Nguồn:
read.st
Khi thuyền tới U Châu, Lâu Sư Đức đích thân tới đón tiếp bọn họ. Gã đưa Thái Á cùng đám tùy tùng trở về phủ Đô đốc, sau khi thu xếp ổn thỏa cho các nàng liền cùng với Long Ưng, Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình tới nội đường phủ đô đốc Phương Quân tiến hành hội nghị cơ mật.
Mấy ngày vừa qua, một ngày mười hai canh giờ thì có đến mười canh giờ Long Ưng xem bệnh chứng, chữa bệnh, thí nghiệm và ngẫm nghĩ.
Hắn còn đọc thuộc làu “Vạn độc bảo điển”. Mặc dù không nỡ nhưng theo sự căn dặn của Bàn công công, hắn phải thiêu hủy bảo điển trước khi lên bờ. Hắn có cảm giác như lịch sử đang lặp lại, giống như lúc trước hắn đốt • Đạo Tâm Chủng Ma Đại Pháp • thành tro bụi. Nhưng thành công lớn nhất là hắn đại khái đã học được tiếng Hề, nguyên nhân bởi vì hắn thông minh hơn người, quan trọng hơn đó là vì tiếng Hề và tiếng Đột Quyết có điểm giống nhau.
Lâu Sư Đức là một gã mập nhưng lại cao đến kinh người, so Long Ưng còn cao hơn một chút, nhìn giống như một núi thịt. Lão đã hơn 50 tuổi, mặc dù dấu tích phong sương của những năm tháng trường kỳ tác chiến cùng ngoại tộc in hằn trên khuôn mặt nhưng vẫn giữ được nét trung hậu hiền hoà. Chân trái của lão hơi cà thọt, chắc từng bị thương nặng. Mặc dù không có phong thái siêu trác bất phàm như nho tướng Hắc Xỉ Thường Chi nhưng lão lại có uy thế từ chính vẻ bề ngoài của mình.
Sau vài câu dạo đầu, Lâu Sư Đức nói:
Nói xong gã không kìm được thổn thức.
Hai cái đồ ngu xuẩn chính là chỉ Võ Du Nghi cùng Võ Ý Tông. Hiếu Kiệt Xuất là Đại tướng Vương Hiếu Kiệt, y chính là đại danh tướng, từng đại phá dân tộc Thổ Phiên. Cái chết của y thật sự là một thứ tổn thất không thể bù đắp của hoàng triều Đại Chu.
Vạn Nhận Vũ hỏi:
Lâu Sư Đức nói:
Long Ưng hỏi:
Lâu Sư Đức nói:
Phong Quá Đình nói:
Lâu Sư Đức nhìn Long Ưng nói:
Long Ưng vội nói:
Lâu Sư Đức hớn hở nói:
Phương Quân hỏi:
Lâu Sư Đức hai mắt tinh quang lấp lánh, từng chữ từng chữ chậm rãi nói:
Mọi người đều ồ lên một tiếng.
Long Ưng mặt đỏ lên, ngượng ngùng nói:
Lâu Sư Đức mỉm cười nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Hai mắt Long Ưng tỏa ra ma mang rực rỡ, như biến thành một người khác, hắn nói:
Lâu Sư Đức gật đầu nói:
Long Ưng theo áo ngoài móc ra Triệp Điệp cung, phóng tới trên mặt bàn, cười khổ nói:
Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình cùng lúc lo lắng.
Lâu Sư Đức nói:
Long Ưng nói:
Đêm đó Phương Quân phóng tới một mũi tên kèm theo một bức thư, trong thư nói nửa canh giờ sau khi "Thiên Bàng bị giết", Hoang Nguyên Vũ đã đốt đèn phát tín hiệu cho người trên bờ. Bởi vì Phương Quân phái người ngày đêm thay nhau theo dõi Hoang Nguyên Vũ, khi phát giác điều khác thường đã báo ngay với Phương Quân.
Phong Quá Đình lo lắng nói:
Long Ưng thở dài:
Lâu Sư Đức hỏi:
Long Ưng nói:
Lâu Sư Đức hỏi:
Long Ưng nói:
Sau khi nghiên cứu kỹ chuyện hành sự, hội nghị quân sự quyết định vận mệnh tương lai Đại Chu kết thúc.
Sáng sớm hôm sau, Phương Quân dẫn hai nghìn tinh binh, đưa người Hề đến Sơn Hải Quan.
Sau cuộc nói chuyện cùng Lâu Sư Đức, Long Ưng càng hiểu hơn về tình thế của nước khác ở vùng Đông Bắc.
