Nguồn:
read.st
Dương Huyền Cơ có phần giống như Hắc Xỉ Thường Chi, có phong độ của một nho tướng (1), râu dài năm chòm, cao gầy, nói năng cẩn trọng, thoải mái tự nhiên. Y chăm chú nhìn Long Ưng, nói:
Long Ưng gật đầu nói:
Quách Nguyên Chấn vui mừng nói:
Long Ưng cười ha hả, tay phải nhấc túi vải, tay trái thò vào miệng túi, ra vẻ thần bí, nói:
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào túi vải.
Vạn Nhận Vũ đoán được trước tiên, nói:
Phong Quá Đình là người thứ hai đoán ra, thở dài:
Quách Nguyên Chấn hiểu ra, chấn động:
Lâu Sư Đức run giọng nói:
Dương Huyền Cơ và Trương Cửu Tiết đưa mắt nhìn nhau, lộ vẻ khó tin.
Vừa rồi, ở trong phòng, Long Ưng đã gỡ dây buộc túi, là để chuẩn bị cho giờ phút này, Hắn cầm lấy đầu của Tẫn Trung nhấc ra, đồng thời đứng dậy, đi tới phía trước hai hàng người, giơ cao thủ cấp của Khả Hãn tối cao của Khiết Đan.
Dù Lâu Sư Đức, Dương Huyền Cơ và Trương Cửu Tiết chưa từng gặp Khả Hãn Khiết Đan, cũng biết tường tận dung mạo ông ta, nhất là hai cái bướu lớn hai bên thái dương, hơn nữa, sau khi trải qua quá trình ngâm tẩm thuốc của Long Ưng, thủ cấp của y trông càng sống động, rất dễ nhận ra.
Toàn bộ đại đường tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng của kim rơi, rồi chợt bùng nổ bởi những giọng nói khác nhau, mỗi người lớn tiếng la lên một câu, lời lẽ thô tục, cực kỳ hưng phấn.
Lâu Sư Đức chợt bước ra bên ngoài, rồi quay lại, nói:
Long Ưng nhét cái đầu của Tận Trung vào lại trong túi, đưa cho Trương Cửu Tiết, Trương Cửu Tiết cung kính nhận lấy, để ở trên ghế trống bên cạnh.
Mọi người ngồi xuống, lắng nghe Long Ưng mặt mày hớn hở kể lại việc hắn nói dối người Hề là đến Thần Sơn, nhưng trên thực tế lại lẻn vào địa phận Khiết Đan, ám sát Tẫn Trung như thế nào.
Long Ưng ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
Lúc này Dương Huyền Cơ và Trương Tiết Lễ đã nhìn hắn bằng đôi mắt khác xưa, nghe hắn phân tích tỉ mỉ, thắng mà không kiêu, đều có cảm giác nể phục, gật đầu không ngừng.
Vạn Nhận Vũ không nhịn được, nói:
Lâu Sư Đức cười nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình thản nhiên nói:
Trên đường đến Sơn Hải Quan, từ Quách Nguyên Chấn, Long Ưng đã biết rõ tình thế giữa hai phe địch ta, ung dung nói:
Bình Châu là một trong hai cứ điểm quan trọng phía trong Trường Thành của người Khiết Đan. Phía tây là Sơn Hải Quan, phía đông là biển Bột Hải, trực tiếp uy hiếp U Châu. Vẫn có thể bỏ U Châu, tấn công Chư Thành ở vùng duyên hải, khiến Sơn Hải Quan chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.
Trương Cửu Tiết lên tiếng, y là điển hình của một viên mãnh tướng, mắt to như ốc nhồi, dung mạo thô kệch, tay chân to, râu quai nón đầy mặt, giọng như chuông đồng:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng nói:
Lâu Sư Đức khó hiểu hỏi:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ lắc đầu thở dài:
Long Ưng cười nói:
Tâm trạng hết sức vui vẻ, Quách Nguyên Chấn nói:
Lâu Sư Đức vỗ ghế, nói:
Ba người cùng với Quách Nguyên Chấn rời khỏi sảnh chính, trở lại sân viện. Lúc này đã là canh hai, hội nghị này diễn ra gần hai canh giờ, bàn luận chi tiết kế hoạch tấn công Bình Châu.
Mọi người vẫn chưa thỏa mãn, vào trong đình ở hậu viên ngồi uống trà.
Long Ưng giải thích:
Rồi hắn nói ra kế hoạch.
Vạn Nhận Vũ lo lắng nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nói:
Quách Nguyên Chấn cau mày nói:
Long Ưng cười nói:
Hắn lại nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Long Ưng nói:
Rồi hắn kể lại chuyện Thiên Bàng nói cho hắn biết.
