Nguồn:
read.st
Dưới ánh mắt chú ý của đám người, Long Ưng lên tiếng:
Hắn nói như vậy là để người Hề không dám xuất binh hỗ trợ người Khiết Đan.
Lý Trí Cơ gật đầu nói:
Rồi y quay đầu nói với thủ lĩnh:
Rồi y lại quay ra nói cung kính với Long Ưng:
Long Ưng thầm nghĩ nếu đưa đầu của Tẫn Trung cho họ xem, nhất định họ sẽ tin ngay. Hắn bèn nói:
Lý Trí Cơ hít vào một hơi rồi nói:
Long Ưng nói:
Lý Trí Cơ ngớ người nhìn hắn trong phút chốc rồi gật đầu nói:
Những thủ lĩnh khác cũng nhao nhao gật đầu đồng ý.
Dân tộc Tái Ngoại khác với người Trung Thổ, đó chính là biểu lộ cảm xúc ngay lập tức, không hề giấu diếm.
Long Ưng nói:
Mọi người bèn cười ha ha như trút được một gánh nặng.
Lý Trí Cơ đích thân đưa hắn về lều, vừa đi vừa nói:
Long Ưng nói bừa:
Lý Trí Cơ cảm kích nói:
Suýt nữa Long Ưng lộ đuôi hồ ly, mời y liên thủ đối phó với người Khiết Đan. Có điều đây chỉ là hạ sách, giờ đây thời cơ còn chưa chín muồi. Hắn bèn nói:
Lý Trí Cơ cười một cách ám muội:
Sau đó mặc kệ hắn có đồng ý hay không, y bèn đẩy hắn vào lều.
Trong căn lều rộng khoảng nửa trượng có thắp một ngọn đèn mỡ dê, khiến không gian đóng kín trong lều chìm trong ngọn lửa ấm áp. Đêm trên đại thảo nguyên có một cảnh tượng vô cùng rung động lòng người. Một mỹ nữ tộc Hề chỉ mặc chiếc áo mỏng quỳ dưới đất, thẹn thùng nói:
Long Ưng gần như có thể khẳng định rằng dưới lớp áo của nàng không còn vật gì khác. Nhớ tới việc nàng là mẫu thân của hoàng tử, tức là hoàng hậu của tộc Hề, thân phận vô cùng cao quý, trong lòng hắn đột nhiên có cảm xúc khác.
Tư Na dịu dàng đứng dậy, cởi áo cho Long Ưng, rồi hầu hạ hắn nằm lên chiếc thảm da dê dày mà mềm mại. Sau đó nàng cởi bỏ tấm áo ngoài, để lộ tấm thân trắng ngà, rồi đi ra dập tắt ngọn lửa, nằm vào lòng hắn mà ôm chặt, hơi thở ngày càng gấp.
Long Ưng chợt có một cảm giác kỳ lạ, giống như giờ đây hắn mới hiểu ra rằng mình đang ở trên đại thảo nguyên, và hưởng thụ được tất cả mọi thứ của nó. Mỹ nữ trong lòng hắn thật sự sống động biết bao, hắn ôm lấy nàng mà như ôm lấy cả đại thảo nguyên vậy.
Hắn bèn nói:
Tư Na hôn tới tấp lên gương mặt xấu xí của hắn, rồi nỉ non:
Lòng Long Ưng chợt cảm thấy xót thương. Hắn càng hiểu rằng dù sau bao lâu nữa, khi hắn đã quên phần lớn mọi thứ, hắn vẫn nhớ về đêm đầy cảm xúc này.
Có lẽ người Hề có tập tục lấy vợ để đãi khách. Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Tư Na đã rời khỏi lều. Hắn ngủ thêm một chút nữa, khi tỉnh dậy liền chuẩn bị rời đi ngay lập tức. Ai ngờ vừa vén lều bước ra đã thấy đầy những người tập trung đến để cầu y. Điều kỳ lạ là Lý Trí Cơ dẫn đầu đám cao thủ cận vệ, để duy trì trật tự.
Nhìn thấy ánh mắt của những người đến xin xem bệnh, Long Ưng lập tức mềm lòng, rồi mở lều ra chữa bệnh. Văn Ti, Đan Đan, Biên Thạch đều đã đến, tự động xin làm trợ thủ của hắn.
Long Ưng lấy hết vốn liếng của mình, hòa hợp Ma Chủng, bảo điển, và cả y thuật không ngừng thăng tiến, không từ chối một ai. Dù không thể làm cho đối phương khỏi ngay lập tức, nhưng cũng có chuyển biến tốt.
Hắn bận rộn từ sáng sớm đến đêm khuya, chỉ được ngủ vài canh giờ, rồi lại tiếp tục chữa bệnh cho người Hề. Những người nghe đồn tìm đến ngày càng nhiều. Và hắn cứ bận rộn trong hơn 10 ngày như vậy. Cuối cùng có một ngày, sau khi tỉnh dậy chỉ thấy hơn 10 người đến xin chữa bệnh đứng thưa thớt, nhưng hắn cũng phải mất một lúc lâu mới có thể nghỉ ngơi.
Nhạc Lưu và Thái Á đã quay về, mang theo rất nhiều chiến lợi phẩm, trong đó có cả hàng trăm những cô gái còn trinh tiết.
