Nguồn:
read.st
Nhạc Lưu cười nói:
Long Ưng nhìn về phía Thái Á, Thái Á đỏ mặt cúi đầu, dưới ánh lửa bập bùng, nàng càng trở nên xinh đẹp. Long Ưng cảm thấy nàng thực sự thuộc về thế giới tái ngoại (thời cổ đại chỉ khu vực phía bắc Trường Thành), sau khi ra khỏi biên cương, nàng đã hòa nhập rất tốt vào môi trường xung quanh.
Long Ưng điềm đạm nói:
Đám lính người Hề và cả Thái Á đều cảm thấy khó tin, bởi lẽ Long Ưng nói quá chắc nịch. Long Ưng cũng không phải là nói khoác, chỉ là hi vọng có thể nâng cao tầm vóc của mình, ít nhất có thể khiến cho Lý Trí Cơ không dám liên kết với Khiết Đan để phản lại Đại Chu.
Nhạc Lưu liền hỏi:
Long Ưng nói chầm chậm từng chữ:
Mọi người đều trầm trồ.
“Thiếu soái Khấu Trọng” có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời nói nào đối với những người Tái Ngoại.
Biên Thạch vỗ đùi nói:
Thái Á nói:
Long Ưng nói:
Mọi người đều không giấu được sự giật mình, có thể thấy được uy danh to lớn của ba người Bạt Phong Hàn, Từ Tử Lăng và Khấu Trọng không hề giảm bớt mặc dù đã trôi qua gần cả trăm năm.
Long Ưng trầm giọng nói:
Nhạc Lưu kinh ngạc nói:
Đương nhiên Long Ưng không thể nói với gã rằng mình đã cảm nhận được có người đang nhìn lén, đành phải nói:
Đan Đan là người tin tưởng hắn nhất, nàng sợ hãi nói:
Một cao thủ tên Hoàng Quân Ninh chau mày nói:
Thái Á nói:
Biên Thạch nói:
Long Ưng biết rằng kẻ địch không phải là người Đột Quyết, bởi lẽ nguyên nhân đúng như Thái Á đã nói, nhưng cũng không phải là người Khiết Đan, bởi lẽ buổi tối hôm đó hắn đã nghe lén được cuộc đối thoại giữa Nhạc Trung Thiên và Ngưng Diễm, biết được rằng Nhạc Trung Thiên phản đối việc Ngưng Diễm sát hại Thái Á. Giờ đây chỉ còn một khả năng, dù xem chừng không thể xảy ra, nhưng sau khi loại trừ những khả năng khác, khả năng khó có thể xảy ra này lại trở thành đáp án duy nhất. Kẻ địch chính là người bản tộc của họ.
Nhưng Long Ưng cũng không thể nói ra.
Nhạc Lưu bán tín bán nghi, rồi trầm ngâm nói:
Long Ưng nói:
Thái Á nói:
Long Ưng nói:
Nhạc Lưu nói đau khổ:
Thái Á hỏi:
Long Ưng nói:
Văn Ti ngưỡng mộ nói:
Long Ưng nói với Nhạc Lưu:
Nhạc Lưu nhìn bầu trời đầy sao, rồi quả quyết nói:
Long Ưng ngạc nhiên nói:
Cuối cùng sắc mặt Nhạc Lưu cũng hiện vẻ không vui.
Long Ưng nói:
Nhạc Lưu kinh ngạc nói:
Long Ưng nói rất chắc nịch:
Sắc mặt Nhạc Lưu trắng ra, rồi gật đầu nói:
Rồi y lại nói:
Long Ưng trầm giọng:
Thái Á nói:
Nhạc Lưu nói:
Rồi gã lại cười khổ nói:
Long Ưng và Thái Á cùng đứng dậy. Bầu không khí ngay lập tức trở nên căng thẳng.
Long Ưng vỗ vào vai Nhạc Lưu rồi nói:
Nhạc Lưu nói:
Long Ưng nói:
Rồi hắn lại cười với Đan Đan đang mặt cắt không còn hạt máu:
Nói xong hắn liền cùng Thái Á rời khỏi doanh trại, mượn rừng cây bên bờ yểm hộ, lao về phía thượng du.
Long Ưng ngồi xổm xuống bên cạnh một lùm cây thấp, Thái Á đến bên cạnh hắn, nấp giống như hắn rồi hỏi:
Long Ưng nói:
Thái Á thò đầu nhìn về phía trước, bóng cây trập trùng, một màn đen kịt, không cảm thấy có gì khác thường.