Bất luận người Khiết Đan hay người Hề, do đặc tính của dân tộc du mục không có lãnh thổ cố định hay biên giới rõ ràng, chỉ có phạm vi hoạt động đại khái. Để thích ứng với tình thế này, Đường Thái Tông áp dụng kế sách ràng buộc, đưa ngoại tộc thần phục được quản hạt ở trong phạm vi của mình, sau đó ở Khiết Đan, để Thiết Tùng Mạc, tù đầu lớn nhất Khiết Đan làm đô đốc, còn ở Hề tộc thì để Thiết Nhiêu Nhạc, tù đầu lớn nhất Hề tộc làm đô đốc. Tùng Mạc ở phía bắc của Nhiêu Nhạc, cách nhau không đến mấy trăm dặm, đô đốc hai tộc trên cơ bản có quyền trị.
Đại Đường, xây dựng thành Doanh Châu ở Bạch Lang Thủy Bắc Tân về phía Tây Nhiêu Nhạc, cử tướng Đường Thất Khiển trú binh giám sát hai phủ Nhiêu Nhạc cùng Tùng Mạc. Cho nên Doanh Châu là trọng trấn ở quan ngoại, cùng quan nội U Châu hỗ trợ nhau, chỉ cần bảo vệ lấy Doanh Châu, ngoại tộc có lòng khác thì cũng khó phạm U Châu.
Tẫn Trung cùng Tôn Vạn Vinh của Khiết Đan khởi binh phản Đường, tấn công bao vây Doanh Châu, một lần hành động khiến tình thế đảo ngược. Chư hầu ngoại tộc nhao nhao xưng vương, không chịu sự quản thúc của Đại Chu, khiến cho tình thế tốt mà Thái Tông tạo ra đã bị phá trong một đêm.
Mất Doanh Châu có ảnh hưởng nghiêm trọng, hình thế ở các nước khác vĩnh viễn không hồi phục được lại giống như trước. Hai lần đại bại ở cốc Hạp Thạch khiến danh dự Đại Chu như nước sông đang rút.
Khiết Đan có đến tám vạn người, hiệu xưng Thập Vạn, lấy Doanh Châu làm đại bản doanh. Bọn chúng xuôi theo hướng nam Bột Hải, lại tấn công bao vây Bình Châu, thanh uy càng thịnh. Nhưng bởi vì trước nay binh lực có hạn, quân Khiết Đan đành phải tạm thời ngưng chiến, lui về Doanh Châu, lại lập thành trì mới cách tây bắc Doanh Châu bốn trăm dặm, chờ đợi thời cơ.
Sau khi xuất quan, một đoàn người cùng 500 tinh kỵ quân Hề hội họp, Phương Quân lãnh binh trở lại Sơn Hải Quan, Long Ưng vẫn cùng người Hề tiếp tục hướng về phía Bắc, tiến về Nhiêu Nhạc.
Ban đêm khi đến một đoạn sông lớn bờ Nam, người Hề hạ trại qua đêm, chuẩn bị sáng sớm ngày mai qua sông. Theo lời của Thái Á, sau khi qua sông chỉ cần hai ngày đi ngựa là có thể đến Thổ Hộ Chân Hà Nam Đoan của Nhiêu Nhạc, cũng là nha trướng của Lý Trí Cơ.
Cảnh sắc ở ngoại tộc khiến Long Ưng được mở rộng tầm mắt. Mênh mông hoang dã cùng vạn dặm trời xanh cấu thành khoảng không vô biên vô tận. Ngoại trừ hai bên bờ sông, cây cối không nhiều lắm. Xa xa có thể nhìn thấy địa thế nhấp nhô, ở giữa có một mảnh rừng thưa, thật là yên bình.
Long Ưng thúc ngựa chạy dọc theo bờ sông, tới khi tận hứng mới trở về doanh trại. Trong doanh trại đã đốt lên hàng chục đống lửa để nướng lợn rừng, dã lộc vừa săn được. Hương thơm tản ra bốn phía.
Hắn được mời tham gia cùng nhóm với Thái Á, đám thiếu nữ Văn Ti, Biên Thạch cùng sáu cao thủ, còn có chỉ huy trẻ tuổi người Hề lần này tới tiếp ứng bọn họ - Nhạc Lưu.
Dưới ánh sao đêm ở ngoại tộc, ăn món cháo người Hề nấu bằng hạt kê cùng các món ăn dân dã, lại được ngắm mỹ nhân Hề tộc, Long Ưng hưởng thụ lấy niềm vui thú đi xa.
Nhạc Lưu qua Thái Á biết Long Ưng có y thuật cao siêu thì nảy sinh hứng thú đối với hắn, không kìm được truy vấn hắn chuyện có liên quan đến phương diện này. Mãi đến khi Long Ưng đồng ý giúp thân nhân của mình chữa bệnh, Nhạc Lưu mới hài lòng thôi không chất vấn nữa.
Đổi đề tài, Nhạc Lưu hỏi:
Mọi người đang nói cười đều yên lặng, xem Long Ưng trả lời như thế nào. Long Ưng sắp xếp lại tiếng Hề trong đầu, rồi nói thật thong dong:
------oOo------