũ chừng một dặm. Bản thân đối phương là cao thủ cùng đẳng cấp với hắn nhưng chỉ thiếu linh giác của Ma chủng.
Hoang Nguyên Vũ tới cách khu trại chừng một dặm thì dừng lại. Hắn mượn rừng cây che khuất mà tới gần chừng nửa dặm rồi vểnh tai lên lắng nghe.
Có tiếng gió vang lên. Chỉ có hai người tới gặp mặt Hoang Nguyên Vũ.
Âm thanh của Hoang Nguyên Vũ vang lên:
Tiếp theo là tiếng áo lật phật.
Ngưng Diễm vui mừng lên tiếng:
Thanh âm của Hoang Nguyên Vũ hết sức bình thản. Y sử dụng tiếng Đột Quyết:
Một âm thanh hùng tráng cung vang lên:
Long Ưng gần như có thể xác định kẻ lên tiếng là Quân Thượng Khôi Tín. Chỉ có y mới đủ tư cách biết chuyện cơ mật như thế này.
Hoang Nguyên Vũ nói một cách thản nhiên:
Ngưng Diễm hừ lạnh:
Âm thanh của Hoang Nguyên Vũ có gì đó không vui:
Quân Thượng Khôi Tín nói với giọng lãnh đạm:
Hoang Nguyên Vũ nói:
Ngưng Diễm cảm thấy không vui:
Quân Thượng Khôi Tín nói:
Hoang Nguyên Vũ mỉm cười rồi nói:
Dứt lời, y không chờ bọn họ đồng ý mà xoay người đi luôn.
Khi Hoang Nguyên Vũ đi xa, Quân Thượng Khôi Tín trầm giọng nói:
Ngưng Diễm nói:
Rồi nàng lại nói một cách lãnh đạm:
Quân Thượng Khôi Tín lên tiếng:
Ngưng Diễm chợt nói:
Long Ưng thầm nhủ "không tiễn" rồi cũng lặng lẽ rời khỏi.
Sau đó ba ngày, đại quân nhanh chóng di chuyển về phía Doanh châu.
Một đội ra khỏi Bình châu liền hành quân theo bờ biển. Tổng binh lực đạt tới hai vạn. Đạo quân thứ hai xuất phát từ Bình Châu, sau khi hợp quân với Lâu Sư Đức ở bên ngoài trường thành liền phân ra thành ba đường thẳng tiến về phía quân địch. Quân lực của đạo quân này đạt tới tám vạn.
Một đạo khác ra khỏi Sơn Hải Quan trở thành cánh quân yểm hộ.
Còn Long Ưng thì chờ tới đêm liền dẫn một vạn tinh kỵ, mượn đường đi qua lãnh thổ nước Hề theo một con đường bí mật mà Hoang Nguyên Vũ đã thiết kế, quấy rối thành mới của người Khiết Đan.
Ngay cả Hoang Nguyên Vũ cũng không thể hiểu được ngoại trừ cánh quân của Long Ưng, những cánh quân khác chỉ phô trương thanh thế, tiến quân thong thả mà không lọt vào trong phạm vi hai trăm dặm quanh Doanh châu, không thật sự uy hiếp Tôn Vạn Vinh.
Chỉ cần Tôn Vạn Vinh không phải là kẻ ngu thì có thể từ cách thức hành quân của họ mà phán đoán được có điều gian trá. Nhưng đối thủ lại là Long Ưng sử dụng kỳ binh nên cũng đủ khiến cho y nghi ngờ. Cái tình thế đó đúng là do một tay đội quân của Long Ưng tạo ra.
Con đường mà Hoang Nguyên Vũ vạch ra đã thể hiện trình độ quân sự hiếm có của y. Trên đường đi cũng có chỗ được thiên nhiên che khuất, ít ai qua lại. Mặc dù hành quân ban ngày cũng khó làm cho người ta để ý. Mà cho dù có người nhìn thấy thì cũng chẳng đi thông báo cho Tôn Vạn Vinh cái chuyện chẳng liên quan tới mình.
Thần ưng của Phong Quá Đình bay theo đoàn quân thám thính tình hình phía trước. Nếu như có quân địch chắc chắn sẽ bị nó phát hiện.
Đội quân di chuyển thật nhanh trong mười lăm ngày cũng tới được địa điểm quan trọng có tên là Tùng Mạc Tiệp đạo. Nơi này là một con đường dài hai dặm nằm giữa dãy núi.
Sau khi ra khỏi tiệp đạo thì chỉ còn cách phía trái ngôi thành mới của Khiết Đan chừng hai trăm dặm, còn cách phía Đông Nam của Doanh châu chừng năm mươi dặm.