Nhạc Lưu nói:
Long Ưng thầm nghĩ thế này làm sao được, hắn vội nói:
Nhạc Lưu nói:
Long Ưng bèn nhanh trí nói:
Nhạc Lưu cảm động nói:
Long Ưng nói:
Nhạc Lưu nói:
Long Ưng nói:
Nhạc Lưu nói:
Long Ưng cười khổ nói:
Buổi tối, Lý Trí Cơ mở tiệc tiễn hắn. Những đại tù, tiểu tù, thần vu chiến tướng đều đến tham gia, người nhiều đến độ ngay cả trí nhớ rất tốt của hắn cũng không thể dung nạp được nhiều như vậy. Chủ và khách cùng vui hết mình, mệt đến độ người Long Ưng đầy mùi rượu, say mèm quay trở về trong lều. Đêm hôm đó trong lều lại ngập tràn sắc xuân.
Hôm sau khởi hành, không ngờ người đi tiễn hắn lại là đám người Thái Á và Nhạc Lưu, chỉ có năm cô gái trong đó có Văn Ti không được đồng hành.
Hắn chỉ mang theo một hòm thuốc, số thuốc trong hòm còn lại không nhiều. Nhiệm vụ thực sự của nó là để mang thủ cấp của Tẫn Trung. Nó được buộc trên lưng của một con tuấn mã.
Nhạc Lưu và Long ưng cùng cưỡi ngựa đi đầu, Lý Trí Cơ và một đám thủ lĩnh tộc Hề đưa tiễn. Một đoàn người dài cưỡi ngựa ra khỏi Thành Nhiêu Nhạc. Long Ưng rất vui vẻ, có cảm giác chuyến đi này rất thú vị.
Nhạc Lưu nói:
Long Ưng biết rõ là chuyện gì, nhưng lại hỏi:
Nhạc Lưu nói:
Nghe nói bên phía Sơn Hải Quan tình hình còn căng thẳng hơn, đã xảy ra rất nhiều vụ chiến đấu. Người Khiết Đan lại không nói rõ làm vậy là vì cái gì. Hành động của họ rất mập mờ.
Rồi y thấp giọng nói:
Long Ưng cùng y nói chuyện vài câu, rồi lui về bên cạnh Thái Á ở phía sau, cười nói:
Thái Á liếc sang hắn, rồi nói nửa đùa nửa thật:
Long Ưng cười khổ nói:
Thái Á cười nghiêng ngả, rồi vừa thở hổn hển vừa nói:
Hai mắt Long Ưng sáng rực:
Thái Á nói:
Long Ưng hỏi đầy căng thẳng:
Thái Á lườm hắn, rồi ngượng ngùng nói:
Năm ngày sau, cuối cùng đã tới Sơn Hải Quan, người đến đón hắn là Quách Nguyên Chấn và ba nghìn quân tinh nhuệ mới được thành lập chưa tới hai tháng, người đi cùng còn có Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình.
Sau khi tạm biệt Thái Á và những người khác, đội quân mới với khí thế hào hùng bước qua Sơn Hải Quan, trở lại U Châu.
Lâu Sư Đức biết được Long Ưng quay về, ngay lập tức gọi đại tướng Dương Huyền Cơ và Trương Cửu Tiết đến, mở cuộc hội nghị quân sự quan trọng nhất từ khi Long Ưng nhận lệnh đích thân xuất chinh đến nay. Địa điểm của cuộc hội nghị là ở phủ Đô Đốc U Châu.
Đến tận khi Long Ưng bước vào phòng họp, hắn vẫn không hề tiết lộ cho ai về việc mình đã lấy được đầu của Tẫn Trung.
Vốn Lâu Sư Đức muốn mời Long Ưng ngồi vào vị trí chủ soái, những người khác thì ngồi hai bên trái phải. Nhưng dù thế nào Long Ưng cũng không chịu, hai người đành phải ngồi mỗi người một bên.
Người ngồi phía đông là Lâu Sư Đức, Dương Huyền Cơ, Trương Cửu Tiết và Quách Nguyên Chấn. Người ngồi bên còn lại là Long Ưng, Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ. Chiếc túi vải Long Ưng cất thủ cấp của Long Ưng được đặt lên trên nền đất bên cạnh ghế thái sư.
Đây là lần đầu Dương Huyền Cơ, Trương Cửu Tiết và Long Ưng gặp mặt. Hai bên có thái độ khách sáo và còn giữ khoảng cách. Rõ ràng là vì cả hai không biết tình hình, coi thường ba người mới vào chiến trường, sợ bọn họ cũng làm hỏng việc quân như đệ tử họ Vũ vậy.
Lâu Sư Đức kể lại tình hình phát triển sau khi chia tay trước, chỉ ra rằng mình đã chỉnh đốn toàn quân theo những gì Long Ưng nói.
Những người già yếu, bị thương đều được đưa về quê, hưởng hậu đãi, không phải nộp thuế lương thực trong ba năm, và hậu đãi cả toàn gia đình. Những người đủ tuổi đi lính trong nhà không cần đi lính trong năm năm. Sau khi chỉnh đốn lại, tổng binh lực hạ xuống 150000 người, quân lương tăng 50%. Mặc dù không khí quân đội được cải thiện, nhưng không khí sợ chiến tranh vẫn ngập tràn trong toàn quân, tình hình không hề lạc quan. Cuối cùng y nói:
------oOo------