Long Ưng ghé đến bên tai nàng, nhẹ nhàng hôn lên tai nàng rồi nói:
Thái Á nói:
Long Ưng lại hôn lên mặt nàng, dưới màn đêm đầy sao, Thái Á quay đầu lại nhìn sang hắn, vừa vui vừa thẹn, khiến cho lòng Long Ưng rực lửa.
Hắn cười hì hì nói:
Rồi hắn nhặt lấy một hòn đá to bằng nắm tay, vận công ném về phía sông, hòn đá rời khỏi tay rồi bay ra, sau khi chạm phải mặt nước đột nhiên lại nảy lên, sau đó nảy liên tiếp mấy lần, để lại hơn 10 vòng nước, phát ra một loạt tiếng động.
Ở nơi sâu thẳm trong cánh rừng rộng hơn 20 trượng vang lên tiếng động nho nhỏ liên tục, giống như tiếng bước chân của người đến bên hồ quan sát.
Sau đó có người nói nhỏ bằng tiếng Hề:
Long Ưng nhìn về phía Thái Á, mặt nàng trắng bệch, đôi mặt lộ ra vẻ kinh hãi, làm cho hắn không nhịn nổi hôn lên gương mặt nàng. Không ngờ Thái Á đáp trả bằng đôi môi, hôn hắn thật nồng nàn, khiến cho Long Ưng hồn bay phách lạc.
Sau nụ hôn.
Thái Á nói:
Long Ưng nói:
Thái Á ghé lại, cắn nhẹ lên tai hắn, rồi nhẹ nhàng nói:
Long Ưng nói:
Không để nàng có cơ hội phản đối, hắn liền lùi về sau hơn 30 trượng, sau đó chạy nhanh về phía phải, đến tận bên cạnh một gò đất nhô lên mới dừng lại.
Thái Á đi theo sau hắn, giơ tay véo nhẹ lên đùi hắn, rồi nói:
Long Ưng nói:
Nói xong hắn liền thập thò, lúc đi lúc dừng, lòng vòng một đoạn rất rộng. Khi đến chỗ một mảnh rừng thưa, hắn giơ tay ôm lấy chiếc eo thon của Thái Á, rồi bật người nhảy lên cành của một cây đại thụ, sau khi đứng vững liền nói:
Thái Á không cần hắn nhắc, nàng đã nhìn về phía bờ sông từ lâu, ở vị trí ngoài nửa dặm, ánh đèn vẫn sáng, hàng nghìn chiến sĩ đang đóng bè gỗ. Chỗ này cách doanh địa của họ khoảng hơn 20 dặm, nơi chặt cây nằm ở đằng sau một gò núi, nhưng âm thanh vẫn lan ra xa.
Long Ưng hôn lên khóe môi nàng rồi nói:
Thái Á nói:
Tộc Hề phân thành năm bộ lạc lớn, đó là bộ lạc A hội, bộ lạc Xử Hòa, bộ lạc Áo Thất, bộ lạc Độ Kê và bộ lạc Nguyên Sĩ Chiết. Bộ A Hội là lớn nhất, Lý Trí Cơ là đại thủ lĩnh của bộ A Hội, A Hội là tộc thân cùng họ của y. Phát hiện này vô cùng to lớn, rõ ràng nội bộ tộc Hề bất hòa, có nguy cơ phân hóa rất lớn.
Hai tay Thái Á ôm lấy cổ hắn, rồi cảm động nói:
Long Ưng đón nhận nụ hôn của nàng, nụ hôn này nồng nàn hơn bất kỳ nụ hôn nào trước đó. Điều này cho thấy tên thần y xấu xí mà hắn giả trang cuối cùng đã làm rung động trái tim nàng.
Nhạc Lưu nhận được tin tình báo chính xác, ngay lập tức như biến thành người khác, chỉ huy mọi người, hạ lệnh qua sông đâu vào đấy.
Khi cần phải làm việc, không ai thể hiện sự kinh hoàng, mà chỉ thầm làm theo mệnh lệnh, điều này cho thấy được sự ưu tú tinh nhuệ của chiến sĩ nam nữ trong tộc Hề.
Vị trí được lựa chọn để qua sông là thượng lưu cách doanh trại hơn 30 trượng, Nhạc Lưu đã làm xong công tác chuẩn bị. Đầu tiên y cho người đi thám thính tình hình nước sông, biết rằng đoạn sông này hẹp và nông, chỗ sâu nhất không quá tám thước. Rồi y lại lấy bốn sợi dây dừng thô để cố định hai bên. Điều kỳ diệu nhất là buộc một đống trường thương lại với nhau, để làm bè chở vật.
------oOo------