Con đường đó cũng không hiểm yếu lại còn rộng rãi. Chỗ rộng nhất phải tới cả trăm trượng trải rộng từ triền núi tới chân núi. Nhưng nếu có quân địch mai phục trong rừng rậm ở hai bên sườn núi mà lao xuống thì không thể chống nổi.
Giữa trưa, Long Ưng tới bên ngoài tiệp đạo. Hắn ra lệnh hạ trại nghỉ ngơi rồi theo lệ phái thám tử tới tiệp đạo dò đường nhưng thật ra âm thầm tăng cường phòng ngự doanh trại.
Tới lúc Hoàng Hôn, Long Ưng cho đòi Hoang Nguyên Vũ tới rồi nói:
Hoang Nguyên Vũ không thể nào tiếp tục che giấu sắc mặt. Một lúc lâu sau y mới lên tiếng:
Long Ưng nhún vai nói:
Hoang Nguyên Vũ cảm thấy khó hiểu:
Long Ưng cười nói:
Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình đi tới hai bên Hoang Nguyên Vũ rồi lần lượt cười nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng liếc mắt nhìn Hoang Nguyên Vũ chờ đợi phản ứng của y.
Cặp mắt của Hoang Nguyên Vũ chợt hồi phục lại sự sống. Y nói thật vui vẻ:
Mọi người cười ha hả nắm chặt tay nhau. Sau khi rời đi, một vạn quân tinh nhuệ được giao cho Phương Quân chỉ huy.
Cả bốn người trèo đèo lội suối đi vào trong cái thông đạo đó thì trời đã tối đen. Hơn mười tên quân Thần Ưng dẫn ngựa đứng trong cánh rừng rậm chờ bọn họ. Khi Hoang Nguyên Vũ nhìn thấy Tuyết Nhi có mặt trong đó thì hiểu ngay lúc trước, ngựa của Long Ưng là đồ giả. Chẳng trách mà khi Long Ưng ở trong đám quân tiên phong lại để cho mình đi gần như vậy.
Cả bốn người phi lên ngựa rồi theo con đường bí mật lao về phía Doanh châu. Long Ưng dẫn đầu né tránh mấy trạm canh gác.
Trước khi bình minh, bọn họ chỉ còn cách Doanh châu chừng mười dặm, ở trong một cái khe núi nhỏ về phía Đông Bắc. Quách Nguyên Chấn và quân Thần Ưng đang đợi bọn họ ở đó.
Tất cả tháo yên cho ngựa ăn cỏ, uống nước.
Quách Nguyên Chấn thấy bốn người tới thì mừng rỡ ôm lấy từng người, tỏ rõ sự vui mừng.
Phong Quá Đình nói:
Quách Nguyên Chấn nói:
Y giơ tay làm một động tác cắt cổ.
Hoang Nguyên Vũ nói:
Long Ưng nói:
Hoang Nguyên Vũ cười khổ:
Phong Quá Đình giơ tay lên đón con ưng khổng lồ rồi đi về phía bọn họ và nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Long Ưng nói:
Quách Nguyên Chấn sai người dắt ngựa của họ tới rồi nói:
Long Ưng nói:
Quách Nguyên Chấn cười ha hả:
Cả bốn người thúc ngựa ra khỏi cốc. Dưới sự dẫn đường của Long Ưng, bọn họ lặng lẽ đi về phía Doanh châu. Trời vẫn đang mưa phùn khiến cho vùng núi hoang dã mù mịt. Khi bốn người tới một cái đồi thì có thể thấy được Doanh châu cách đó ba dặm. Quy mô của nó hơn hẳn Bình châu.
Hoang Nguyên Vũ vẫn không hiểu bọn họ đình làm gì liền lên tiếng hỏi:
Phong Quá Đình nói:
Y huýt sáo một tiếng, con Thần ưng trên vai lập tức bay lên trời rồi lượn về phía Doanh châu.
Cả bốn người trèo đèo lội suối phi về phía Tùng Mạc tiệp đạo. Được chừng nửa canh giờ, còn cách phía đông của tiệp đạo chừng hai mươi dặm thì thần ưng trở lại trên vai của Phong Quá Đình. Bọn họ quay đầu lại đi một vòng rộng rồi mới trở lại ngọn núi lúc trước. Lúc này, có một đội kỵ binh chừng mười người từ Doanh châu phi về phía tiệp đạo.
Vạn Nhận Vũ vui vẻ nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nhìn những hạt mưa phùn trong không trung rồi nói:
Long Ưng nói:
Hoang Nguyên Vũ thở dài:
------oOo------