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng khen ngợi Quách Nguyên Chấn:
Hắn ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
Quách Nguyên Chấn lộ vẻ hơi ngượng nghịu, nói:
Long Ưng nói:
Quách Nguyên Chấn nói:
Long Ưng mừng rỡ, nói:
Mọi người trở về phòng đi ngủ.
Lúc sáng sớm, tam quân (3) tụ tập đầy đủ, chờ Long Ưng duyệt quân.
Mặc dù Long Ưng chưa từng chính thức chỉ huy quân đội, nhưng đã là một anh hùng trong lòng quân sĩ Đại Chu, những hành động phi thường của hắn được lưu truyền rộng rãi, lại còn có Vạn Nhận Vũ, nổi danh thiên hạ đệ nhất đao, Phong Quá Đình, đệ nhất kiếm thủ, người người mong ngóng được nhìn thấy phong thái của ba người.
Tuy nhiên mọi người không ai ngờ tới, hắn lại xuất hiện với một cây gậy trúc cắm đầu người. Mặc dù mới nhìn không được rõ, nhưng ai cũng biết đó là thủ cấp của một người có lai lịch rất lớn. Tuy nhiên không ai đoán ra được, người đó lại chính là Khả Hãn của Khiết Đan.
Mười hai vạn quân Võ Chu, chia làm hơn trăm tổ, phân bố ngang dọc trên Đại giáo trường rộng một ngàn năm trăm trượng, đội hình chỉnh tề, cảnh tượng trang nghiêm hùng vĩ, không một ai thở mạnh, chỉ nghe tiếng bước chân của Long Ưng, Lâu Sư Đức, Dương Huyền Cơ, Quách Nguyên Chấn, Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình đi vào.
Đôi mắt Long Ưng sáng ngời, hắn giục ngựa đứng trên đài chủ soái trước tam quân, đưa mắt nhìn lướt qua một lượt. Đám Lâu Sư Đức xếp thành hàng phía sau hắn. Đề Đạp Tuyết đã hồi phục, cao lớn đẹp đẽ, nổi bật trong đám chiến mã của bọn hắn. Ngồi trên lưng ngựa, trông Long Ưng như một thiên thần.
Bỗng dưng Tuyết nhi dựng thẳng người lên, hai vó trước đạp mạnh, phát ra tiếng hí chấn động một vùng. Long Ưng vẫn ung dung bình tĩnh, mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
Tuyết nhi đã đứng trở lại mặt đất, thân hình rung rung mấy cái.
Long Ưng giơ cây gậy trúc ra phía trước, thõng xuống, quát to:
Tiếng bàn tán của mười hai vạn người vang lên ầm ầm. Chợt có người hoảng sợ kêu lên:
Cũng có người không chắc chắn lắm, kêu lên:
Long Ưng hét lớn:
Mười hai vạn người trên giáo trường xôn xao náo động, hầu như không thể tin được sự thật rành rành trước mắt.
Lâu Sư Đức giục ngựa tới trước, đứng về phía bên phải của Long Ưng, quát to:
Tiếng hoan hô nổ lên vang trời.
Trương Cửu Tiết cũng tới phía trước, giơ hai tay lên, hét to:
Tam quân cùng trầm giọng hô lớn:
Tiếng hô mạnh mẽ, không những chấn động cả Đại giáo trường, mà còn truyền tới từng ngõ ngách trong thành. Mỗi người có mặt ở giáo trường đều hết sức kích động, hai mắt sáng ngời.
Dương Huyền Cơ thừa thế tiến lên trước, kêu lên:
Toàn thể quân sĩ hòa theo, hô to vạn tuế.
Vạn Nhận Vũ, Phong Quá Đình và Quách Nguyên Chấn di chuyển sang hai bên, bảy kỵ mã đứng song song trên đài.
(1) Nho tướng: vị tướng không nhất thiết phải cưỡi ngựa bắn cung, mà chủ yếu chỉ dùng trí tuệ để bày mưu, hoạch định sách lược, chẳng hạn như Chu Du, Hàn Tín, Tôn Tẫn, Lý Tinh, Tư Mã Ý...
(2) Ai binh: đội quân đau buồn vì thương tiếc.
(3) Sơn nhân: ẩn sĩ, cũng là tiếng tự xưng khiêm tốn, tương tự “kẻ hèn”.
(4) Tam quân: tam quân theo khái niệm hiện đại là hải quân, lục quân (bộ binh) và không quân. Nhưng theo khái niệm cổ đại, tam quân là tiền quân, trung quân và hậu quân. Tiền quân là đội quân tiên phong chịu trách nhiệm mở đường (bắc cầu, sửa đường), trinh sát, chiến đấu với quy mô nhỏ. Trung quân chính là đại quân có đại bản doanh của Thống soái, gồm phần lớn binh chủng tác chiến (kỵ binh, bộ binh). Hậu quân chủ yếu là mang quân nhu quân dụng và có nhiều dân công, thợ thủ công phục vụ cho chiến trường.
------oOo------